Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng tâm cảnh của Lâm Thanh Cùng sự chuyển biến lớn. Cho đến một ngày nọ, do cơ duyên tình cờ, cô mở gian bên trong chiếc vòng cổ. Trong gian tự thành một tiểu thế giới, gió ấm áp và khí trong lành, còn một dòng linh tuyền giúp cường kiện thể. Cô , bước ngoặt lẽ sắp đến.
Nghĩ đến cuộc sống gian khổ của niên đại , Lâm Thanh Cùng tận dụng thời gian rảnh rỗi, lấy bộ tiền tiết kiệm tích góp , mua nhiều vật tư chất trong gian. Cô còn nuôi ít gia súc, trồng nhiều loại trái cây, rau dưa và lương thực.
Cô vốn tưởng rằng bước ngoặt sẽ đến nhanh như , cho đến khi mở mắt , thấy cảnh mắt, cộng thêm sự lôi kéo quen thuộc quanh quẩn trong lòng, tất cả đều đang cho cô : Cô tới , cô đến niên đại mà Thẩm Lương Bình sinh sống.
Sắp xếp ký ức của nguyên chủ một lượt, Lâm Thanh Cùng khẽ thành tiếng. Tâm trạng cô thực sự quá , cho dù nguyên chủ để một đống rắc rối chờ cô xử lý, cô cũng chẳng thèm để ý.
Lúc , cửa phòng bệnh bỗng nhiên đẩy . Theo tiếng hét ch.ói tai của y tá là tiếng bước chân dồn dập của bác sĩ. Tin tức về "kỳ tích y học" Lâm Thanh Cùng tỉnh lan truyền nhanh ch.óng.
Nhà họ Lâm cũng nhận tin. Hai con mới về đến nhà theo Lâm Chí Quốc vội vã bệnh viện.
"Thanh Cùng, con... tỉnh ? Con thật sự tỉnh ?"
Lâm Chí Quốc đến giường bệnh, hốc mắt ngấn lệ, cảm xúc chút kích động nắm lấy tay Lâm Thanh Cùng, năng lộn xộn.
"Ba, con tỉnh ."
Thần sắc Lâm Thanh Cùng gì đổi. Thật sự là nguyên chủ đối với ông bố hờ chẳng mấy tình cảm, nên cũng ảnh hưởng đến cảm xúc của cô, chỉ thể bình thản đáp một câu.
"Chị, chị tỉnh thật sự là quá ."
Lâm Mạn Quyên nắm lấy bàn tay đang truyền dịch của Lâm Thanh Cùng, siết c.h.ặ.t lấy, kim tiêm sắp bóp đến biến dạng, m.á.u trong dây truyền dịch đang chảy ngược trở . Có thể thấy Lâm Mạn Quyên cô tỉnh đến mức nào.
"Lâm Mạn Quyên, chị em kích động, nhưng em kích động cũng cảnh chứ, thấy m.á.u chảy ngược ? Không ngờ ở nhà em nhu nhu nhược nhược, lúc sức lực lớn thật đấy, kim tiêm cũng thể bẻ cong."
Lâm Thanh Cùng tự nhiên sẽ bỏ qua cơ hội mách lẻo . Rốt cuộc nguyên chủ thể c.h.ế.t, công lao của vị nhỏ. Hừ, chỉ vì cướp đàn ông của chị gái mà nhẫn tâm đẩy chị từ cầu thang xuống. Bất quá vận khí của nguyên chủ cũng thực sự lắm, tổng cộng chỉ hai tầng cầu thang mà cũng thể ngã thành thực vật. Tỷ lệ còn thấp hơn cả tỷ lệ một quốc gia hổ nào đó thừa nhận văn hóa của là ăn cắp.
