Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-05-03 14:01:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Y Y vội vàng thu cái ảo tưởng bỉ ổi , vô cùng hèn mọn kéo kéo góc chăn, “Thuộc hạ dám, thuộc hạ tìm cho chủ nhân bộ nam trang ngay đây, chủ nhân......
Vậy thu-ốc giải tháng .”
Hừ~ Đồ bà điên!
Quả nhiên chỉ hù dọa, mới việc cho hẳn hoi.
“Đi , tìm y phục về đây, thu-ốc giải tự nhiên sẽ thiếu phần của ngươi .”
Si Trì giả bộ hồ đồ với Liễu Y Y.
Bởi vì mang nội thương trong , sắc mặt thiếu niên chút tái nhợt, đôi môi vì dính m-áu nên một sự hồng nhuận dị thường.
Lúc Liễu Y Y đóng cửa phòng , ngước mắt lên, thoáng thấy dáng vẻ yếu đuối của chủ nhân nhà ánh nến và ánh trăng.
Haiz, còn khá là trai đấy chứ.
Đáng tiếc, lớp da đẽ như , chứa đầy một bụng nước .
Để thuận lợi dỗ thu-ốc giải từ trong tay Si Trì.
Liễu Y Y khi rời khỏi phòng, trực tiếp tìm tú bà của Tầm Phương Các là Kim Mẫu Đơn để nghĩ cách.
Cô nương mới .
“Hỏng .”
Si Trì đột ngột bật dậy khỏi giường.
Hắn giơ tay sờ soạng lên .
Hai mụ đàn bà lòng đen tối , chỉ lục soát sạch sẽ thu-ốc độc .
Đến cả viên thu-ốc hoàng liên mà thường dùng để hồ đồ Liễu Y Y, cũng lấy mất tiêu .
Mất viên thu-ốc hoàng liên, lát nữa lấy cái gì để hồ đồ Liễu Y Y đây??
Nhân lúc Liễu Y Y mặt, Si Trì nhanh ch.óng xoay xuống giường, giống như tên trộm , lục lọi tìm kiếm trong căn phòng .
Cuối cùng vất vả lắm mới tìm thấy hai viên kẹo trong hộp gỗ đựng đồ ăn vặt của Liễu Y Y.
Hắn ném một viên miệng , ừm, khá ngọt, coi như là hời cho mụ bà điên .
Si Trì quyết định lấy kẹo để đóng giả thu-ốc giải, đem viên còn , cẩn thận giấu gối.
Sau khi lén lút xong tất cả những chuyện , lúc mới giường, đặt hai tay lên bụng rốn, cầm chăn màn cẩn thận đắp cho .
Góc chăn sột soạt truyền đến một trận âm thanh.
Con thanh xà nhỏ cùng hoạn nạn , thò đầu từ ổ chăn.
Nó triều hướng Si Trì, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc thè lưỡi rắn.
Cái biểu cảm nhỏ đó giống như đang với Si Trì rằng, “Ngươi lấy kẹo của nàng thu-ốc giải để hồ đồ nàng , cái chẳng lừa kẻ ngốc ??”
“ , sai, lừa chính là mụ bà điên đó đấy.”
Vừa nghĩ tới việc sắp thể hồ đồ nha đầu ngốc .
Si Trì vốn dĩ khi Các chủ Triều Sinh Các ăn đen tang đáng thương, ngoài ý cảm thấy tâm trạng trở nên vui vẻ.
Hắn kéo kéo chăn, chỉ để lộ một đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
Dưới lớp chăn, khóe miệng ác ý nhếch lên một chút.
Một lát .
Liễu Y Y ôm một bộ y phục nam t.ử Đoan triều cực kỳ bình thường, đẩy mạnh cửa phòng , “Chủ nhân....
Ta tìm tú bà trong Tầm Phương Các giúp đỡ, tú bà chỗ bà chỉ loại thôi, ngài xem ??”
Thứ nàng mang đến là loại vải vóc quý giá gì, chỉ là y phục vải thô bình thường.
Để lừa thu-ốc giải mặt Si Trì, thần thái của Liễu Y Y lúc , thể là vô cùng đoan chính.
“Ừm, đưa cho .”
Vải vóc thô ráp đến mấy, cũng còn hơn là mặc nữ trang.
Si Trì giả bộ một dáng vẻ từng rời khỏi giường , thẳng đơ từ giường dậy.
Liễu Y Y thấy , vội vàng tiến lên hầu hạ Si Trì mặc y phục.
