Niên Đại 70: Mang Không Gian Nuôi Nhóc Con Của Đại Lão Tàn Tật - Chương 110: Ghen tuông vặt

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:38:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phát hiện lời của chẳng hề gây khó dễ gì cho Lâm Thanh Cùng, Vương Hiểu Chi chút tức tối, nhưng nghĩ đến hôm nay là ngày vui của , cuối cùng vẫn cố nhịn xuống.

Ngược , cả nhà họ Vương Lâm Thanh Cùng với ánh mắt tán thưởng.

Không ngờ cô thanh niên trí thức sáng mắt sáng lòng, gì, giống như em gái ...

Haizz, nghĩ đến hai ngày nay bố cứ vui mừng hớn hở vì thông gia cán bộ, mà chẳng nhận nhà thông gia nhiều điểm ... Anh nhắc nhở thì cũng cô em gái đang mờ mắt vì tình yêu gạt . Giờ chỉ hy vọng em gái đừng vấp ngã quá đau...

Tâm tư của cả Vương gia tự nhiên . Vương Hiểu Chi thấy châm ngòi thành, đành tiếp tục tìm cách vớt vát mặt mũi.

"Thật... Thật ? Vậy thì quá, đến lúc đó cô đừng quên báo tin cho nhé. chờ ăn cỗ to của cô, để cũng mở mang tầm mắt. Theo thấy, món cá coi như tồi , nghĩ đến các cô chuẩn lâu như , cá chắc chắn sẽ to hơn của chúng nhỉ?"

Nói xong, cô còn tùy ý liếc đĩa xương cá trơ trọi bàn, nụ vài phần trương dương.

" , nếu là cỗ to thì cá chắc chắn thể thiếu. Đến lúc đó nhất định sẽ báo tin cho cô, để cô xem thế nào mới gọi là cá thật sự."

Thật là nực , dám so bì cỗ bàn với một sở hữu vật tư khổng lồ như cô ? Đến lúc đó đừng mà tức đến hộc m.á.u.

Lâm Thanh Cùng tỏ vẻ chẳng ngán chút nào.

Chưa đến việc trong gian của cô thể nuôi động vật sống, cho dù nuôi , trong kho hàng của cô còn trữ ít cá tôm đông lạnh. Tùy tiện tìm cái cớ lấy một ít cũng đủ một bữa tiệc linh đình vô cùng náo nhiệt. Vương Hiểu Chi thật sự cho rằng nhà họ Thẩm con cá bé tẹo là ghê gớm lắm ?

À, xem triển lãm một chút kỹ thuật chân chính .

Thẩm Lương Bình xe lăn bên cạnh, ánh mắt ôn nhu dung túng, tình ý sáng suốt đều , tức khắc rước lấy tiếng ồn ào trêu chọc của . Thẩm Lương Bình chỉ đạm nhiên vẫy vẫy tay, ôn hòa : "Đừng nháo, đối tượng của sẽ hổ đấy."

Nhìn sự chú ý của đều Thẩm Lương Bình và Lâm Thanh Cùng thu hút, Vương Hiểu Chi oán hận nắm c.h.ặ.t t.a.y. Hừ, chẳng chỉ là gả cho một tên què thôi ? Cũng gì mà đắc ý, cuộc sống sống mới . Chờ xem Lâm Thanh Cùng, xem cô còn đến bao giờ.

Thẩm Cường Sinh thấy sắc mặt Vương Hiểu Chi đúng lắm, vội vàng kéo cô sang bàn tiếp theo. Còn cả Vương gia thì nở một nụ thiện ý với Lâm Thanh Cùng, áy náy : "Ngại quá, em gái hiểu chuyện."

Nga

Lâm Thanh Cùng cũng gì, chỉ đạm nhiên gật đầu, đó xuống ghế.

Thẩm Lương Bình đặt ánh mắt lên cả Vương gia. Nhìn thấy ánh mắt trong veo, chút tạp niệm, chỉ là một trai bất đắc dĩ xin cho đứa em gái vô cớ gây rối, Thẩm Lương Bình liền khó dễ, cũng gật đầu đáp , đó cúi đầu tiếp tục gắp thức ăn cho yêu. Động tác thuần thục vô cùng, phảng phất như nhiều .

Chờ tân nhân kính rượu xong, bàn chủ tiệc ăn cơm, cả Vương gia thấy Thẩm Cường Sinh chỉ lo cắm cúi ăn, chút nào đoái hoài đến Vương Hiểu Chi, khỏi nhíu mày. Quay đầu bố , thấy họ cũng chẳng để ý, chỉ đành nén giận, định bụng tìm thời gian chuyện t.ử tế với Thẩm Cường Sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-110-ghen-tuong-vat.html.]

mãi đến khi tiệc tan, cả nhà họ Vương rời khỏi đại đội, cả Vương gia cũng tìm cơ hội thích hợp để với em gái câu nào...

Ăn xong cỗ, Lâm Thanh Cùng đẩy Thẩm Lương Bình về nhà. Hai về đến nơi, phát hiện trong sân vắng tanh một bóng , Lâm Thanh Cùng lộ vẻ nghi hoặc.

"Anh bảo trong nhà khách tới mà? Người ?"

"Chắc mấy thằng nhãi đó yên , chạy ngoài ."

"Ra ngoài?"

"Ừ, mấy đứa đó chắc là thèm thịt. Ở thành phố Hải trừ cá tạp và tôm , mười ngày nửa tháng cũng chắc ăn một bữa thịt. Lần tới đây, thể buông tha đám thú rừng núi ?"

Lâm Thanh Cùng hiểu rõ gật đầu, là thế.

"Không mấy bạn của trông thế nào nhỉ? Có đều giống ? Trên hạo nhiên chính khí, ừm... bỗng nhiên gặp nhiều soái ca như , em còn thấy kích động đấy."

Đang mải mê tưởng tượng cảnh một dàn soái ca đầy chính khí mặt , Lâm Thanh Cùng bỗng cảm thấy gáy lạnh toát. Lúc mới nhớ nãy giờ thấy đối tượng của đáp , cô giật ...

Liền thấy Thẩm Lương Bình mặt đen sì, nghiến răng nghiến lợi hỏi Lâm Thanh Cùng: "Soái ca? Hả? Lâm Thanh Cùng, gan em cũng lớn nhỉ."

"Thẩm Lương Bình, ghen đấy ?" Lâm Thanh Cùng hì hì đến mặt , vươn tay nâng cằm lên, tươi hỏi.

"Không ."

"Ồ, cách khác ngại em chuyện nhiều với các đồng chí nam khác?"

"Em thì cứ ."

Giọng điệu Thẩm Lương Bình bình thản, nhưng mặt phủ đầy sương lạnh, cả tản khí thế u ám. Không còn là Thẩm Lương Bình ôn hòa thường ngày, lúc giống như một con báo săn đang ẩn trong bóng tối, chằm chằm con mồi, chuẩn tung đòn chí mạng, khiến cảm thấy sợ hãi. Tuy nhiên, những cảm xúc chẳng hề gây bối rối hoảng sợ cho Lâm Thanh Cùng, ngược cô còn thấy Thẩm Lương Bình như đáng yêu, ... gợi đòn.

Chỉ thấy cô vươn tay, nhéo nhéo má Thẩm Lương Bình - nơi cô nuôi cho chút thịt, : "Thật sự để ý ? Thế thì bây giờ nhỉ? Người đàn ông nhà em xem cũng chẳng thích em đến thế, đến ghen cũng thèm ghen vì em."

 

 

Loading...