Những Ngày Tháng Ta Cùng Khuê Mật Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 376: Nguyên Do

Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:27:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tình cha từ đến nay cầu mà , bây giờ lấy hình thức dịu dàng như , dễ dàng bày mắt Thẩm Chiêu.

 

“Chiêu Chiêu, con nguyện ý đồng ý với trẫm, giúp trẫm khuyên mẫu hậu con ở trong cung, đúng ??”

 

Dưới sự dẫn dắt từng bước, Lưu Tẫn hướng về phía Thẩm Chiêu tung một đòn dịu dàng.

 

Thẩm Chiêu vẻ mặt trầm mặc Lưu Tẫn, lên tiếng.

 

“Hửm?? Lẽ nào con trẫm ở bên con ??” Thấy Thẩm Chiêu lên tiếng, Lưu Tẫn tự cho là nắm chắc phần thắng dò hỏi.

 

Thẩm Chiêu lắc lắc đầu: “Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần ạ.”

 

Cậu bé thể sự đồng hành của phụ hoàng chứ?

 

Rõ ràng mơ cũng hy vọng, phụ hoàng một ngày, thể vẻ mặt dịu dàng xoa xoa đầu bé.

 

“Chỉ là.....”

 

“Chỉ là cái gì??”

 

“Không gì....”

 

Chỉ là sự dịu dàng mắt, tuy là một giấc mơ, nhưng chung quy chẳng qua là thủ đoạn mà phụ hoàng vì giữ mẫu hậu, củng cố hoàng quyền mà sử dụng thôi.

 

Thẩm Chiêu thở dài.

 

Rõ ràng là độ tuổi ồn ào náo động lăn lộn đòi kẹo ăn.

 

Trong đôi mắt, tràn đầy sự trưởng thành và hiểu chuyện.

 

Cậu bé suy nghĩ một lát , cuối cùng vẫn giơ tay hướng về phía Lưu Tẫn bái một lễ.

 

Trên đình các đài cao, bé hướng về phía Lưu Tẫn : “Nhi thần một câu hỏi, xin phụ hoàng giải đáp.”

 

Rõ ràng đang chuyện bảo bé hỗ trợ khuyên Thẩm Nịnh ở trong cung.

 

Đứa trẻ chuyển chủ đề ??

 

Trên mặt Lưu Tẫn lóe lên một tia vui.

 

Liền thấy Thẩm Chiêu : “Phụ hoàng nếu như đáp , nhi thần liền khuyên mẫu hậu ở trong cung. Phụ hoàng nếu như đáp , còn xin phụ hoàng giơ cao đ.á.n.h khẽ, thả nhi thần theo mẫu hậu cùng xuất cung.”

 

Ồ, hóa đàm phán điều kiện với a.

 

Nếu còn kế sách để thi triển, Lưu Tẫn đương nhiên sẽ mạo đáp lời.

 

mặt Thẩm Nịnh, vấp vách tường vô .

 

Thêm đó, từ tận đáy lòng cảm thấy, khuu khuu một đứa trẻ, cho dù thông minh đến chăng nữa, câu hỏi đặt , lẽ nào còn thể khó một vị vua của một nước như ??

 

Trên mặt Lưu Tẫn mang theo nụ .

 

Ánh mắt ngụy trang giống hệt như một cha hiền từ, hướng về phía Thẩm Chiêu dịu dàng : “Con hỏi .”

 

“Nhi thần xin hỏi phụ hoàng, nhi thần tên là gì??”

 

Lúc Thẩm Chiêu hỏi câu hỏi , trong đôi mắt, lóe lên một tia thương cảm và buồn bã vốn nên ở độ tuổi của bé.

 

Lưu Tẫn xong lời của Thẩm Chiêu, suýt chút nữa thì bật thành tiếng, đây tính là câu hỏi gì?

 

“Ta mẫu hậu con luôn gọi con là Chiêu Chiêu, tên của con, đương nhiên là Lưu Chiêu.” Lưu Tẫn đáp.

