Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:33:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Nhạc mở miệng tìm xin ít giấy để câu đối, liền đưa thẳng một đống lớn đến phủ tướng quân, trong đó nào là giấy thường, nào là giấy Đan Chính, nào là giấy Đan Chính pha bạc, cái gì cũng .”

 

Giấy khác , giá cả đương nhiên cũng khác .

 

Thẩm Chiêu – thạo việc ăn lắm – dứt khoát khi bày sạp mang giấy tìm Lý Triều.

 

Để vị thiên tài kinh doanh Lý thúc thúc giúp định giá, đồng thời tiện tay bịa chút kỹ năng giao tiếp chuyên nghiệp để lôi kéo khách hàng khi bày vỉa hè.

 

Quả nhiên, Vạn Như Sơn khi thấy bốn chữ “bậc thế gia hiển quý” thì biểu cảm nhíu mày lúc nãy giãn .

 

Cộng thêm việc tiệm sách Thu Diệp xưa nay chỉ bán sách chứ bán giấy.

 

Câu đối bằng giấy Đan Chính pha bạc.......

 

Đối với mấy vị công t.ử thế gia tiêu tiền như nước, sẵn sàng bỏ cả ngàn đao ngân để mời hoa khôi uống rượu bồi tiếp .

 

Bán mười lăm đao ngân một chữ thì ??

 

Chuyện mà đổi thành lão gia t.ử nhà thì mười lăm đao kim một chữ cũng chẳng thèm do dự.

 

“Viết hai bộ câu đối mười sáu chữ .”

 

Vạn Như Sơn từ trong ng-ực móc mười lá đao kim đặt lên bàn gỗ.

 

Thẩm Chiêu cầm cây b-út lông trẻ em, tờ giấy Đan Chính pha bạc vẻ đắt tiền hạ b-út như rồng bay phượng múa.

 

Rất nhanh xong hai bộ câu đối.

 

Đợi mực khô, Chiêu Chiêu cuộn giấy , đặt một chiếc hộp gỗ vô cùng tinh xảo, đưa cho Vạn Như Sơn:

 

“Đa tạ Vạn thúc thúc ủng hộ việc ăn, chúc Vạn gia khi dán bộ câu đối , năm mới cũng sẽ đỏ rực và phú quý như tờ giấy Đan Chính pha bạc .”

 

Cái miệng nhỏ ngọt xớt như bôi mật .

 

Số tiền lẻ tiêu quả thực là vô cùng thoải mái.

 

Vạn Như Sơn khi nhận lấy bộ câu đối từ tay Thẩm Chiêu, trong lòng vô cùng vui vẻ bước lên xe ngựa.

 

Vạn lão gia – vốn chờ xe ngựa đến mức chút mất kiên nhẫn – khi thấy bộ câu đối bằng giấy Đan Chính pha bạc, liền vỗ vai Vạn Như Sơn khen ngợi một trận:

 

“Con trai tinh mắt thật!

 

Bộ câu đối quả thực là vô cùng tuyệt diệu.”

 

Nói tóm , Vạn Như Sơn vốn chỉ định qua xem náo nhiệt nhân tiện trẻ con .

 

Trong lúc vô tình tiêu mất mười đao kim mua hai tờ câu đối xong vẫn cảm thấy vui vẻ.

 

Tất nhiên , Chiêu Chiêu cũng vui.

 

Cảm thấy tiền lẻ kiếm cũng hòm hòm, ngâm nga hát ôm đao kim tan sớm, lạch bạch đôi chân ngắn chạy tót đến phía bắc thành để chọn quà cho nương .

 

Thời gian, trong sự vui vẻ, náo nhiệt, trong từng tiếng pháo hoa pháo nổ, dần dần tiến sát về phía cuối năm.

 

Tiệm sách Thu Diệp của Bùi gia, trong buổi liên hoan lẩu náo nhiệt của Trân Vị Phường, thành nghi thức bàn giao gia chủ.

 

Còn bên phía Trân Vị Phường cũng chính thức đóng cửa nghỉ ngơi ngày hai mươi bảy tháng Chạp.

 

ngày hai mươi tám tháng Chạp.

 

Hậu viện Kính Nguyệt Tiểu Trúc.

 

Liễu Thác xuống mặt hồ, gương mặt vốn đỏ lên vì còn đeo mặt nạ hồ ly nữa, hai tay vò vò vạt áo, ngập ngừng :

 

.... thể ở trông tiệm ?”

 

“Không , chuyện liên hoan thế tất cả nhân viên trướng Thẩm cô nương đều bắt buộc tham gia.”

 

Lý Triều thần sắc nghiêm nghị .

 

“Phải đấy, thì lấy bao lì xì, thì bốc thăm trúng thưởng chứ??”

 

Khương Lam vẻ mặt nghiêm túc đặt hai tay lên vai Liễu Thác :

 

“Thác , chẳng qua chỉ là cùng Thẩm cô nương ăn một bữa cơm thôi mà, gì mà ngại ngùng chứ??”

