Ba ngày lễ mặt, Hạ Kỳ từ sớm hăng hái chuẩn trọng lễ để cùng về nhà ngoại.
Sau khi cưới chúng vẫn viên phòng, cảnh báo khi đại nạn qua thì nhất định giới d.ụ.c, giới nộ.
Vì đối với , cung kính nhiều hơn là tình nghĩa phu thê.
Xe ngựa của Quốc công phủ cùng với mấy xe chở quà cáp tắc nghẽn cả con ngõ nhỏ, mà thấy xót tiền .
Nếu tiền đều chảy túi riêng của thì mấy.
Xe ngựa của Tô gia là của hồi môn của Cố Âm Uyển, ngay cả phu xe cũng , vẫn là đích Tô Trạm đ.á.n.h xe tới.
Cố Âm Uyển thiết khoác tay Tô Trạm bước xuống xe, mặt tràn đầy nụ hạnh phúc.
Ánh mắt của Đại phu nhân đảo qua đảo giữa và Cố Âm Uyển một lát, cuối cùng bà vẫn về phía , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang đeo vòng vàng của .
Hai vị con rể cùng chào hỏi Hầu gia và Đại phu nhân.
Diện mạo của Tô Trạm cực kỳ xuất chúng, cho dù mặc vải thô cũng che giấu khí chất thanh cao quý phái quanh .
Trước khi biến thành kẻ điên, vẫn luôn xuất hiện với dáng vẻ một quân t.ử ôn nhu như ngọc.
Đại phu nhân Hạ Kỳ với ánh mắt từ ái, chút lo lắng : — Đứa con gái của lễ tiết chu , e rằng sẽ khiến Quốc công phu nhân vui, xin hiền tế đừng chấp nhất.
Hạ Kỳ phản ứng nhanh: — Nhạc mẫu , mẫu con đặc biệt yêu quý nương t.ử, ngày đầu tiên giao quyền quản gia cho nàng , giờ đây lớn nhỏ trong nhà đều do nàng quyết định.
— Cái gì, họ giao quyền quản gia cho tỷ ? — Giọng sắc lẹm của Cố Âm Uyển vang lên ch.ói tai.
Kiếp cho đến tận lúc c.h.ế.t, Cố Âm Uyển vẫn từng chạm tay quyền quản gia của Quốc công phủ.
Nghĩ thì Quốc công phu nhân hẳn là lo lắng nếu giao quyền cho nàng thì chỉ cho Hạ Kỳ càng thêm vô pháp vô thiên.
Đại phu nhân bất mãn lườm Cố Âm Uyển một cái, nàng chỉ đành ấm ức cúi đầu.
— Dựa cái gì chứ... — Cố Âm Uyển lẩm bẩm nhỏ giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/niem-niem-tri-tue/chuong-3.html.]
Đại phu nhân vẫn giống như kiếp , trực tiếp phớt lờ Tô Trạm, đến một câu hỏi thăm cũng .
— Thôi , các con cứ dạo một chút , lát nữa hãy dùng bữa.
Hậu viện của Hầu phủ nuôi một ao cá chép gấm, Hạ Kỳ lúc đến lải nhải xem, tính thời gian khai tiệc còn sớm nên để chơi ở hậu viện.
Ta một về căn phòng từng ở, ngờ nửa đường gặp kẻ mời mà đến.
Tô Trạm.
Hắn giống như đó chờ từ , với nụ đầy ẩn ý.
— Tô mỗ hạng dựa ơn nghĩa để ép buộc, sở dĩ đến cửa cầu đều là vì cô nương.
Ta hốt hoảng ngó xung quanh, chỉ sợ khác thấy.
Tô Trạm điên ? Hiện tại phận của là em vợ của , mà còn dám đến quyến rũ ?
Nửa năm , tình cờ gặp quyến thuộc của Hầu phủ thắp hương, thấy đang ở góc khuất trong đám đông, cảm thấy và cùng cảnh ngộ, đều là những kẻ coi thường và ức h.i.ế.p.
Hắn cứu .
— Chỉ là Tô mỗ hiểu, vì đích nữ của Hầu phủ biến thành nàng?
Ta thản nhiên đáp: — Hôn sự là do lệnh phu nhân tự chọn lấy, ngươi nên hỏi nàng thì hơn.
Nói xong thèm để ý đến nữa, thẳng.
Chỉ là bước khỏi sân, bắp chân run rẩy vịn tay tường.
Đối diện trực tiếp với kẻ điên thêm nữa, quả thật vẫn thấy sợ hãi.
An Nhu Truyện
— Nương t.ử, nàng ? Ai bắt nạt nàng? — Hạ Kỳ từ chui , vội vàng đỡ lấy .
Hắn ló đầu ngoài, cũng chẳng rõ thấy Tô Trạm .
Ta lấy cớ mèo hoang cho kinh sợ, vội vã kéo Hạ Kỳ rời .