 

Thẩm Chiêu bái bái mặt Lưu Tẫn, đó quy quy củ củ : “Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần theo họ mẫu hậu, họ Thẩm tên Chiêu.”

 

Hai chữ Thẩm Chiêu thốt .

 

Mặt nạ nụ cha hiền mà Lưu Tẫn mang mặt, bộ nứt toác.

 

“Làm càn!! Đường đường là hoàng t.ử, thể vứt bỏ quốc tính mà dùng??”

 

Đối mặt với sự quát mắng nghiêm khắc của Lưu Tẫn.

 

Dưới đáy mắt Thẩm Chiêu, sự bi thương càng đậm.

 

Cậu bé ngước mắt về phía Lưu Tẫn: “Phụ hoàng nguyện ý một chút, lai lịch cái tên của nhi thần ??”

 

“Nói.”

 

cũng còn cầu cạnh Thẩm Chiêu, Lưu Tẫn dám thật sự vẻ quá mức mặt bé.

 

Hắn giũ giũ long bào, gượng ép đè xuống sự bất mãn trong lòng, kiên nhẫn.

 

“Nhi thần đây theo họ phụ, nhưng bởi vì phụ hoàng từng ban tên cho nhi thần, ma ma nuôi dưỡng nhi thần trong cung, nhi thần là tiểu tạp chủng do tiện nô sinh , sinh , đáng chán ghét vứt bỏ, gọi đùa nhi thần là: Lưu Khí.”

 

Hai chữ Lưu Khí thốt .

 

Sự bi thương tràn khỏi đôi mắt Thẩm Chiêu , đ.â.m trong lòng Lưu Tẫn nhói đau.

 

“Sau , nhi thần ở Lãnh cung gặp mẫu hậu và Tiểu Dao tỷ tỷ, các nàng chữ Khí , ngụ ý , đổi tên cho nhi thần thành Chiêu, hy vọng nhi thần nàng chỗ dựa, thể sống tùy tâm chiêu diêu (tự do tự tại).”

 

Cậu bé vốn là bèo dạt cỏ ven đường nương tựa.

 

Nếu lúc nhặt quả dại ăn ở Lãnh cung, ngoài ý gặp Thẩm Nịnh mắc chứng thất hồn.

 

Có lẽ bây giờ vẫn đội cái tên Lưu Khí, giãy giụa trong góc tăm tối nhất của thâm cung .

 

Căn bản là cơ hội, xuất hiện mắt phụ hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-ta-cung-khue-mat-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-376-nguyen-do.html.]

 

, bé hy vọng phụ hoàng thể dành nhiều thời gian ở bên bé, bé khao khát thể nhận một tia tình yêu thương của cha.

 

so với tình yêu thương của cha giả tạo ấm áp vì củng cố hoàng quyền .

 

Thẩm Chiêu càng trân trọng hơn, đoạn tình cảm con chút m.á.u mủ giữa bé và Thẩm Nịnh.

 

Cách hàng rào gỗ đỏ, Thẩm Chiêu kể xong nguyên do tên của , từ chỗ đài cao, chằm chằm mẫu hậu đang nhảy nhót bậc đá, dậy hướng về phía Lưu Tẫn bái bái: “Câu hỏi của nhi thần hỏi xong, phụ hoàng, mẫu hậu vẫn đang đợi, nhi thần xin cáo lui .”

 

Cáo biệt Lưu Tẫn, Thẩm Chiêu một bạch y, lạch cạch lạch cạch bước đôi chân ngắn ngủn, chạy về hướng Thẩm Nịnh.

 

Bởi vì nuôi dưỡng bên cạnh Thẩm Nịnh nửa năm.

 

Thẩm Chiêu của hiện tại, sớm đổi bộ dạng da bọc xương đây.

 

Được nuôi dưỡng đến mức da dẻ trắng trẻo, mặt thịt.

 

Cộng thêm thích bạch y.

