“Ha ha, đứa nhỏ ngoan. Vậy , hôm nay bà mặt dày ăn chực một bữa .”
“Nói gì mà ăn chực chứ, bà là tới nếm thử xem cháu ngon , để còn chỉ điểm cho cháu nữa.”
Câu khéo léo của Vưu Hổ Sinh trực tiếp chọc bà Thường.
Lâm Thanh Hòa ngờ cái miệng của Vưu Hổ Sinh ngọt như . Xem để ở đây đúng là nhân tài trọng dụng, lẽ nên để việc lớn mới ...
Mấy cùng về nhà Thẩm Lương Bình. Vưu Hổ Sinh xách đồ thẳng bếp, còn cho ai giúp đỡ. Bà Thường và Hoa Nhi đành bất đắc dĩ trong sân trò chuyện cùng Thẩm Lương Bình và Lâm Thanh Hòa.
“Hai đứa định ngày nào đính hôn ?”
“Chờ cày bừa vụ xuân kết thúc ạ.”
“Cũng , đính hôn sớm một chút cũng , để cho Thanh Hòa một cái danh phận, bằng luôn kẻ mắt chạy đến mặt con bé .”
Nghe đến đó, đôi lông mày tuấn của Thẩm Lương Bình nhíu , đầu Lâm Thanh Hòa hỏi: “Thanh Nhi, bắt nạt em ?”
“Hả? Ai bắt nạt em?” Lâm Thanh Hòa vẻ mặt mờ mịt, cô bắt nạt lúc nào nhỉ?
Nga
“Hại, việc Thanh Hòa tự nhiên . Mấy kẻ lưng cũng ít, lời khó cũng , cho nên bà mới bảo hai đứa nhanh ch.óng chút.”
“Vâng, cháu bà Thường. Chuyện cháu vốn cũng đang chọn ngày, chẳng qua công bố thôi. Không ngờ mang đến phiền toái cho Thanh Nhi, là cháu suy xét chu , để Thanh Nhi chịu ủy khuất.”
“Cháu trong lòng hiểu rõ là .”
Lâm Thanh Hòa hai kẻ tung hứng chuyện của , mà bản cô chẳng chút cảm giác tham dự nào...
Tuy nhiên, suy nghĩ cho như , Lâm Thanh Hòa vẫn vui vẻ. Huống hồ cô chẳng hề cảm thấy ủy khuất gì, những kẻ đó gì cũng chỉ là suy nghĩ tự cho là đúng mà thôi. Tâm thái ghen ăn tức ở, khác sống hơn , nên những lời ngu ngốc, chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.
Thẩm Lương Bình xem chuyện quan trọng. Anh hy vọng cô nhóc vì nguyên nhân của mà khác nhạo.
Trong lòng tính toán, tâm Thẩm Lương Bình ngược bình tĩnh hơn. Nhìn về phía cô nhóc bên cạnh, ánh mắt sủng nịch phảng phất như thể vắt nước, khiến Hoa Nhi mà lòng đầy ngưỡng mộ...
Haizz, nếu cô bé cũng thể tìm một thích, và đó cũng thích như thì mấy.
Động tác của Vưu Hổ Sinh nhanh, kỹ thuật dùng d.a.o là từng luyện qua. Thịt thủ lợn thái miếng đều tăm tắp, mỏng dày. Một phần dùng để xào ớt cay, một phần dùng để hầm rau, một phần luộc chín thái lát chấm mắm tỏi.
Lại thêm bánh bao bột mì trắng tinh, bữa cơm khiến ăn đến miệng bóng nhẫy, khen dứt lời.
“Ái chà, ngờ tay nghề đồng chí Vưu như ?”
“Bà Thường, bà khen cháu thêm vài câu , cháu thích lắm.” Vưu Hổ Sinh nhe răng , vẻ mặt thật thà chất phác khiến mặt Thẩm Lương Bình đen như than.
“Ha ha, bà già ít văn hóa, chỉ mỗi câu thôi.”
“Bà ơi, bà nghĩ thêm mà.”
“Đồng chí Vưu, dáng vạm vỡ, ừm, tay nghề giỏi, đặc biệt cảm giác an . Ai mà gả cho cháu đúng là phúc đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-107-ke-chu-muu-lo-dien.html.]
“Thật hả bà?”
“Đương nhiên , chẳng lẽ cháu sẽ đối xử với vợ ?”
“Không thể nào, đối xử với vợ thì là đồ lưu manh , cháu cũng thể chuyện khốn nạn .”
“Ừ, , lắm, đồng chí Vưu là suy nghĩ đúng đắn.”
Trên bàn cơm, chuyện trò qua , bầu khí vô cùng hài hòa. Cuối cùng ai nấy đều ăn no căng bụng, kêu la nổi, tại chỗ tiêu thực. Bà Thường đó Hoa Nhi dìu, từng bước về nhà.
Vốn dĩ Lâm Thanh Hòa định dọn bàn, nhưng Vưu Hổ Sinh ngăn cản.
“Thanh niên trí thức Lâm, cô cứ đấy chuyện với đồng chí Thẩm . Hôm nay , cái gì cũng cần cô , giao cho là .”
“Ừ, Thanh Nhi .”
“Vậy phiền đồng chí Vưu nhé.”
“Không phiền, phiền, chuyện nhỏ mà.”
Vưu Hổ Sinh vui vẻ dọn bàn, múc một chậu nước lớn, dùng tro bếp cọ sạch bát đĩa đầy dầu mỡ một lượt, mới tráng bằng nước sạch.
“Lương Bình, Đàm Vệ Quốc ở trạm y tế , hôm nay là Trần Đạt Minh trông coi. Em cảm giác... sắp yên .”
“Nhanh ?”
“Hôm nay tay Đàm Vệ Quốc tri giác, em thấy trong mắt tựa hồ chút hoảng sợ và quyết tuyệt.”
Tuy nhiên là thận trọng, để lộ, e rằng sẽ dễ dàng động thủ ngay. Nghĩ đến tối nay Đàm Vệ Quốc hẳn là vẫn an .
“Cũng kẻ lưng cho lợi ích gì mà nhẫn tâm như , đến chuyện g.i.ế.c cũng dám .”
“Hừ, chẳng qua là lợi ích ràng buộc thôi. Trước mặt lợi ích, g.i.ế.c thì tính là gì...”
“Anh kẻ chủ mưu thương là ai ?”
“Ừ, là một Phó đoàn trưởng khác của Đội Hải Vệ chúng ... Bố là Tổng đội trưởng Đội Hải Vệ.”
“Mục đích thương là gì?”
“Chắc là thượng vị thôi. Đội Hải Vệ tổng cộng bốn đội, mỗi đội ba đoàn, một đoàn quân 500 . Đoàn 1 của Đội 1 đây là Đoàn trưởng. Đoàn trưởng Đoàn 2 là mới điều về, Đoàn trưởng Đoàn 3 bối cảnh thâm hậu. Hắn nếu tiến thêm một bước, chỉ thể tìm cách loại bỏ , một Đoàn trưởng bối cảnh chống lưng.”
“Vậy rời khỏi đơn vị, như nguyện ?”
“Cũng . Chức Đoàn trưởng dễ như . Không đến thể lực, trí tuệ, khả năng tác chiến phối hợp, hơn nữa còn xét đến thực lực tổng hợp khi biển, đều đạt yêu cầu. Hắn lên chức Phó đoàn trưởng, nguyên nhân lớn là nhờ ông bố Tổng đội trưởng đề bạt.”