Lâm Thanh Cùng một chút cũng ngạc nhiên khi Hoa Nhi tới. Thật sự là cô bé gần đây tới khá thường xuyên, lòng hiếu học tràn đầy, hỏi đông hỏi tây. Bất quá Hoa Nhi vẫn chừng mực, mỗi ngày chỉ hỏi mấy vấn đề, hỏi nhiều, phần lớn đều là kiến thức về y thuật. Lâm Thanh Cùng đau lòng Hoa Nhi còn nhỏ tuổi hiểu chuyện như , hơn nữa coi Hoa Nhi như em gái trong nhà mà yêu thương, đối với cô bé tự nhiên là dốc túi truyền thụ.
hôm nay cô cảm thấy một tia kinh ngạc khi thấy Lâm Đại Diệp xuất hiện ở đây.
“Hai đứa mau , lúc chị đun nước nóng, pha một ca sữa bột lớn. Chị lấy cái cốc, rót cho hai đứa một ít.”
“Không , thanh niên trí thức Lâm, sữa bột quý giá lắm, em uống, uống .”
Lâm Đại Diệp xua tay như cái trống bỏi, còn sợ Lâm Thanh Cùng hiểu lầm tới để ăn chực, chân liền lùi ngoài cửa.
Bất quá bàn tay non mềm của Lâm Thanh Cùng nắm lấy bàn tay đầy vết chai sạn của cô bé. Xúc cảm mềm mại Lâm Đại Diệp cả sững sờ tại chỗ.
Oa, mềm quá , thơm quá!!! Đẹp quá mất!!!!
Hoa Nhi dáng vẻ trợn mắt há hốc mồm của bạn , ha ha to.
“Đại Diệp, bộ dạng của thật sự giống cái tên ngốc ở đại đội Hướng Dương quá.”
“Cậu... Cậu... Cậu mới là đồ ngốc.” Bị tiểu tỷ trêu chọc, Lâm Đại Diệp hổ, chút thẹn quá hóa giận.
Lâm Thanh Cùng hai cô bé tương tác, khóe môi tự chủ gợi lên một nụ nhạt.
Qua quan sát , cô thấy Lâm Đại Diệp hẳn là một cô bé tính cách yêu ghét rõ ràng, ngày thường tùy tiện nhưng nội tâm tinh tế. Hơn nữa cô bé mày thanh mục tú, ánh mắt trong veo mang theo tinh quang, hề chút ác ý toan tính nào. Lại thêm việc cô bé là bạn Hoa Nhi công nhận, khiến Lâm Thanh Cùng nhịn cũng dành cho cô bé thêm vài phần yêu thương.
“Được , hai đứa mau đây uống sữa.”
“Em... Em uống , hôm nay... hôm nay chút quấy rầy, em về đây.”
Lâm Đại Diệp xong đợi Hoa Nhi phản ứng , đặng đặng đặng liền chạy biến.
“Ơ... Đại Diệp...”
Mặc cho Hoa Nhi ở phía gọi thế nào cũng Lâm Đại Diệp đang chạy như bay dừng bước.
“Đại Diệp khả năng là thích ứng kịp, em cứ .”
“Chị Lâm, Đại Diệp còn xin chị đấy.”
“Xin ? Vì ?”
“Bởi vì thích chị, nhưng hình như đối với chị... cái ...” Hoa Nhi chút hổ thẹn chọc chọc ngón tay, đại não bay nhanh xoay chuyển, trong nhận thức hữu hạn của tìm một từ tương đối hàm súc, phát hiện...
Trong đầu cô bé thật sự trống rỗng, chút ủ rũ rũ vai xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-75-day-chu-cho-nhai-con.html.]
“Được Hoa Nhi, đầu em thể với bạn em là chị trách em . Em là em , em là em . Chị tờ Đại Đoàn Kết, cách nào cho tất cả đều thích chị . chỉ cần chị sống vui vẻ, cũng sẽ để ý cái của khác.”
