Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-01-17 04:15:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đóng thêm một tấm ván nữa là xong ." Tần Phong .
Lâm Mạn khẽ : "Vậy em xào rau nấu cơm."
Tần Phong gật đầu, mắt rời chằm chằm tấm ván tay. Lâm Mạn ngoài mượn than tổ ong, ngẩng đầu liếc bóng lưng của cô. Một lúc , thấy tiếng Lâm Mạn nhóm lửa nấu cơm bên ngoài, ngửi thấy từng làn hương thức ăn, khóe môi nhếch lên nụ nhàn nhạt, trong lòng tràn đầy sự ý và hài lòng.
Lâm Mạn đến cửa hàng cung ứng mua ba loại rau: củ cải, cà tím và đậu cô ve. Dùng chiếc bếp than nhỏ cửa, cô xào một đĩa củ cải sợi, hầm một đĩa cà tím với đậu cô ve. Bên cạnh bếp than còn một chiếc bếp nhỏ, bếp nồi nhôm. Trong lúc xào rau, cô dùng nồi nhôm để nấu cơm. Trong hòm còn ít gạo. Nhân lúc ai, cô lấy một túi nhỏ, giấu cánh cửa để khi nào ăn thì múc một bát.
Khi Tần Phong xong việc, Lâm Mạn bày xong cơm canh lên bàn. Anh dậy, đón lấy chiếc khăn nóng Lâm Mạn đưa, lau mặt và tay. Ngồi bàn, tiên gắp một đũa củ cải sợi. Củ cải sợi giòn sần sật miệng, gật đầu một cái, nếm thử cà tím hầm đậu cô ve, hương vị cũng thơm ngon mặn mà như . Bận rộn cả ngày, cảm giác thèm ăn của một cách lạ thường, ăn kèm với hai món rau nhỏ, lùa ba bốn miếng cơm lớn.
Lâm Mạn chỉ ăn vài miếng đặt đũa xuống. Cô khẽ Tần Phong ăn ngấu nghiến hết cơm canh, lẳng lặng rót một tách , đẩy đến bên tay Tần Phong.
Cửa phòng mở rộng, Lâm Mạn trong nhà thể thấy tiếng ồn ào từ lầu truyền lên. Có đang mở đài radio, chương trình tin tức "Hồng Tinh Thiểm Diệu" lúc 7 giờ tối; đang trò chuyện, giọng Ngô nồng nàn miền Nam và giọng Quan thoại hào sảng miền Bắc đan xen ; đang kéo nhị hồ, dây đàn kêu "y y a a", hát hết nỗi bi lương thê lương...
Tần Phong uống cạn tách , dậy cầm áo khoác, chào tạm biệt Lâm Mạn để rời .
Lâm Mạn tiễn Tần Phong xuống lầu. Con hẻm ngoài lầu tối đen như mực. Nếu vài ô cửa sổ sáng đèn chiếu rọi thì đúng là giơ bàn tay thấy năm ngón.
Lâm Mạn ở đầu hẻm, theo bóng lưng Tần Phong đạp xe rời . Một cách khó hiểu, bóng lưng Tần Phong dần dần biến mất, trái tim cô bỗng nhiên treo lơ lửng. Cô xoay , từng bước một ngược trở , nghĩ đến trong nhà một ai, nén nổi cảm thấy một chút bàng hoàng mơ hồ.
Kính coong~~~
Sắp đến cửa nhà, Lâm Mạn thấy tiếng chuông xe đạp vang lên lưng. Cô đột ngột đầu, ánh trăng sáng vắt vẻo bầu trời đêm xanh thẫm, ánh bạc đổ xuống, bừng sáng khuôn mặt tuấn tú của Tần Phong.
"Anh đưa em một nơi." Tần Phong nháy nháy đôi mắt chứa đầy , khóe miệng nhếch lên nụ sảng khoái.
Lâm Mạn kịp giày, cứ thế dép lê thẳng lên xe Tần Phong. Tiếng chuông ở đầu xe đạp Tần Phong vang lên nữa.
Kính coong~~~ Kính coong~~~
Tần Phong đạp xe nhẹ nhàng. Chẳng mấy chốc, chở Lâm Mạn khỏi hẻm, lên đường lớn, đạp dọc bờ sông một lúc, cuối cùng dừng một tháp lầu. Tháp lầu trơ trọi bên bờ sông, xung quanh hoang vắng, phía tháp chỉ vài cây cổ thụ vẹo vọ.