 

Bộ dạng lạch cạch lạch cạch men theo cầu thang chạy về phía Thẩm Nịnh.

 

Giống hệt như một viên bánh trôi nhỏ trắng trẻo tròn vo.

 

Lưu Tẫn bóng lưng Thẩm Chiêu xa, mặt sớm còn nửa điểm ý .

 

Đứa trẻ , bề ngoài là đang hỏi , tên là gì.

 

Thực tế rõ ràng là đang mượn hai cái tên “Lưu Khí” “Thẩm Chiêu” .

 

Lặng lẽ bày tỏ lập trường, dùng lời điểm hóa .

 

Theo họ , là Khí (vứt bỏ).

 

Theo họ Thẩm Nịnh, là Chiêu (vẫy gọi/tự do).

 

Cậu bé sẽ giúp .

 

Cho dù đối với bé giả vờ thiết ôn hòa đến mức nào chăng nữa.

 

Tên của bé, định sẵn , trong lòng Thẩm Chiêu, vĩnh viễn cũng sánh bằng Thẩm Nịnh.

 

Lưu Tẫn đài cao, chứng kiến hình ảnh ấm áp Thẩm Nịnh ôm chầm lấy Thẩm Chiêu.

 

Ánh sáng xung quanh, sớm xà ngói đỉnh đình che khuất.

 

Gió nhẹ thổi qua, cái lạnh lẽo của cuối thu, thấm tận đáy lòng.

 

Hắn cô độc một , sừng sững đài cao, mặt biểu cảm gì dư thừa, ai cũng rõ, Lưu Tẫn giờ phút trong lòng đang nghĩ gì.

 

Còn ánh mắt của , luôn chằm chằm Thẩm Nịnh đài cao.

 

Dưới ánh nắng, chỗ bậc đá.

 

“Mẫu hậu.... Đợi lâu .” Thẩm Chiêu một nữa hóa thành con sóc bay nhỏ, nhào một cái trong lòng Thẩm Nịnh.

 

“Sao lâu ?”

 

Nhờ phúc của Dao Dao, liệu pháp nhảy bậc đá , quả nhiên khiến cho cái đầu óc ong ong của Thẩm Nịnh khi Trang Mặc đầu độc phần thuyên giảm.

 

“Bên chỗ sư phụ đông quá, Chiêu Chiêu chen mãi mới chen .”

 

Tiểu gia hỏa dường như nhiều về chủ đề , dứt khoát hướng về phía Thẩm Nịnh : “Mẫu hậu, tối nay chúng ăn gì a?”

 

“Ừm..... Chiêu Chiêu ăn gì?”

 

“Con ăn..... pizza!!”

 

“Được, tối nay mẫu hậu nướng pizza cho Chiêu Chiêu.”

 

“Tuyệt quá~~”

 

“Dao Dao thì , bà ăn gì??”

 

ăn pizza phô mai kéo sợi!”

 

“Không !”

 

“Tại Chiêu Chiêu ăn thì , ăn thì ??”

 

“Bà tự xem bà đang cái gì ?”

 

Làm ơn , nàng kiếm cho nàng cái pizza gì mà phô mai còn thể kéo sợi chứ??

 

Thẩm Nịnh tay trái dắt Thẩm Chiêu, tay dắt Từ Dao.

 

Trong lúc cao hứng bừng bừng nhảy nhót tung tăng, còn quên xem náo nhiệt chê chuyện lớn xúi giục: “Đánh , đ.á.n.h .”

 

Vừa dứt lời.

 

Hai bên má trái , Thẩm Nịnh và Từ Dao mỗi chụt một cái nhéo một nửa.

 

Tà dương hoàng hôn cuối thu, hắt một chùm sáng vàng hôn ám, rơi ba .

 

Hình ảnh giống như một bộ phim điện ảnh bấm nút dừng.

 

Bóng dáng phía ba , ánh chiều tà, tịch dương kéo dài thật dài thật dài.

 

 

Loading...