Sau khi Si Trì mặc xong y phục, nàng lúc mới cẩn thận hỏi Si Trì, “Chủ nhân, ..... thu-ốc giải Phệ Tâm Cổ tháng .....”
“Chẳng qua là giúp một bộ y phục thôi mà, cái đưa thu-ốc giải cho ngươi ??”
Si Trì liếc Liễu Y Y một cái, bày bộ dạng khó khác.
Biết ngay cái tên chủ nhân khốn khiếp chẳng bụng gì mà.
Liễu Y Y ở trong lòng, dùng ngữ khí thiết nhất, hỏi thăm tổ tông mười tám đời tính ngược lên của hoàng thất Trần quốc.
ngoài mặt, dùng một đôi mắt vô cùng nhỏ bé, đáng thương, bất lực, chớp chớp mắt Si Trì, “Chủ nhân....
Y Y những năm nay theo bên cạnh ngài, công lao cũng khổ lao đúng ạ.....”
Mụ bà điên .....
Lần nào lừa thu-ốc giải cũng dùng chiêu .
Bao nhiêu năm cũng đổi một cái lộ khác.
Khóe miệng Si Trì nhếch lên một chút.
Chuyện xui xẻo gặp ở địa bàn Vãn Khanh tối qua.
Cuối cùng cũng vì vị thuộc hạ xui xẻo cho bắt nạt, mà tâm trạng trở nên vui vẻ hơn hẳn.
“Được ~ Nể tình ngươi trung thành tận tâm, bản hoàng t.ử ban thu-ốc giải cho ngươi là chứ gì.”
Cũng là ảo giác của Liễu Y Y .
Cảm thấy thu-ốc giải , lấy là vô cùng dễ dàng nha~~
“Nhắm mắt , há miệng .”
Theo mệnh lệnh của Si Trì, Liễu Y Y vội vàng theo.
Đợi đến khi Liễu Y Y nhắm mắt , Si Trì nhanh ch.óng lật viên kẹo gối , ném cái miệng đang há của nàng.
“Khụ khụ khụ.....”
Liễu Y Y viên kẹo mắc kẹt ở họng, ôm lấy cổ, một trận ho khan.
“Chủ nhân... thu-ốc giải , ngọt thế ??
Vị , luôn cảm thấy chút quen thuộc nha!”
Có thể quen thuộc ?
Chính là viên kẹo lục trong phòng ngươi đó.
“Khụ khụ!
Lần ngươi chê thu-ốc giải đưa quá đắng ?
Ta đổi công thức một chút.
Sao?
Chê ngon?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-ngay-thang-cung-ty-muoi-tot-xuyen-vao-lanh-cung/chuong-257.html.]
Vậy đổi công thức, đổi thành loại đắng nhé??”
“Không cần cần....
Cứ như , ạ.”
Có thu-ốc giải ngọt để ăn, ai còn vui vẻ ăn cái loại đắng nữa chứ?
Liễu Y Y vội vàng lắc đầu như trống bỏi.
“Hừ!
Cái thói!!
Ba ngày , Đại triều hội, lúc đó nhớ theo cùng tiến về đó.”
“Hả?
Lại gọi thị nữ cho ngài ?”
Cũng đúng, dù chủ nhân hiện tại ở Đoan triều, cũng chỉ còn mỗi là thuộc hạ.
Haiz, tại Đại hoàng t.ử hạ lệnh tước đoạt bộ ám vệ bên cạnh chủ nhân.
Không thuận đường chuyển luôn cả cho Tam công chúa nhỉ?
Làm thêm giờ các loại, ghét nhất !
Liễu Y Y miệng tuy , nhưng mặt đầy sự kiên nhẫn.
“Than phiền??”
Si Trì xong trang phục Đoan triều, tới mặt Liễu Y Y, vẻ mặt ác liệt giơ tay về phía giữa mày nàng.
Xì.....
“Chủ nhân, sai , dám nữa.”
Nhát gan như Liễu Y Y, vẻ mặt hoảng hốt nhắm mắt .
Đợi nửa ngày, vốn dĩ cho rằng sẽ đau một cái b-úng trán, mãi vẫn rơi xuống trán nàng.
Liễu Y Y hí mắt mở một bên mắt .
Bầu trời ngoài cửa sổ hửng sáng.
Chủ nhân một giây còn bộ b-úng trán nàng, lúc sớm biến mất trong căn phòng.
Liễu Y Y thở phào nhẹ nhõm, đó nhào một cái lên giường.
Haiz~ Cái tên chủ nhân đáng ch-ết cuối cùng cũng , thể ngủ một giấc thật ngon .
