Những Ngày Tháng Ta Cùng Khuê Mật Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 82: Quá Đáng Lắm Luôn
Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:17:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mà nay Tiểu Dao là t.ử trong môn phái của , ngươi thì.... hùa theo nàng ức h.i.ế.p ngươi, là nể tình đồng môn năm xưa .”
, hai câu cũng là do Thẩm *đại bịp bợm* Nịnh dạy......
Nơi là hình ảnh tĩnh.
Thế nhưng Bùi Hành Xuyên giống như điểm huyệt, ngây ngốc bên cạnh bàn kỷ, căng khuôn mặt nhỏ lên tiếng.
Muốn đ.á.n.h bại Từ Dao trở thành sư của nàng để lấy thể diện lúc , thì bái cái tên Thẩm Nhạc thầy. A phiền quá.....
Nếu bái Thẩm Nhạc thầy, Thu Thiền Ngọc coi như tặng , hơn nữa sẽ luôn Từ Dao chế giễu võ công kém. A phiền quá.....
“A xong lời , trong lòng Bùi đại ca, nhất định sẽ một phen thiên nhân giao chiến, đến lúc đó, cứ việc ăn thức ăn của , uống rượu của , trừ phi chủ động bắt chuyện với , nếu tuyệt đối đừng mở miệng bắt chuyện với .....”
Lời dặn dò của Thẩm *đại bịp bợm* Nịnh, vẫn còn văng vẳng bên tai.
Thẩm Nhạc mặt biến sắc ăn Khoai tây nồi cạn, trong lòng thầm cảm thán, sớm vở kịch diễn no bụng thế , lúc ở Lãnh cung, nên ăn quá nhiều.
May mà.... Bùi Hành Xuyên cũng xoắn xuýt quá lâu.
Chỉ thấy hậm hực liếc Thẩm Nhạc một cái, “Có chỉ cần bái ngươi thầy, là thể dễ dàng đ.á.n.h bại Tiểu Dao cô nương, trở thành sư của nàng ??”
“A , lúc thể, mượn công phu so sánh với Tiểu Dao, để lập quy củ cho .....”
Thẩm Nhạc theo gợi ý của Thẩm Nịnh, lông mày nhíu , giả vờ vẻ vô cùng khó xử, “Chưa chắc.”
“Tục ngữ câu, sư phụ dẫn cửa, tu hành tại cá nhân, Tiểu Dao cô nương thời gian tập võ tuy ngắn, nhưng tư chất bẩm sinh cao, hậu thiên cần cù chăm chỉ, cộng thêm lời, từng chiêu từng thức, bảo luyện mấy nàng liền luyện mấy , cãi , cũng hỏi lý do, một lòng một nhào võ học như , trở thành cao thủ nhất lưu, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian......”
Ánh mắt rơi xuống Bùi Hành Xuyên, cái vẻ mặt ghét bỏ đó, thể là diễn như diễn.
“Còn về phần ngươi, thiên phú thế nào, đưa đ.á.n.h giá, chỉ riêng cái sự cần cù chăm chỉ , ngươi kém nàng một đoạn dài , thêm nữa là, tâm tư ngươi quá tạp, trẻ tuổi nóng nảy, nếu chiêu thức nào luyện đúng, phạt ngươi luyện thêm vài , ngươi hoặc là cãi phản bác, hoặc là phủi tay tiểu gia học nữa, cái tính cách lặp lặp nửa điểm khổ cũng nỡ chịu như , thể thắng như Tiểu Dao?”
Bùi Hành Xuyên lúc đó gài bẫy đến mức từ tận đáy lòng thầm thề, vì để thắng Tiểu Dao, từ hôm nay trở , chỉ cần là chuyện liên quan đến tập võ, Thẩm Nhạc cái gì thì là cái đó, bản tuyệt đối cãi , cũng phủi tay. Thế nhưng ngoài mặt căng khuôn mặt nhỏ , “Ngươi cứ ngươi dạy .”
“Cha ngươi đem cả Thu Thiền Ngọc đưa cho , ngươi nếu học, tự nhiên là dạy.”
Bởi vì mỗi một bước phản ứng của Bùi Hành Xuyên, đều giẫm chính xác lên dự đoán của Thẩm Nịnh.
Trơ mắt từng bước từng bước rơi sự lừa gạt của .
Vì thực sự nhịn nữa, Thẩm Nhạc nghiêng đầu sang một bên, giơ mu bàn tay lên che miệng, đợi đến khi ép khóe miệng xuống xong, mới đầu , tiếp tục lừa gạt Bùi Hành Xuyên, “Ngươi nếu bái thầy, thì cũng giống như Tiểu Dao, đều là t.ử trong môn phái của , đều là t.ử trong môn phái của , về mặt tập võ, tự nhiên sẽ đối xử bình đẳng.”
“Tương lai, nếu một ngày, thành tựu võ học của ngươi vượt qua nàng , trở thành sư của nàng , đó đều là do ngươi dựa sự nỗ lực của bản đổi lấy, liên quan gì đến .”
