Những Ngày Tháng Ta Cùng Khuê Mật Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 81: Sập Bẫy
Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:17:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng ghét....
Bùi tiểu gia đẩy cửa sổ, nghiêng một cái, hướng về phía cửa lớn, chồm nhảy tới, tay còn kịp chạm cửa.
“Cửa cũng khóa , sáng mai mới mở.” Thẩm Nhạc bên cạnh bàn kỷ, nhàn nhã uống một ngụm , nửa điểm ý tứ dậy ngăn cản cũng .
Mang đậm cái tư thế cứ ở đây ngươi chạy, chạy thoát tính thua.
Bùi Hành Xuyên lúc còn như hạc trong mây, lúc tựa như ngỗng trong l.ồ.ng.
Bay qua bay lăn lộn nửa ngày trời, thế mà vẫn bước khỏi thư phòng nửa bước.
Bùi Hành Xuyên, “Họ Thẩm ! Thả , tiểu gia vệ sinh!!”
“Trong tủ ống nhổ.” Thẩm Nhạc giơ tay chỉ chỉ cái tủ gỗ mun phía giá sách, thực trong đó chẳng cái gì cả, chẳng qua là đang dùng lời để qua loa lấy lệ với Bùi Hành Xuyên mà thôi.
“Thẩm Nhạc, ngươi bệnh , để ống nhổ trong thư phòng??”
A! Tức c.h.ế.t mất!!
Hắn ngay mà, chỉ cần rơi tay Thẩm Nhạc, nhất định chuyện gì .
“Cho nên ngươi còn vệ sinh nữa ??”
“Không nữa!” Phiền c.h.ế.t !!
Thẩm Nhạc uống xong , tiên là dời mấy cuốn binh thư bàn sách xuống đất, đó sự chú ý của Bùi Hành Xuyên, lặng lẽ mở hộp thức ăn , đấy bưng từng đĩa từng đĩa Chân gà hương nhu, Thịt ba chỉ giòn, Thỏ đầu om dầu, Xiên que nồi lạnh, Khoai tây nồi cạn lên bàn sách.
Bùi Hành Xuyên thấy những thứ , đồng t.ử co rụt .
Chỉ ngửi mùi thôi, những thứ chắc chắn là tác phẩm của Thẩm Nịnh.
Đáng c.h.ế.t, từ lúc đưa đến đây sáng nay cho đến bây giờ, nhịn đói trọn vẹn một ngày .
.... lúc mà ăn đồ Thẩm Nhạc đưa cho, thì khác gì nhận thua ??
“Thẩm Nhạc, ngươi đừng mơ nữa, cho dù ngươi lấy đồ ăn t.ử nhà ngươi để cầu xin , tiểu gia cũng sẽ đồ của ngươi ......” Bùi Hành Xuyên căng khuôn mặt nhỏ, lời tuy ngông cuồng, nhưng đôi mắt tranh khí mà cứ liếc liếc về phía thức ăn bàn.
“Bùi hiểu lầm , đây là bữa ăn khuya A Nịnh nhà chuẩn cho .....” Thẩm Nhạc lấy đôi đũa gỗ từ trong hộp thức ăn , gắp một miếng Thịt ba chỉ giòn trong đó, nhai to tiếng, tự rót cho một chén rượu, “Thêm nữa là, Thu Thiền Ngọc nhận, chỉ cần giữ ngươi trong phủ là , còn về việc võ công ngươi học , đối với mà đều chẳng gì khác biệt.”
“Ồ, học là nhất, ngược đỡ mất công cho . Với cái tư chất như tảng đá ngoan cố của ngươi, và cái tính cách công t.ử bột nửa điểm khổ cũng chịu đó, vốn dĩ cũng lười dạy.” Hàm ý trong lời , mang đậm ý tứ ăn chực Thu Thiền Ngọc của Bùi gia.
Bùi Hành Xuyên:!!!!
“Thẩm Nhạc! Ngươi......” Trả Thu Thiền Ngọc cho !
“Tục ngữ câu quân t.ử nhất nặc trị thiên kim, Thu Thiền Ngọc của Bùi gia, tặng thì đạo lý đòi Bùi gia.” Thẩm Nhạc gắp lên một miếng Thịt ba chỉ giòn, thở dài một tiếng, “Đáng tiếc a, đáng tiếc.”
Đáng ghét, Bùi Hành Xuyên mặt Thẩm Nhạc, căn bản hề thấy hai chữ đáng tiếc!
Hắn tức giận bò bên cạnh bàn kỷ, trơ mắt Thẩm Nhạc một miếng một miếng thịt ba chỉ, cuối cùng vẫn kìm nén con sâu tham ăn trong bụng, lén lút vươn tay về phía đĩa Chân gà hương nhu bàn.
Bốp.....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-ta-cung-khue-mat-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-81-sap-bay.html.]
Thẩm Nhạc gõ một đũa lên mu bàn tay .
“Suỵt......” Bùi Hành Xuyên ôm mu bàn tay nhíu mày, “Thẩm Nhạc, cho cho ăn cơm, ngươi rốt cuộc là ý gì??”
