Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-01-17 04:16:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BNcV0z4un

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc với gió tuyết ập đến còn việc cung cấp sưởi của nhà máy thép 5. Một buổi sáng sớm, Lâm Mạn thức dậy, phát hiện than cháy hết nhưng trong phòng vẫn ấm áp, nửa điểm se lạnh. Cô kéo rèm cửa sổ , lẽ do lạnh đêm , kính cửa sổ đọng từng đóa hoa băng với hình thù khác . Vô tình, cô chạm tấm tản nhiệt cửa sổ, lập tức nóng đến mức rụt tay .

 

“Á, xem là bắt đầu cấp sưởi nhỉ!” Lâm Mạn khẽ thổi ngón trỏ để xoa dịu cảm giác đau do bỏng ngón tay.

 

“Tiểu Mạn, hôm nay em công tác ngoại tỉnh chị nhé! Chỗ chị đơn hàng nhiều quá, thực sự .”

 

Một ngày nọ, Lâm Mạn bước phòng hóa nghiệm, chị Đoàn với cô như . Kể từ khi bắt đầu cấp sưởi, công việc ngoại tỉnh mà đây ai nấy đều tranh , lập tức trở thành việc mà ai cũng chán ghét. So với việc bôn ba tới những vùng nông thôn điều kiện đơn sơ, rõ ràng ở lỳ trong phòng sưởi ấm hơn. Mệt thì mệt một chút cũng ! còn hơn là rét đến mức đông cứng cả tai.

 

Lâm Mạn vui vẻ nhận lời thỉnh cầu của chị Đoàn. Đồng nghiệp mà! Luôn giúp đỡ lẫn . Cô còn nhớ rõ đợt chuẩn thi chức danh, chị Đoàn giúp cô ít việc.

 

Nơi Lâm Mạn chị Đoàn là một vùng nông thôn gần thị trấn Tùng Hà. Sau khi xong việc, cô bảo tài xế đường vòng, tới nhà dân mua một ít trứng gà. Vì chủ nhật nên hôm nay trong trấn chợ phiên. Lâm Mạn thấy con phố vốn dùng để họp chợ xuất hiện nhiều cải thảo. Từng cây cải thảo xếp chồng lên cao ngất, sạp sát cạnh sạp , xếp dài từ đầu phố tới cuối phố.

 

“Sao nhiều cải thảo thế ạ?” Lâm Mạn tò mò hỏi bà lão bán trứng.

 

Bà lão đáp: “Thì sắp đông mà! Mọi tranh thủ tích trữ rau khi trời đóng băng.”

 

Theo lời bà lão giới thiệu với Lâm Mạn, tích trữ rau thì tích trữ những gì? Chẳng qua cũng chỉ mấy loại đó thôi, cải thảo, củ cải, khoai tây. Ngoài những thứ , còn muối thêm một ít dưa chua, cải bẹ, thể tạm bợ qua cả một mùa đông dài dằng dặc .

 

Lâm Mạn mang một ít cải thảo về, nhưng hiềm nỗi cải thảo cây nào cũng to và nặng, cô thực sự ôm nổi mấy cây nên đành thôi.

 

Không lâu khi nhận chìa khóa ký túc xá mới, Lâm Mạn thông báo nhận chìa khóa hầm ngầm.

 

“Hầm ngầm?” Lâm Mạn lúc mới nhớ ở thành phố Giang những năm sáu mươi, nhà nào nhà nấy đều tủ lạnh, để cất giữ thực phẩm đa phần đều cho hầm ngầm của nhà .

 

Giống như những nhà sân riêng, họ sẽ đào một cái hầm ngầm trong sân. Còn đối với những ở nhà ống chẳng hạn, đơn vị sẽ thống nhất đào cho họ từng dãy hầm ngầm, mỗi cái hầm ngầm là một căn phòng nhỏ, diện tích căn phòng đa phần quá 2 mét vuông, cửa của căn phòng giống với phòng của căn hộ ở.

 

Lâm Mạn và Hồ Cẩm Hoa cùng lấy chìa khóa hầm ngầm. Trong văn phòng của khoa quản lý nhà đất, Lâm Mạn thấy Vương Thiến Thiến và Nghiêm Anh T.ử cũng tới lấy chìa khóa.

 

Nghiêm Anh T.ử cũng ở cùng tầng với Lâm Mạn. Lần đầu tiên thấy Nghiêm Anh T.ử trong bếp, Lâm Mạn thực sự giật một phen. Bởi vì đây là tình tiết mà cô miêu tả, theo sự phát triển của câu chuyện cô , Nghiêm Anh T.ử và Trần Thư lúc đáng lẽ kết hôn, cùng dọn căn nhà 48 khu Nam cung văn hóa .