"Đây là ?" Lâm Mạn ngước tháp lầu. Tháp lầu rõ ràng tuổi đời nhất định, cánh cửa đôi ở tầng trệt mở hé một nửa, các bức trán, lan can, cửa sổ lầu thảy đều hư nát t.h.ả.m hại.
Tần Phong đẩy cửa tháp, dẫn Lâm Mạn lên tầng thượng: "Đây chính là Thính Phong Lâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-thap-nien-60/chuong-75.html.]
"Người nào xây lầu ở đây nhỉ." Lâm Mạn lên đến tầng thượng, đẩy cánh cửa sổ bám đầy mạng nhện . Sông Đào Hoa về đêm bao la vô tận, tiếng sóng triều từng đợt từng đợt ập mặt.
Tần Phong lưng Lâm Mạn, : "Tương truyền là một thương nhân ham tiền. Ông thấy phía tây nơi thể ngắm vạn hộ trong thành, khói bếp vạn nhà, phía đông thể ngắm sóng đào sông, hùng vĩ ngàn dặm, cho nên xây tháp xây lầu ở đây, để cho các văn nhân mặc khách, nhã sĩ nhàn nhân lưu trú, thuận tiện cho họ ngắm mặt trời mọc sông."
Lâm Mạn đối diện với Tần Phong, : "Anh tưởng em 'Lão Tàn du ký' ? Hơn nữa, những câu chuyện bịa đặt thường mở đầu bằng hai chữ 'tương truyền'. Anh thì cứ là , hà tất lừa em."
Tần Phong cúi đầu xoáy Lâm Mạn, trầm giọng : "Từ xưa đến nay xây lầu bên sông bên hồ đều là vì những lý do , thể tính là lừa em ?"
Lâm Mạn dời tầm mắt mặt sông, tránh né ánh sáng rực cháy trong mắt Tần Phong, im lặng hồi lâu mới chậm rãi : "Nói cũng đúng, như sẽ lừa ."
Tần Phong : "Vậy còn em thì ?"
Lâm Mạn , bất lực lắc đầu, lướt qua Tần Phong, thẳng xuống lầu.
Tần Phong lầu, Lâm Mạn từ cánh cửa lầu.
Vừa khỏi cửa lớn, Lâm Mạn liền ngoảnh lên lầu, hét lớn với Tần Phong ở bên : "Anh công an Tần, bắt ít nữ đặc vụ, đối với những phụ nữ dối, chắc hẳn rõ mới đúng."
Tần Phong mỉm , thầm nghĩ trong lòng: "Phải, nhưng em giống những phụ nữ đó, một chút cũng giống..."
Chương 41 Vãng lai Nam Bắc
Trong cuốn "Xuân Điền" thường xuyên xuất hiện một địa danh: Số 48 khu Nam phía Cung Văn hóa. Đây là nơi thím của Nghiêm Anh T.ử sinh sống. Trần Thư thường xuyên đến đây tìm Nghiêm Anh Tử. Sau , hai kết hôn, ban đầu họ cũng sống ở đây. Gần một nửa những ân oán tình thù lông gà vỏ tỏi trong "Xuân Điền" đều xảy tại nơi .
Lâm Mạn hề xa lạ với 48 khu Nam, cũng giống như cô quen thuộc với vị giáo sư trong căn lầu vàng nhỏ . Ông là nam phụ hai trong "Xuân Điền", lâu nữa, ông sẽ quen Nghiêm Anh Tử, và cũng giống như Tần Phong đây, yêu cô sâu đậm.
Sau khi bước tháng 11, trời càng ngày càng lạnh. Mỗi buổi sáng, Lâm Mạn đều lười biếng cuộn trong chăn chui .
Kính coong~~~ Kính coong~~~ Kính coong~~~~
Đồng hồ báo thức reo hết đến khác, đến thứ mấy, Lâm Mạn mới ngái ngủ dậy. Thấy kim giờ đồng hồ quá 7 giờ, cô giật nhảy dựng lên, cuống cuồng mặc quần áo, khoác túi xách, ngay cả chiếc bánh bao để dành từ tối hôm bữa sáng cũng kịp lấy, vội vàng lao khỏi cửa.
Nếu còn ở nhà Triệu Lý Bình, Lâm Mạn sẽ cần vội vàng như . Bởi vì bộ đến khu nhà máy chỉ mất mười mấy phút, cô khối thời gian để ngủ nướng. Bây giờ ở Giang Nam, cô buộc dậy sớm hơn một tiếng đồng hồ, bắt xe buýt, tàu phà, chen chúc giữa đám đông đúc đen kịt, cố gắng lao phòng thí nghiệm khi tiếng chuông vang lên.