Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 121: Cô Ấy Vẫn Chưa Chết
Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:27:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Cận Ngôn suy nghĩ một chút, phim xem mấy , công viên cũng dạo mấy , tay cũng nắm, mặt cũng hôn, quả thật nên tiến đến bước tiếp theo .
Thẩm Nam Chinh đăng ký kết hôn chỉ là danh nghĩa, ít nhất đến 19 tháng 3 mới thể chính thức rước về nhà.
Nếu hành động nhanh một chút, cuối năm cưới về nhà, thể m.a.n.g t.h.a.i khi họ chính thức kết hôn.
Ừm, cứ quyết định như .
Những chuyện khác Thẩm Nam Chinh đều , chuyện nhất định dẫn đầu.
Anh lý trí : “Chỉ cần Nguyễn Linh ý kiến, ngày mai đăng ký kết hôn cũng .”
Loảng xoảng—
Ôn Nhiên và Kim Bảo Lị đồng thời đầu , Nguyễn Linh lưng từ lúc nào.
Rơi xuống là một cái khay, đó gì cả.
Nếu là t.h.u.ố.c thì phiền .
Nguyễn Linh Hạ Cận Ngôn đăng ký kết hôn, tim đập thình thịch, thật sự dọa cho hết hồn!
Trước đó, từng tỏ ý định đăng ký kết hôn.
Sao đột nhiên đăng ký kết hôn?
Cô lắp bắp hỏi: “Anh… Cận Ngôn, đùa đấy chứ?”
Hạ Cận Ngôn nghiêm túc : “Yêu đương nhằm mục đích kết hôn đều là lưu manh. Cho nên, em bằng lòng gả cho ?”
Nguyễn Linh lo lắng véo ngón tay: “Đương nhiên là bằng lòng, chỉ là em vẫn chuẩn tâm lý.”
“Bằng lòng là , chuyện trao đổi với gia đình cứ giao cho .” Hạ Cận Ngôn chắc chắn Nguyễn Linh là cưới, cũng hiểu quyết định của quá vội vàng, nhưng quyết tâm thì sẽ đổi.
Nguyễn Linh: “…”
Ngay lúc Nguyễn Linh còn đang choáng váng, Hạ Cận Ngôn nhặt cái khay đất lên đặt tay cô, tìm Hạ Thường Sơn.
Nguyễn Linh ngẩn , đặt khay tay Ôn Nhiên : “Giúp tớ xin nghỉ phép.”
Ôn Nhiên: “…”
Ôn Nhiên còn giúp , Nguyễn Linh chạy theo hướng của Hạ Cận Ngôn.
Kim Bảo Lị ghé qua : “Bác sĩ Hạ hai đăng ký kết hôn kích thích đấy chứ?”
Ôn Nhiên bóng lưng Nguyễn Linh : “Kích thích cũng bằng lòng mới , xem gần đây họ ở bên .”
Kim Bảo Lị gật đầu: “Rất . Thời gian Nguyễn Linh ở cùng chúng tớ cũng ít , ngay cả bữa trưa cũng ăn cùng bác sĩ Hạ. Bác sĩ Hạ bình thường quan tâm Nguyễn Linh, hai dính lấy , trông cũng ngọt ngào.”
Ôn Nhiên hỏi: “Có cảm nhận sâu sắc, cũng yêu đương ?”
“Tớ?” Kim Bảo Lị lắc đầu, “Thôi , tớ vẫn cảm thấy một tự do hơn.”
Ôn Nhiên: “…”
Ôn Nhiên tiếp, dù mỗi một chí hướng.
Trong sách, Kim Bảo Lị chỉ là một nhân vật qua đường tên, còn bạch mã hoàng t.ử là ai, cô cũng .
Ca đêm quá bận, cô kiểm tra phòng xong liền sách trong phòng trực.
Ngủ cả buổi chiều vẫn buồn ngủ, chỉ là sách cũng , trong đầu là Thẩm Nam Chinh.
Nghĩ đến phản ứng sinh lý của Thẩm Nam Chinh, cô lén lút đỏ mặt.
Nếu theo kiếp , đăng ký kết hôn là ngủ chung, thì tối nay chính là đêm động phòng hoa chúc của họ.
Cũng tên ngốc đó ngủ .
Cô nghĩ đến xuất thần, thỉnh thoảng còn ngây ngô.
Nào Thẩm Nam Chinh lúc vẫn đang xử lý công vụ, căn bản thời gian nghĩ đến chuyện khác.
Tin tức đăng ký kết hôn cũng công khai rộng rãi, nhưng giấu trai của Nguyễn Linh là Nguyễn Lương Tắc.
Nguyễn Lương Tắc cũng về nhà ngủ, liền đối diện sách.
Thẩm Nam Chinh xong một bản báo cáo, ngẩng đầu thấy vẫn còn ở đó, lập trường bạn bè : “Lương Tắc, cứ trốn tránh vợ như là đúng, con cũng , nên đối xử với .”
Nguyễn Lương Tắc xua tay: “Dừng, đừng chủ đề , là tâm trạng sách nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-121-co-ay-van-chua-chet.html.]