 

Lâm Mạn chào hỏi Nghiêm Anh Tử. Nghiêm Anh T.ử cũng thèm cô, coi cô như tồn tại. Lâm Mạn gọi một tiếng “Nghiêm Anh Tử”. Nghiêm Anh T.ử liếc cô một cách khinh bỉ bỏ . Cô nhớ đắc tội với Nghiêm Anh T.ử ở chỗ nào. Sau đó, đầy hai ngày, cô thấy Nghiêm Anh T.ử và Vương Thiến Thiến thiết cùng . Một cách vô thức, cô cảm thấy như hiểu nguyên do trong đó .

 

“Số 9402 và 9403 ở cạnh , 9401 và 9404 ở cạnh , các cô tự mà tìm.” Nhân viên ném bốn chiếc khóa treo, hiệu cho Lâm Mạn, Vương Thiến Thiến và hai mỗi một chiếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-thap-nien-60/chuong-93.html.]

 

“Cô là Hồ Cẩm Hoa, ở phòng 9404 đúng ?” Vương Thiến Thiến chủ động chào hỏi Hồ Cẩm Hoa, giọng điệu cô dịu dàng, ôn hòa, khác hẳn với vẻ hống hách thường ngày.

 

Hồ Cẩm Hoa nhút nhát gật đầu một cái.

 

Vương Thiến Thiến tiếp tục với Hồ Cẩm Hoa: “Hầm ngầm của cô và Anh T.ử ở cạnh đấy, lát nữa chúng thể cùng .”

 

Hồ Cẩm Hoa Lâm Mạn và Vương Thiến Thiến hợp , nhưng ngại nể mặt mũi, tiện từ chối Vương Thiến Thiến. Thế là, cô về phía Lâm Mạn, trưng cầu ý kiến của Lâm Mạn.

 

Lâm Mạn Vương Thiến Thiến lôi kéo Hồ Cẩm Hoa chẳng qua là để cô lập . Cô lười phí sức những trò trẻ con loại , dứt khoát mặc kệ cho Vương Thiến Thiến xoay xở. Cô sớm nghĩ thông, chỉ cần Vương Thiến Thiến quá đáng, cô đều thấy cũng .

 

“Cậu cùng họ ! Mình còn về phòng hóa nghiệm chút việc.” Lâm Mạn vỗ nhẹ vai Hồ Cẩm Hoa, hào phóng đáp .

 

Hồ Cẩm Hoa theo Vương Thiến Thiến, Nghiêm Anh Tử, ba vui vẻ. Lâm Mạn đầu theo một con đường khác ngược với hướng họ .

 

Cải thảo bán ở hợp tác xã mua bán cuối cùng cũng về. Từng chiếc xe tải chở đầy ắp cải thảo chạy nhà máy thép 5. Đi cùng với cải thảo còn khoai tây, củ cải và các loại rau củ thích hợp cất giữ trong mùa đông.

 

Xe tải đỗ thành hàng hợp tác xã mua bán. Các nhân viên bán hàng dỡ hàng, tất cả đều trực tiếp xe tải để bán.

 

Kể từ khi chiếc xe tải đầu tiên chạy nhà máy, báo tin khắp nơi. Mọi lập tức đặt công việc trong tay xuống, vơ lấy chiếc túi dệt lớn, chạy với tốc độ nước rút trăm mét hướng thẳng về phía hợp tác xã mua bán gần nhất.

 

Trong phút chốc, các hợp tác xã mua bán ở ngóc ngách nhà máy thép 5 cũng là biển , tiếng ồn ào chấn động cả trời xanh.

 

Các nhân viên bán hàng mới hạ nắp của xe tải xuống, lập tức ùa lên như thủy triều.

 

Lâm Mạn xô đẩy. Cô thấy những bên cạnh ai nấy cải thảo đều mắt sáng rực, xe tải thậm chí vì tranh giành một cây cải thảo mà mắng c.h.ử.i lẫn , thậm chí là túm tóc . Trong lúc mơ màng, cô tìm thấy chút cảm giác giống như thời cổ đại hoàng đế mở kho phát lương, chen chúc giữa đám dân đói để cướp lương thực .

 

“Đồng chí, đừng chọn nữa, đừng chọn nữa, mau cân xong , đằng còn lên nữa kìa!” Nhân viên bán hàng bận rộn cân trọng lượng, quên duy trì trật tự.

 

“Ơ kìa, củ cải năm nay rỗng ruột nhỉ! Khoai tây thì còn .” Một phụ nữ trung niên quấn khăn đầu đang xổm bên đống củ cải, bới bới chọn chọn, nỡ bỏ qua một củ nào hình dáng hảo.

 

“Muốn lấy thì lấy, thì thôi. Này, cô đừng lì ở đó nữa, cứ như cái cột điện !” Nhân viên bán hàng đuổi khéo phụ nữ xong xua đuổi một nắp xe chọn nửa ngày trời mua nhưng chắn đường khác.

 

 

Loading...