 

Tâm trạng của Liễu Thác lúc phức tạp vô cùng.....

 

Cậu thể Lý Triều nhận đồ , cảnh ngộ thoát t.h.a.i hoán cốt như ngày hôm nay là nhờ ngày hôm đó gặp Thẩm Ninh, vị cô nương áo xanh b-úi tóc củ tỏi kỳ lạ đó mỉm đưa cho một túi đao ngân từ cửa sổ xe ngựa.

 

Theo lý, nên nhân dịp “liên hoan” mà tiến đến mặt Thẩm cô nương, trịnh trọng một tiếng cảm ơn với cô .

 

.... cứ nghĩ tới việc sắp ăn cơm cùng với một quý nhân như .

 

Cậu liền lo lắng đến thắt cả tim gan.

 

Hơn nữa là khi gặp mặt, nếu trực tiếp cảm ơn thì lo vị Thẩm cô nương đó sớm quên mất tên tiểu khất cái chỉ duyên gặp mặt một .

 

Nếu trực tiếp cảm ơn thì thật là bất lịch sự quá....

 

Ôi....

 

Cậu bối rối quá, lo lắng quá, cho quá.

 

Đang lúc rối bời.

 

Chát!

 

Lý Triều vỗ một cái gáy :

 

“Đi thôi.”

 

“Sư phụ....”

 

“Hử.....”

 

“Sư phụ , cầu xin đấy, cứ để con ở trông tiệm mà.....”

 

“Đi thôi thôi, nếu còn cứ lải nhải với sư phụ mãi thì tớ sẽ lôi bay thẳng lên nóc nhà luôn đấy nhé.”

 

Phải là lời của Khương Lam đối với một thiếu niên sợ độ cao mà thì sức đe dọa thực sự là quá lớn.

 

Vì sắp gặp mặt Thẩm Ninh mà bối rối sợ hãi, Liễu Thác.

 

Dứt khoát ngậm c.h.ặ.t miệng .

 

Thẩm phủ.

 

Vì hôm nay đến Trân Vị Phường tổ chức hội nghị năm mới nên Thẩm Ninh đặc biệt dậy từ sớm, còn nhờ Từ nữ hiệp giúp chỉnh đốn kiểu tóc củ tỏi vạn năm đổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-cung-ty-muoi-tot-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-321.html.]

Thế là.....

 

Nàng nhận một kiểu tóc đuôi ngựa cao.

 

“Thế nào, ??”

 

Từ Dao trưng bộ dạng “Tớ tớ giỏi, vô cùng giỏi, đặc biệt giỏi, nào, mau khen tớ ”.

 

Thẩm Ninh gương đồng, cái kiểu tóc giản dị mang đậm phong cách Từ Dao đó, hai tay chống cằm:

 

“Chị em ơi, tớ cứ ngỡ một ngày như hôm nay ít nhất cũng giúp tớ một kiểu tóc gì đó như b-úi tóc Lưu Tinh Phi Thiên chứ.”

 

“Bên A mến ơi, yêu cầu của quả thực là khó vị thợ tóc nửa đường đứt gánh như tớ đấy.”

 

Cười ch-ết mất, nàng chỉ buộc đuôi ngựa cao thôi ?

 

“Hừ, đ.á.n.h giá kém.”

 

Thẩm Ninh xong, đội kiểu tóc đuôi ngựa cao cùng phong cách với Từ Dao dậy khỏi gương đồng, đó lắc lắc cái m-ông, vận động một chút cái thắt lưng mỏi vì quá lâu.

 

“Tớ cho một phút để xóa cái đ.á.n.h giá kém , bù cho tớ một cái năm , nếu thì hừ hừ~ đừng trách thần công gây ngứa của tớ khách sáo với đấy nhé.”

 

Từ Dao bẻ ngón tay kêu răng rắc, chiều mà dám đ.á.n.h giá kém tớ thì tớ sẽ cù để bắt xóa đ.á.n.h giá ngay.

 

“Hừ~ Tớ cho một phút để rút lời đe dọa tớ .”

 

Thẩm giàu nứt đố đổ vách Ninh rút từ trong tay áo một tờ ngân phiếu trị giá một trăm đao ngân, mỉm nhẹ nhàng với Từ Dao.

 

Suỵt, sơ suất quá, cái đàn bà đáng ghét giảng đạo lý gì cả, cư nhiên định dùng tiền để đổi cục diện!

 

Từ nữ hiệp nàng đây lẽ nào là hạng chỉ vì dăm ba tờ ngân phiếu tiền bạc mà phút mốt bán linh hồn ??

 

Nàng chính là hạng đó!

 

Chỉ thấy vị Từ nữ hiệp phút mốt rút tờ ngân phiếu từ tay Thẩm Ninh , đó xếp gọn gàng kỹ lưỡng cất ng-ực áo , vẻ mặt tươi tư thế tiễn khách:

 

“Thẩm cô nương, mời ngài.”