“Oa, chị Lâm hiểu nhiều thật đấy.”
“Em đó...” Lâm Thanh Cùng yêu thương vỗ nhẹ lên đầu Hoa Nhi, chọc cô bé run cả .
“À đúng , chị Lâm, Đại Diệp tìm chị học chữ, chị xem... dạy ?”
“Đuổi một con dê cũng là đuổi, hai con dê cũng là đuổi. Đến lúc đó em bảo Đại Diệp cùng tới đây, chị dạy cả hai đứa học chữ.”
“A, a, quá , học chữ , học chữ .”
Hoa Nhi nhảy cẫng lên trong phòng Lâm Thanh Cùng. Dáng vẻ ngây thơ lọt mắt Vương Hiểu Chi đang mặc quần áo mới chuẩn cửa. Cô khinh thường trợn trắng mắt, trong miệng lẩm bẩm: “ là con ranh con trời cao đất dày, tưởng chữ dễ học lắm đấy? Hừ, cũng theo m.ô.n.g Lâm Thanh Cùng thì thể ăn cái gì ngon.”
Nói xong, cô còn đưa tay chỉnh quần áo mới. Bộ quần áo là cô tự mua vải may từ năm ngoái, ngày thường nỡ mặc, hôm nay...
Nghĩ đến nụ ôn hòa mà Thẩm Cường Sinh dành cho khi , Vương Hiểu Chi liền cảm thấy cô và Thẩm Cường Sinh chắc chắn hy vọng, bước chân khỏi nhanh hơn một chút...
Kết quả mới khỏi ngã rẽ khu thanh niên trí thức, Vương Hiểu Chi liền đụng một bức tường . Cô đụng ngã mặt đất, xoa thái dương đau điếng định mắng: “Ai thế hả? Mù ...”
Lời còn hết, liền một giọng ôn hòa mang theo vẻ lo lắng quen thuộc vang lên:
“Ôi chao, thanh niên trí thức Vương, cô chứ? Đều tại , tinh thần chút hoảng hốt, thấy tới. Có thương ? Có đau ? xoa cho cô nhé?”
Câu c.h.ử.i thề kẹt ở cổ họng, vì nuốt xuống quá gấp nên Vương Hiểu Chi tự chủ nấc lên một cái.
“Nấc, ... Không , , nấc......”
“Thật sự chứ? Thanh niên trí thức Vương?”
“... Nấc, ...”
Vội vàng dậy, phủi bụi , Vương Hiểu Chi thẹn thùng cúi đầu, để cho Thẩm Cường Sinh thấy một cái đỉnh đầu tròn vo.
Thẩm Cường Sinh thở dài một , tiếp tục diễn: “Hai ngày nay tinh thần chút hoảng hốt, nghĩ tới hôm nay suýt nữa đụng đau cô. Haizz, xem đến lúc nên tỉnh táo , thể cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, chỉ thêm phiền não.”
Tên tiểu t.ử còn tỏ văn nghệ. Thẩm Cường Sinh đem hết vốn từ vựng học cả đời dùng để câu dẫn con gái nhà lành, thành quả cũng đáng kể.
Nghe ngữ khí đáng thương của Thẩm Cường Sinh, Vương Hiểu Chi vội vàng ngẩng đầu, vẻ mặt quan tâm hỏi: “Làm ? Đồng chí Thẩm?”
“Haizz, mấy ngày nay chuyện của đồn đại ầm ĩ, nhưng cũng là hại mà. Mẹ giới thiệu đối tượng, để trong lòng. Hôm đó tán gẫu với mấy đứa bạn nối khố về chuyện đối tượng, mới nhắc tới lời . Ai ngờ mấy đứa bạn hiểu lầm, đem chuyện tuyên truyền ngoài, cuối cùng tam thất bản, ba tưởng lầm và thanh niên trí thức Lâm đang tìm hiểu ... Haizz.”
Nga