Kế sách Thẩm Nịnh dạy.
Câu chốt hạ cuối cùng , quả thực là gài trúng tim đen của Bùi Hành Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-ta-cung-khue-mat-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-82-qua-dang-lam-luon.html.]
A đúng đúng đúng đúng!
! Chính là nên bái Thẩm Nhạc thầy!
Như tương lai khi đ.á.n.h bại Tiểu Dao, mới vẻ, đều là bản lĩnh của chính !
Hoàn cặp vô lương tâm gài bẫy 360 độ diện góc c.h.ế.t, Bùi Hành Xuyên đem chén Thẩm Nhạc uống dở lúc bàn kỷ, đẩy gần mặt Thẩm Nhạc, “Nè.... .”
Thẩm Nhạc bưng lên, uống một ngụm.
Cái lễ bái sư , cần quỳ xuống, cũng cần dập đầu, thậm chí ngay cả một tiếng sư phụ cũng cần gọi.
Chút vướng mắc cuối cùng trong lòng cũng đ.á.n.h tan , Bùi Hành Xuyên chống khuỷu tay lên bàn kỷ, “Mau mau mau, mau cho tiểu gia thử xem, bộ công phu thể đ.á.n.h bại Cổ Nguyệt Đao Pháp đó là gì??”
“Nè.....” Kịch diễn cũng hòm hòm , Thẩm Nhạc thực sự no đến mức ăn nổi nữa, gắp một miếng Thịt ba chỉ giòn bỏ bát, đó đưa cả bát và đũa cho Bùi Hành Xuyên.
“Lúc ngươi cho tiểu gia ăn ?”
“Lúc là lúc , bây giờ là bây giờ, ngươi cứ ngươi ăn .”
“Ăn chứ.....” Bùi Hành Xuyên phút mốt nhét miếng Thịt ba chỉ giòn miệng, đó năng rõ ràng tiếp tục hỏi, “Cho nên, bộ công phu thể đ.á.n.h bại Cổ Nguyệt Đao Pháp đó......”
“Ngân Xà Phi Đao Thuật.” Thẩm Nhạc chỉ chỉ thanh Ngân Xà Phi Đao xà ngang đối diện bàn, “Đao pháp Từ Dao luyện, cận chiến gần như vô địch, thiên phú của nàng cao, ngươi nếu cũng học theo Cổ Nguyệt Đao Pháp, thắng nàng , tuyệt đối chuyện dễ dàng. Nếu học Ngân Xà Phi Đao Thuật, phụ trợ thêm khinh công vốn tồi của ngươi, thỉnh thoảng xuất kỳ bất ý, thắng nàng , lẽ cũng hy vọng.”
“Tâm nguyện của Bùi Công, ở thuật, mà ở hành, A nếu mượn chuyện dạy dỗ tập võ , để quản thúc tính cách của Bùi đại ca, về mặt võ công , ngại dạy một bộ thật ngầu, chỉ cần võ công A dạy, tư thế đủ ngầu, nghĩ với tính cách của Bùi đại ca, chắc chắn sẽ nỗ lực.”
Ngân Xà Phi Đao!!
Chính là cái lúc nãy giơ tay lên, vèo một cái, cắt đứt dây thừng .....
Bùi Hành Xuyên tay cầm bát đũa, miệng ngậm thịt ba chỉ, ba bước gộp hai đến cây cột xà ngang đối diện thư phòng, nghiêm túc đ.á.n.h giá thanh Ngân Xà Phi Đao cắm sâu ba tấc gỗ, trong lúc vui mừng, đầu hướng về phía Thẩm Nhạc gật đầu như gà mổ thóc hỏi, “Khi nào học ?”
“Không vội vội, ngươi ăn cơm , ăn xong ngủ một giấc thật ngon, từ ngày mai trở , ban ngày ngươi cứ tuần tra trong cung như thường lệ, đêm đến viện của A Nịnh, cùng Tiểu Dao tập võ, dạy Tiểu Dao thế nào, thì sẽ dạy ngươi thế đó.”
Cùng lúc đó, bên Lãnh cung giải tán, Trang Mặc cũng về phòng nghỉ ngơi, Thẩm Chiêu một xích đu, vì ngày mai vịnh đầu thỏ, một khuôn mặt nhỏ nhắn, sầu não như quả mướp đắng trồng ở hậu viện ,
là, buồn vui của con hề tương thông.
Cùng trong một viện, trong phòng ngủ chính.
“Ha ha ha ha ha ha....”
“Cứu mạng, thật sự khó tưởng tượng, một như Thẩm tướng quân, một ngày, thế mà nghiêm túc lừa gạt khác.....”
“Huynh mà bật thành tiếng ??”
Từ Dao khi xong chiêu trò quá đáng mà Thẩm Nịnh bày cho Thẩm Nhạc, sấp giường, đến mức gần như co giật, nàng giơ tay lau nước mắt, “A Nịnh, bà cũng quá đáng lắm luôn, , phối hợp với hai thế nào??”