Thẩm Nam Chinh ký ức kiếp , hai họ sống cũng tệ. Nếu là thể chấp nhận, thì chi bằng nhân lúc còn trẻ tiếp xúc với nhiều hơn. Anh dậy giật lấy cuốn sách của .
“Muốn sách thì về nhà mà , đừng đối diện bực . Chị dâu Xuân Nha là , giọng to là do bẩm sinh, cưới thì trách nhiệm đến cùng, đừng một nửa đào ngũ!
Cậu xem, suốt ngày tìm lý do cớ nọ về nhà, ở văn phòng ích gì ! Con cũng sinh , bây giờ vẻ, trời lạnh thế vợ con giường ấm nệm êm bao!”
Anh khuyên Nguyễn Lương Tắc chỉ một , nhưng nào giọng điệu nặng như .
Nguyễn Lương Tắc nhíu mày: “Cái giọng điệu già dặn của giống ba thế?”
Thẩm Nam Chinh nghiêm túc : “Cậu gọi một tiếng ‘Ba’, cũng phiền lắm !”
“Đi c.h.ế.t !” Nguyễn Lương Tắc tuổi tác tương đương , chuyện cũng kiêng dè, đó : “Đứa bé là do say rượu mà . cũng trốn tránh là cách, nhưng qua cửa ải trong lòng!”
“Vậy thì thêm chai nữa! Chuyện lớn đến mà giải quyết , đừng ở đây chướng mắt !” Thẩm Nam Chinh đồng hồ, “Không còn sớm nữa, mau về nhà , cũng nghỉ ngơi!”
Nguyễn Lương Tắc thở dài dậy: “Cậu uống với một chút.”
Thẩm Nam Chinh: “…”
Về đại viện quân thuộc thể uống rượu, hai cũng về nhà, tìm một chỗ yên tĩnh cột đèn bắt đầu uống.
Uống suông cũng mồi.
Nguyễn Lương Tắc vốn t.ửu lượng cao, hai ly rượu bụng bắt đầu choáng váng!
Thẩm Nam Chinh t.ửu lượng khá , uống thêm với một ly đưa về nhà.
Vừa cửa, Xuân Nha với cái giọng oang oang kinh ngạc : “Sao uống rượu ?”
“Hôm nay vui, uống nhiều hai ly.” Thẩm Nam Chinh giao Nguyễn Lương Tắc tay Xuân Nha.
Xuân Nha chỉ giọng to, sức lực cũng lớn.
Cô trực tiếp cõng Nguyễn Lương Tắc đặt lên giường.
Thẩm Nam Chinh cũng ở lâu, khi tuyết rơi, con đường về nhà đều sáng trưng.
Anh về nhà họ Thẩm, mà về căn nhà mới của và Ôn Nhiên.
Căn nhà mới trống rỗng, nhưng khiến cảm thấy ấm áp.
Nằm giường, còn thể thấy một vầng trăng non nhàn nhạt treo ngọn cây, nỗi nhớ như thủy triều thể kìm nén.
Nhớ Ôn Nhiên, nhớ cô đến phát điên.
Nhắm mắt là thể nghĩ đến cảnh cô hôn hôm nay, khỏi hô hấp dồn dập.
Anh đột ngột dậy, ngoài cửa một lúc, gió lạnh thổi tan sự thôi thúc thể kiềm chế đó, mới xuống.
(|3[▓▓] 。
Ôn Nhiên lúc cũng đang ngủ gà ngủ gật trong phòng trực, đang mơ màng lung tung thì một tiếng la thất thanh đ.á.n.h thức.
Cô vội vàng chạy theo tiếng động.
“Cứu mạng bác sĩ ơi, cứu vợ với!”
Một đàn ông chỉ mặc một lớp áo mỏng ôm vợ quỳ xuống đất dập đầu.
Anh phân biệt ai là bác sĩ, ai là y tá, chỉ đến bệnh viện thì vợ sẽ cứu.
Hạ Cận Ngôn ở đây, trực ban là một bác sĩ Trần khác.
Y thuật của bác sĩ Trần cũng tệ, thua kém Hạ Cận Ngôn.
Anh chẩn đoán kỹ lưỡng nhíu mày: “Anh đưa đến quá muộn , về nhà chuẩn hậu sự !”
Người đàn ông liền phịch xuống đất: “Không, vợ c.h.ế.t, cô c.h.ế.t. Các là bác sĩ, thử sống , xin ông cứu cô , các con thể !”
Bác sĩ Trần cũng một sinh mạng vô tội ngay mắt, kiểm tra cẩn thận một nữa, áy náy : “Năng lực của hạn, là thử đến bệnh viện khác xem.”
“Vô dụng thôi, chạy mấy bệnh viện .” Người đàn ông đau khổ vò đầu, khó thể chấp nhận sự thật .
Ôn Nhiên mắt tinh, thấy mũi phụ nữ một sợi bông mỏng dường như động đậy, cô xổm xuống ấn nhãn cầu của phụ nữ.
Hành động bác sĩ Trần thấy, bác sĩ Trần sợ nhà gây chuyện nên kéo cô một cái.
“Tiểu Lục, cô đừng động lung tung.”
Ôn Nhiên dừng động tác trong tay, quan sát kỹ : “Bác sĩ Trần, cô vẫn c.h.ế.t.”