Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 990: Đối lập
Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:20:48
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đến ngày thi cấp ba. Dù yên tâm đến mấy, thi cấp ba đối với con gái cũng là chuyện quan trọng, Ngọc Khê và Niên Quân Mân gác việc để cùng con gái thi.
Diệu Diệu trả lời thứ ba: "Mẹ, đồ dùng thi cử con đều mang đủ , sót thứ gì , yên tâm ."
Niên Phong : "Diệu Diệu lo liệu mà, hai đứa cứ yên tâm."
Hiếm khi thấy con trai và con dâu lo lắng như , ông thấy cũng thú vị.
Ngọc Khê buông tay, tự kiểm tra một nữa: "Thi xong bố sẽ đợi ở bên ngoài."
Diệu Diệu: "Con ạ."
Kỳ thi cấp ba diễn ngay tại trường, phụ ngoài cổng trường đông nghịt chẳng kém gì thi đại học. Xe đỗ ở bên ngoài để tránh lát nữa . Hai vợ chồng đưa con gái trường mới xe.
Niên Quân Mân đồng hồ: "Anh thể cứ đợi ở ngoài mãi , hiếm khi thời gian, chúng dạo quanh đây chút ."
Điện thoại Ngọc Khê reo: "Điện thoại của . Alo, ạ, Diệu Diệu phòng thi . A, ồ, , con đón ngay."
Niên Quân Mân hỏi: "Bố từ Tây Bắc về ?"
Ngọc Khê: "Không , bố đợi Lâm Thanh từ nhà đẻ về mới cùng về. Cô út về nước, báo cho bố , kết quả báo sớm quá nên quên béng mất, giờ mới nhớ , máy bay sắp hạ cánh ."
Niên Quân Mân: "Cô út về vì lễ đính hôn của Diệu Diệu ?"
"Ừ, thôi, gọi điện cho tài xế cùng , cũng nhà cô út về mấy ."
"Được."
Hai vợ chồng đến sân bay thì chuyến bay từ Mỹ hạ cánh. Từ bên trong lấy hành lý đợi một lúc. Người đến đón ít, hai vợ chồng đến muộn nên khá xa phía .
Đợi một lúc, lục tục . Nhà cô út tổng cộng về ba , cô út và vợ chồng Vương Dương. Người nhiều nhưng hành lý thì ít.
Ngọc Khê đếm: "Bốn cái vali, cô út mang gì về thế ạ?"
Lữ tiểu cô vỗ vỗ vali: "Quà mua ở nước ngoài đấy."
Ngọc Khê: "Xem quà cáp ít."
"Hiếm khi về, đương nhiên mua nhiều một chút, chủ yếu là cho bọn trẻ, lớn thì ít thôi."
Niên Quân Mân tính ngày, còn hai tuần nữa mới đến lễ đính hôn, hỏi Vương Dương: "Công việc của em bận , xin nghỉ hai tuần vấn đề gì chứ?"
Vương Dương luyện nơi công sở nên trầm hơn nhiều: "Em xin nghỉ đông tiện thể công tác trong nước, hai mươi ngày, vấn đề gì ạ."
Ngọc Khê sớm cô út Vương Dương thăng chức: "Vẫn chúc mừng em thành phụ trách dự án."
Vương Dương cảm thấy lưng thẳng hơn. Dù để ý , cũng là sĩ diện chứng minh bản , bao năm nỗ lực uổng phí: "Không thể so với chị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-990-doi-lap.html.]
Ngọc Khê: "Đừng khiêm tốn, bọn chị ở trong nước tài nguyên quan hệ, em dựa chính phấn đấu, chị tự hào về em."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vương Dương khẳng định, dù chín chắn đến cũng như đứa trẻ ưỡn n.g.ự.c tự hào.
Ngọc Khê mà thật lòng mừng cho Vương Dương. Vốn dĩ lo lắng cho Vương Dương, đứa trẻ nhạy cảm sợ chịu đả kích, ngờ dẻo dai mười phần, gặp trắc trở một chút cũng sợ, đón khó mà lên. Hiện tại kiếm tiền tính lương tháng mà tính lương năm, một năm 30 vạn ngoại tệ, thuộc nhóm thu nhập cao.
Vừa chuyện đến bên ngoài, Ngọc Khê : "Vốn tưởng về đông đủ nên hai xe, giờ xem một xe là đủ ."
Lữ tiểu cô ít đến thủ đô, cũng ít đến nhà cháu gái, nhưng thấy cháu gái siêu xe đến đón, đây là nể mặt bà, trong lòng bà vui: "Có lòng , cũng tại cô rõ, chỉ bảo là bất ngờ."
Ngọc Khê nhắc chuyện bố quên mất cô út về, thấy hành lý chất lên xe, hiệu lên xe.