Tỷ lệ thấp như mà nguyên chủ còn vớ , cũng địa phủ trạm xổ . Nói chừng nguyên chủ xuống đó mua tờ vé , trúng giải độc đắc, còn thể một chuyến du lịch dương gian một ngày gì đó. Đến lúc chẳng thể tới tìm cặp con dối trá tâm sự chuyện nhân sinh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-2-tinh-day-va-phan-kich.html.]
Mà Lâm Mạn Quyên vốn quen với một Lâm Thanh Cùng khiếp nhược nhát gan, dù thương cũng dám ho he một tiếng, nay đột nhiên Lâm Thanh Cùng "phản đòn" bằng thao tác thần sầu thì trực tiếp ngây .
Nga
"Mạn Quyên, con gọi bác sĩ đây xem tay cho chị con ."
Sự thương xót trong mắt Lâm Chí Quốc giả vờ, chẳng qua ngày thường ông quen thói che giấu cảm xúc, với tính cách nhát gan của nguyên chủ thì cảm nhận ? Hơn nữa Lâm Chí Quốc cái giọng oang oang, còn tưởng ông chuẩn đ.á.n.h với ai.
Lâm Mạn Quyên định cãi thì Dương Tú nắm lấy tay, ánh mắt hiệu cô đừng cử động. Lúc bà mới treo lên nụ ôn hòa, với Lâm Thanh Cùng: "Thanh Cùng, con vất vả lắm mới tỉnh , Mạn Quyên là quá vui mừng nên nhất thời khống chế lực đạo, con đừng trách em nó nhé."
"Mẹ, lời mà cảm giác con như ngoài thế nhỉ?"
Không lăng kính của nguyên chủ đối với Dương Tú, Lâm Thanh Cùng thế nào cũng thấy bà giả tạo. Đã thấy giả tạo thì cứ việc "dỗi" thôi, ai rảnh mà chiều bà chứ.
Dương Tú ngờ chiến hỏa lan đến . Bà nổi nóng, nhưng ngại Lâm Chí Quốc đang ở đây, chỉ thể nghẹn một nụ khó coi vô cùng, kéo Lâm Mạn Quyên , ném một câu tìm bác sĩ lộc cộc chạy khỏi phòng bệnh.
Lâm Thanh Cùng nhân cơ hội với Lâm Chí Quốc: "Ba, con tỉnh , bác sĩ cũng con gì trở ngại, cho con về nhà ."
Cô lãng phí thời gian ở bệnh viện, cô còn quan trọng cần tìm. Vừa khi y tá đến đo nhiệt độ, cô khéo léo hỏi thăm và hiện tại là tháng 3 năm 1975. Nơi cô đang ở là thành phố Hà Dương, tỉnh Lỗ Sơn. Khoảng cách đến thôn Hoàng Cô - nơi Thẩm Lương Bình đang ở, cũng chính là đại đội mà cô sắp đến - còn mất vài ngày đường nữa. Dựa theo quỹ đạo trong giấc mơ, lúc thương và trở về đại đội.
Lại qua một thời gian nữa, đại đội sẽ sắp xếp cho một thanh niên trí thức chút y thuật. vì thanh niên trí thức đó thao tác lung tung, dẫn đến chân của Thẩm Lương Bình tàn tật vĩnh viễn, còn cách nào cứu chữa nữa. Cho nên cô cần thiết chạy tới đó ngăn cản.
"Được, nếu thương thế khỏi thì về nhà, cũng đỡ tốn kém."
Ừm, thể đem tiền tiết kiệm để dành của hồi môn cho Thanh Cùng. Nói xong, ông còn con gái với ánh mắt đầy ẩn ý.
Lâm Thanh Cùng Lâm Chí Quốc mà trợn trắng mắt. EQ của ông bố thật sự thấp, còn thêm một cô con gái EQ còn thấp hơn ông . Nếu cô phản ứng nhanh nhạy, thấy sự lo lắng trong mắt Lâm Chí Quốc cùng ánh ẩn ý , cô còn tưởng ông bố hờ thích nguyên chủ ...