Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 190: Náo Động Phòng Kiểu Khác
Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:29:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ với câu , liền reo hò ầm ĩ.
Đợi lâu như , chẳng là đợi để náo động phòng !
Có một bình thường khá hoạt bát liếc Thẩm Nam Chinh, sang Ôn Nhiên, thăm dò mở lời : “Chị dâu, chị cũng hát một bài , đoàn trưởng hát , bây giờ cũng đến lượt chị dâu thể hiện giọng ca, để em chúng xem giọng hát của chị dâu như thật .”
“Được thôi!” Ôn Nhiên hào phóng đồng ý.
Thẩm Nam Chinh nhưng gì.
Náo động phòng cho náo nhiệt một chút cũng , cũng vợ hát.
Thực quen lâu như , cũng từng vợ hát bao giờ!
Những khác thấy đoàn trưởng phản đối, gan cũng lớn hơn.
Một khác thăm dò : “Hát hò thì sáo rỗng quá, chị dâu là bác sĩ mà, là để chị dâu bắt mạch cho chúng ?”
Ngay đó hùa theo: “Bắt mạch đấy, chị dâu bắt mạch cho , hoa mắt.”
“ ch.óng mặt.”
“ đau dày.”
“ tức n.g.ự.c.”
“...”
“Chị dâu, em cũng khó chị, là chị lượt bắt mạch cho chúng !”
“...”
Ôn Nhiên từng cánh tay chìa , khóe miệng giật giật.
Thẩm Nam Chinh thể chấp nhận việc vợ hát, nhưng chấp nhận đêm tân hôn còn khám bệnh cho đám .
Thấy ngày càng nhiều cánh tay chìa , vội vàng chắn mặt Ôn Nhiên : “Ai khỏe thì đến trạm xá, hôm nay bắt mạch khám bệnh.”...
Anh dứt lời, trong phòng lập tức im phăng phắc.
Mọi cũng đồng loạt thu tay về.
Nguyễn Lương Tắc tặc lưỡi: “Nhìn cái tiền đồ của các kìa, còn ăn thịt các chắc! Nghĩ lúc huấn luyện khắt khe thế nào, bây giờ các nên dũng cảm lên, cố lên!”
Đầu Thẩm Nam Chinh đầy vạch đen: “Cậu, ngậm miệng !”
Ôn Nhiên dậy kéo cánh tay , thuận thế nháy mắt hiệu cho .
Lên tiếng: “ thấy sắc mặt Nguyễn chỉ đạo viên lắm, là thế , bắt mạch cho !”
Nguyễn Lương Tắc sửng sốt một chút, ha hả: “Đừng đùa, cơ thể khỏe như vâm, thể sắc mặt . Hơn nữa chính là bác sĩ, bệnh từ sớm !”
Ôn Nhiên nghiêm túc : “Anh thấy giống đang đùa ?”
Nụ của Nguyễn Lương Tắc cứng đờ mặt.
Thẩm Nam Chinh phối hợp với Ôn Nhiên : “Lương Tắc, nếu nhớ nhầm thì ba tháng về nhà , chắc chắn cơ thể chứ?”
“Chắc chắn mà!” Lúc Nguyễn Lương Tắc chuyện, nghĩ tình trạng cơ thể trong ba tháng gần đây, càng nghĩ càng tự tin.
Các chiến hữu trố mắt , sự tò mò đều khơi dậy!
Ôn Nhiên bình thản : “Nếu chắc chắn, sẽ gì nữa, cũng cần bắt mạch nữa. Đỡ đến lúc thật sự cái gì trong lòng thoải mái, tối nay càng ngủ .”
Thẩm Nam Chinh thấy cô bài bản, suýt thì bật . thể hiện chút nào, mặt lấy một biểu cảm.
Thậm chí còn nghiêm mặt : “Cậu khám thì thôi! Thời gian cũng còn sớm nữa, hôm nay đến đây thôi, giải tán.”
“Đợi , gấp cái gì!” Nguyễn Lương Tắc cuối cùng vẫn yên tâm, lập tức chìa tay , “Cô khám cho xem, cơ thể vấn đề gì.”
Thẩm Nam Chinh cao: “Nói nhé, khám xong lập tức dẫn bọn họ ngay. Nếu , thì khám cho .”
“Đồ keo kiệt!” Nguyễn Lương Tắc sốt ruột khám bệnh, xua xua tay , “Được, nếu vợ thật sự sai một ly, lập tức dẫn bọn họ !”
Thẩm Nam Chinh gật đầu với Ôn Nhiên một cái, Ôn Nhiên liền bắt đầu bắt mạch cho .
Nguyễn Lương Tắc ngóng tin tức về Ôn Nhiên từ miệng Nguyễn Linh và , chắc chắn y thuật của cô .
Chính vì chắc chắn, nên căng thẳng một chút.
Ôn Nhiên nhếch môi: “Nguyễn chỉ đạo viên, đừng căng thẳng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-190-nao-dong-phong-kieu-khac.html.]