 

Thẩm Ninh liếc Từ Dao một cái, nắm lấy cái móng vuốt đang tư thế tiễn khách của nàng:

 

“Đi thôi, Chiêu Chiêu đợi hai lâu lắm đấy.”

 

Hai bên đường phố thương mại náo nhiệt phồn hoa nhất kinh thành, lớp tuyết trắng xóa phủ một lớp mỏng cửa t.ửu lầu Trân Vị Phường.

 

Vì đêm Giao thừa cận kề.

 

Các cửa hàng phố đa đóng cửa.

 

Tuy nhiên ở khắp nơi vẫn thể thấy cổng mỗi nhà những tiếng pháo nổ đì đùng xen lẫn tiếng ch.ó sủa.

 

Hậu viện t.ửu lầu Trân Vị Phường.

 

Thẩm Ninh và Từ Dao đưa Thẩm Chiêu bước chân qua ngưỡng cửa, bước cảnh tượng đông như kiến trong hậu viện cho kinh ngạc.

 

Đang lúc ngẩn ngơ.

 

Bên tai liền thấy từng lính già triều đại cũ ríu rít hào hứng :

 

“Thẩm cô nương, cô tới ạ.”

 

“Trong sân lạnh thế trong nhà ??”

 

Mọi gì, mỉm nhường một lối .

 

Chỉ thấy cánh cửa từ hậu viện dẫn t.ửu lầu Trân Vị Phường đang đóng c.h.ặ.t.

 

Trước cửa, Trang Mặc và Lý Triều mỗi cầm một cây sào tre, đầu sào tre buộc hai tràng pháo lớn.

 

Cũng vì sắp đón Tết .

 

Gương mặt của ai nấy đều tràn ngập vẻ hân hoan rạng rỡ, vẻ mặt đầy mong đợi Thẩm Ninh.

 

Chuyện gì thế ??

 

Thẩm Ninh tràng pháo, nụ vốn dĩ dịu dàng ôn hòa mặt bỗng chốc cứng đờ .

 

Đốt....

 

đốt pháo??

 

Liễu Thác nấp đám đông, lén lút quan sát về phía Thẩm Ninh.

 

Trong đầu đang diễn tập diễn tập nội dung cuộc đối thoại lát nữa một cách kỹ lưỡng.

 

“Thẩm cô nương, chào cô ạ, tên là Liễu Thác....”

 

À , giới thiệu như chắc chắn là ai.

 

“Thẩm cô nương, chào cô ạ, là tiểu khất cái ngày hôm đó, chính là cô tặng túi tiền ạ.....”

 

À cũng , lỡ như vị cô nương chỉ tặng túi tiền cho một tiểu khất cái là thì ??

 

Trong lúc Liễu Thác đang do dự diễn tập.

 

Khương Lam tiến sát đến bên cạnh Thẩm Ninh đang trong trạng thái hóa đá, nàng nhét cái mồi lửa tay Thẩm Ninh, giải thích với Thẩm Ninh – đang chút rõ tình hình.

 

“Hôm nay là ngày cuối cùng tụ họp ở Trân Vị Phường trong năm nay , qua ngày hôm nay ai nấy sẽ về nhà nấy ăn Tết, nên cùng thương lượng mua hai tràng pháo để cô đốt xua đuổi năm cũ, tìm chút náo nhiệt.”

 

Thẩm Ninh ghé sát tai Khương Lam cực nhỏ:

 

“Có khả năng nào là cái món tớ thạo lắm ??

 

Hay là giúp tớ nhé??”

 

“Hồi lúc khai trương là tiểu nhị trong tiệm giúp đốt, hôm nay ăn Tết đạo lý ông chủ nhà tay mà để ngoài chứ??”

 

“Lên , đừng sợ!”

 

Tưởng Thẩm Ninh sợ đốt pháo nên Khương Lam vẻ mặt xem náo nhiệt chẳng sợ chuyện lớn cổ vũ.

 

Vẫn là Từ Dao tinh ý, câu “món tớ thạo lắm” của Thẩm Ninh đằng đại khái là hồi nhỏ chẳng ai mua pháo cho nàng chơi cả.

 

Thế là ghé sát tai Thẩm Ninh dạy tại chỗ:

 

“Chị em ơi, lát nữa tìm hai cái ngòi pháo đó.

 

Cầm cái mồi lửa đưa gần châm xong thì bình tĩnh một chút, đừng ném ngay, đợi cho đến khi hai cái ngòi pháo đó bắt đầu xèo xèo xèo phụt tia lửa mới dùng hai tay ném chạy thật nhanh nhé.”

 

Thẩm Ninh cái mồi lửa ép cầm trong tay, dùng phẩy năm giây để nghi ngờ nhân sinh một chút.

 

 

Loading...