Thẩm Nhạc giống như thấy lời của , ăn thức ăn, giống như đang chuyện phiếm việc nhà, dựa theo kế sách của Thẩm Nịnh, bắt đầu giăng bẫy Bùi Hành Xuyên, “Hôm nay lúc ăn cơm ở hậu viện Lãnh cung, đem chuyện Bùi Công đưa ngươi đến phủ học võ, cho A Nịnh và Tiểu Dao .”
“A Nịnh xong, liền bàn bạc với Tiểu Dao, ngươi lớn hơn Tiểu Dao vài tuổi, nếu cùng nàng bái nhập môn hạ của , thì thể cứ mở miệng ngậm miệng gọi ngươi là họ Bùi nữa, nên tôn trọng một chút, gọi ngươi một tiếng sư mới .”
Sư ....
Cho nên, cho dù nhập môn muộn hơn một chút, vì lý do lớn hơn vài tuổi, cũng là sư .....
Đôi mắt Bùi Hành Xuyên khẽ sáng lên.
Biểu cảm nhỏ rơi trong mắt Thẩm Nhạc, suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Trong lòng thầm cảm thán, cách của A Nịnh, quả thật là tồi.
Bùi Hành Xuyên vì đó tự thề thốt đồ của Thẩm Nhạc, nay xong lời , cho dù da mặt dày đến , nhất thời cũng tiện phút mốt sấn đến mặt Thẩm Nhạc gọi sư phụ, chỉ đành trơ mắt Thẩm Nhạc, nhỏ giọng , “Vậy.... Tiểu Dao cô nương thế nào??”
“Nguyên văn lời của Tiểu Dao cô nương là: Hừ~ Chỉ dựa cái mớ võ công mèo cào ba chân vụng về đó của , cũng xứng để gọi sư ?”
(Tiểu Dao: Ta , ngươi bậy~)
Quả nhiên ngoài dự đoán của Thẩm Nịnh, Thẩm Nhạc dứt lời, Bùi Hành Xuyên liền giống như một con gà trống xù lông, lập tức c.h.ử.i bới ầm ĩ, “Hừ! Cái gì gọi là võ công mèo cào ba chân! Võ công của vụng về chỗ nào! Lúc mới bắt đầu võ công của lợi hại hơn nàng nhiều!”
“A Nịnh cũng khuyên Tiểu Dao như , nhưng mà, Tiểu Dao cô nương , tên Bùi Hành Xuyên đó, cũng chỉ lúc mới bắt đầu, lợi hại hơn một chút xíu xiu thôi, mới mấy tháng trôi qua, đao kiếm đối quyết, dễ gì mà đ.á.n.h bản nữ hiệp??”
Bởi vì Thẩm Nhạc bắt chước theo giọng điệu của Thẩm Nịnh, diễn thần thái lúc chuyện ngày thường của Từ Dao một cách sống động y như đúc, Bùi Hành Xuyên ở bên cạnh xong lời , nhất thời, tim đau nhói.
, .... đ.á.n.h nàng .
Nghĩ lúc , nàng còn là đồ của cơ mà....
“Tiểu Dao cô nương , chuyện giang hồ, giải quyết theo kiểu giang hồ. Nếu bản nữ hiệp gọi một tiếng sư , trừ phi, thể trong đao kiếm đối quyết, thắng bản nữ hiệp mới .....”
Bùi Hành Xuyên xong lời , càng giống như quả bóng xì kim đ.â.m, xìu hẳn xuống.
Thẩm Nhạc thấy bộ dạng của Bùi Hành Xuyên nắm thóp, trong lòng sắp điên , nhưng ngoài mặt tiếp tục giữ cái vẻ lạnh nhạt sống chớ gần như ngày thường, hướng về phía Bùi Hành Xuyên nghiêm túc lừa gạt , “Ta xong lời , liền với Tiểu Dao, thực Bùi Hành Xuyên nếu thắng , cũng khó, bộ Cổ Nguyệt Đao Pháp tuy lợi hại, nhưng cũng ẩn chứa một điểm yếu.......”
Lúc lót đường nhiều như , cái bẫy thực sự lúc mới bắt đầu bày ngoài sáng.
Hử???
Bùi Hành Xuyên lời , lập tức phấn chấn hẳn lên, ánh mắt sáng rực Thẩm Nhạc, “Điểm yếu gì??”
“Cổ Nguyệt Đao Pháp , chú trọng, là một chữ thế, từng chiêu từng thức, khí thế như cầu vồng..... Nếu như cận chiến với nàng , đao pháp tầm thường cũng , kiếm pháp cũng thế, nếu học nghệ tinh, dễ dàng nàng đè đ.á.n.h, tuy nhiên.....”
Thẩm Nhạc đến đây, đột nhiên dừng .
“Ngươi là t.ử trong môn phái của , dựa cái gì mà cho ngươi cách thắng Tiểu Dao? Con , luôn luôn là bênh vực nhà chứ bênh vực lý lẽ.”