“ căng thẳng.” Nguyễn Lương Tắc cứng miệng.
Một chiến hữu hoạt bát trong đó lấy khăn tay : “Chỉ đạo viên, là chúng lau mồ hôi nhé?”
Nguyễn Lương Tắc: “...”
Nguyễn Lương Tắc lườm một cái.
Sau đó nghĩ tình trạng cơ thể một nữa, ăn uống cảm thấy cũng vấn đề gì lớn.
thấy Ôn Nhiên nhíu mày, trong lòng liền giật thót, cố vẻ quan tâm hỏi: “Thế nào, chứ?”
Ôn Nhiên lên tiếng: “Mạch đập khá mạnh, thiên về nếp nhăn cổ tay rõ ràng, thực hư, d.a.o động lớn.”
“Cô rõ ràng một chút, ý là ?” Nguyễn Lương Tắc hiểu, “Mạch đập mạnh, khỏe mạnh ?”
Ôn Nhiên hỏi ngược : “Có thường xuyên mất ngủ mộng mị, thỉnh thoảng đau nửa đầu ?”
Nguyễn Lương Tắc lau mồ hôi lạnh: “. ...”
“ nên về !” Thẩm Nam Chinh định để hỏi cặn kẽ, với điều kiện cơ thể của , kiếp lúc c.h.ế.t, vẫn còn nhảy nhót tưng bừng, tuyệt đối vấn đề gì.
Nguyễn Lương Tắc : “Không , hỏi rõ ràng thì ngủ .”
“Dù cũng thường xuyên mất ngủ, thiếu một đêm !” Thẩm Nam Chinh tiếp tục đuổi .
Ôn Nhiên đương nhiên cũng đoản mệnh, thuận miệng : “Không nguy hiểm đến tính mạng, cần quá lo lắng.”
Nguyễn Lương Tắc vẫn yên tâm: “Cái gì gọi là nguy hiểm đến tính mạng, rốt cuộc là bệnh gì?”
Ôn Nhiên chậm rãi : “Suy nhược thần kinh.”
“Bệnh thần kinh?”
Trong đám đông ai một câu, nhanh bịt miệng .
Mọi dám .
Thẩm Nam Chinh cũng sắp nhịn nữa.
Vạch đen trán Nguyễn Lương Tắc nhanh ch.óng tụ : “Cô cố ý lừa đấy chứ?”
Ôn Nhiên nghiêm túc : “Vấn đề của bản tự rõ, nghĩ xem sai ?”
Nguyễn Lương Tắc: “...”
Nguyễn Lương Tắc cô sai, mất ngủ mộng mị phiền lâu .
Không là cả đêm ngủ , thì là khi ngủ liên tục gặp ác mộng lung tung, cũng ít đau đầu.
Vội vàng hỏi: “Có chữa khỏi ?”
“Được, lát nữa kê cho một đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng một chút, cộng thêm châm cứu hiệu quả sẽ hơn!” Ôn Nhiên cho một câu trả lời rõ ràng.
Nguyễn Lương Tắc hỏi: “Thật sự chữa khỏi ?”
“Sao mà lằng nhằng thế, tin vợ thì tìm !” Thẩm Nam Chinh một nữa hạ lệnh đuổi khách, “Cậu nên !”
Nguyễn Lương Tắc chỉ dựa việc Ôn Nhiên thể căn bệnh cũ bao năm nay của , cũng tin tưởng cô thể chữa khỏi, mất thời gian quý báu của Thẩm Nam Chinh nữa, vỗ đùi cái đét : “Đi, hết, ai ở !”...
Những khác còn thèm, dẫn ngoài.
đều quan tâm đến bệnh của Nguyễn Lương Tắc, bọn họ bệnh suy nhược thần kinh là bệnh gì, tự động bỏ qua hai chữ “suy nhược”!
Nguyễn Lương Tắc bọn họ mở miệng là “bệnh thần kinh”, mà tâm trạng cũng tồi tệ theo!
Đồng thời phát hiện Ôn Nhiên và Thẩm Nam Chinh quả thực hổ là hai vợ chồng, hai đều là bánh trôi nhân mè đen giống .
Gài một vố, còn cảm kích rơi nước mắt.
nghĩ chiêu để , ý khóe miệng phóng to!
Trong phòng tân hôn, Ôn Nhiên đ.ấ.m đ.ấ.m vai : “Một ngày còn mệt hơn cả một ngày. Có nước nóng , em tắm rửa một chút.”
“Suỵt!” Thẩm Nam Chinh đóng cửa, tại chỗ động tác im lặng.
Anh xuất là lính trinh sát, giỏi nhất chính là quan sát và ẩn nấp, cho nên nhanh nhận trong phòng điểm bất thường.
Sau khi Ôn Nhiên cũng dừng động tác, đột ngột cúi xuống gầm giường.
“Ra đây!”