Ngoài cửa sổ lá thu rơi rụng.
Ánh nắng ban mai rơi bậu cửa sổ, khung gỗ còn lưu một dấu chân nam t.ử.
Bên lề con đường lát đá của dãy phố dài.
Nắp xửng hấp mở.
Hơi sương trắng muốt, bay tản về phía bầu trời.
“Bán bánh bao đây~ Bánh bao tươi ngon mới lò đây~~”
Tiếng rao bán ở đầu đường cuối ngõ, khiến kinh thành vốn dĩ yên tĩnh, dần dần trở nên náo nhiệt.
Thời gian trôi qua thật nhanh, qua thêm mấy ngày.
Nhìn thấy sự kiện văn đàn thịnh thế - Đại triều hội sắp diễn theo đúng kế hoạch.
Những ngày qua, vẫn luôn rúc ở phủ Tướng quân, ngày ngày bận rộn nấu cơm, thì là bận rộn sang nhà bên cạnh trao đổi với các thợ gạch ngói mộc về việc xây dựng nền nhà Thẩm Ninh, thể về lãnh cung ngày khi Đại triều hội tổ chức, mang theo Từ Dao và Thẩm Chiêu.
“Nương nương.....
Ngài cuối cùng cũng chịu về .”
Thị vệ A thích nhàn rỗi ở lãnh cung, kéo lấy vạt váy của Thẩm Ninh, vẻ mặt chân thành tha thiết.
“ đúng ....
Những ngày nương nương ở trong cung, những ngày của bọn , thật sự là quá vô vị .”
Thị vệ B thích nhàn rỗi ở lãnh cung, mặt như đưa đám.
Đối mặt với kỹ năng diễn xuất khoa trương của hai .
Thẩm Ninh vô cùng tự giác lấy những món đồ ăn vặt mang về từ phủ Tướng quân, đưa cho mỗi một gói.
“Hì hì....
Nương nương, đây là cái gì ạ??”
Hai thị vệ thích nhàn rỗi, từ trong giấy dầu lấy một miếng đồ ăn dài dài, đỏ đỏ, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi Thẩm Ninh.
“Que cay.”
Thẩm Ninh chớp chớp mắt, “Ngon ??”
Rảnh rỗi sinh nông nổi, nàng dùng váng đậu đấy.
“Nương nương , chắc chắn là ngon .”
Hai thị vệ , cay đến mức hít hà “xì xì xì”, một tay chống đao tư thế mời nàng bên trong.
Thẩm Ninh bước chân, mang theo Từ Dao và Thẩm Chiêu bước sân lãnh cung.
Đã liên tục mấy ngày về viện, chiếc bàn gỗ trong viện, xích đu, tích một lớp lá cây đa già mỏng.
Đám gà vịt ở hậu viện, các thị vệ ở cửa chăm sóc , trong ổ tích khá nhiều trứng.
Thẩm Ninh về đến trong viện, liền lập tức xắn tay áo, cầm chổi quét dọn vệ sinh.
Với tư cách là bạn và con trai của nàng.
Từ Dao và Thẩm Chiêu tự nhiên sẽ nhàn rỗi.
Ba xách nước, quét lá rụng, lau bàn ghế, bận rộn vô cùng vui vẻ.
Đợi đến khi bận rộn xong tất cả những việc .
Thẩm Ninh xuống chiếc ghế mây ở tiền viện.
Nàng ngửa đầu ánh xuyên qua kẽ lá của cây đa già đỉnh đầu, thần sắc thong dong đun lửa lò chiếc bàn gỗ bên cạnh ghế mây, pha cho một ấm , đó ngữ điệu run run gọi Từ Dao đang đếm trứng ở hậu viện, “Dao Dao ~~~”
“Hửm??”
Trong giỏ tre đựng một đống trứng lớn nhỏ đều, Từ Dao xách giỏ từ hậu viện lãnh cung .
“Ngày mai là Đại triều hội .”
Đừng nhé, khi xong việc nhà, xuống ghế trúc thực sự là một cảm giác thoải mái.
“Ừm hửm.”
Sách lược tại Đại triều hội mà, sự kiện trọng đại của giới văn chương.
Là một chân tay phát triển, dòng m-áu học tra thuần chủng.
Từ Dao biểu thị đối với thứ là nửa điểm hứng thú cũng nảy sinh .
Không gì bất ngờ xảy , nàng lúc đó đa phần sẽ vì dòng m-áu học tra trong cơ thể mà ngủ mất.