Lên xe , Lữ tiểu cô mới phát hiện gì đó đúng: "Cô cháu bảo hai đứa bận lắm, cùng đón thế ?"
Ngọc Khê: "Hôm nay Diệu Diệu thi cấp ba, vợ chồng cháu cùng con, việc đại sự đầu tiên trong đời con cái, cha nhất định mặt."
Đây là điểm thành công của Ngọc Khê và Niên Quân Mân trong vai trò cha . Tuy bận rộn nhưng những việc quan trọng của con cái đều ghi nhớ trong lòng, từ sớm chuẩn cho mấy ngày thi cấp ba, chính là để thể đồng hành cùng con.
Hầu Oánh nãy giờ vẫn im lặng lắng , rốt cuộc cũng cơ hội chuyện. Cô còn cao ngạo nữa, đặc biệt là khi khỏi sân bay, cô cảm thấy sâu sắc là ếch đáy giếng. Từ lúc hạ cánh cô thấy đặc biệt hổ thẹn, giờ mới hồn, vuốt bụng : "Bọn em cũng học tập chị."
Ngọc Khê thấy động tác của Hầu Oánh, ngạc nhiên vui mừng hỏi: "Mấy tháng ?"
Hầu Oánh mang theo vầng hào quang của , vốn dĩ sắc sảo giờ trở nên dịu dàng vô cùng: "Sắp bốn tháng ạ."
Ngọc Khê sắc mặt Hầu Oánh, cũng tệ lắm: "Bay đường dài vất vả cho em ."
Hầu Oánh cảm nhận sự quan tâm chân thành, càng thêm đỏ mặt hổ. So với sự hào phóng của chị họ Vương Dương, cô thật sự quá hẹp hòi. Lần chủ động theo chẳng cũng vì tò mò xem nhà họ hàng mà Vương Dương ít khi nhắc đến trông thế nào , tâm tư nhỏ mọn của cô thật sự ít: "Mẹ sợ em mệt nên đặt vé hạng thương gia, thoải mái lắm ạ."
Ngọc Khê hỏi: "Công việc của em thế nào?"
Lữ tiểu cô xòe tay: "Hầu Oánh ba t.h.a.i vị định, cường độ công việc của nó lớn, còn bôn ba ngược xuôi, vì con nên nó nghỉ việc ."
Ngọc Khê công việc ở Mỹ cũng dễ tìm, cạnh tranh còn khốc liệt hơn trong nước. Cô nhớ lương của Hầu Oánh cũng tồi, mấy năm nay tăng ít. Đối với Hầu Oánh học chuyên ngành tài chính các thứ, lương một tháng hơn 8000 thật sự cao.
Hầu Oánh vuốt bụng, cảm thấy may mắn. Đặc biệt là khi gặp những bạn học nam Hoa từng theo đuổi , cô càng thấy may mắn vì dứt khoát lấy Vương Dương. Cô thật ngờ điều kiện nhà Vương Dương như , chồng trả hết tiền vay mua nhà, bà tiền trong tay, quần áo cả năm cô cần mua, ăn uống trong nhà tốn tiền, ngày lễ tết còn bất ngờ.
Tiền lương của cô và Vương Dương, chỉ cần chi cho những chuyến du lịch cùng công ty, và một ít quà cáp lễ tết, còn đều để dành. Cô càng thể yên tâm nghỉ việc vì con, cần lo lắng vấn đề tiền bạc. Đợi con chào đời, chồng bảo bà sẽ chăm sóc, hơn nữa trong nhà bảo mẫu, cô thể những việc .
Hầu Oánh cảnh sắc ngoài cửa sổ, chồng chuyện, nhớ tới các bạn học nam. Tuy kiếm cũng ít, nhưng cuộc sống thật sự chật vật, nơi ở khu nhà giàu, vẫn ở phố Hoa, mỗi ngày đường vòng , nhà mua trả góp, ở Mỹ sống tàm tạm thì chi tiêu hàng ngày thật sự cao. Lần họp lớp , vợ của các bạn học nam già hơn cô quá nhiều, mặc quần áo hàng hiệu cũng dám cử động mạnh, qua là ngày thường nỡ mua, càng đừng đến chuyện thuê bảo mẫu.
Ngọc Khê thấy Hầu Oánh chuyện, lấy chai nước trong xe đưa qua: "Khó chịu , uống chút nước , lát nữa là về đến nhà ."
Hầu Oánh nhận lấy nước, chút ngượng ngùng, cô đúng là suy nghĩ nhiều: "Cảm ơn chị."
Lữ tiểu cô : "Không về nhà các cháu, cũng đến nhà Ngọc Chi, đưa cô chú đến khách sạn , cô đặt phòng suite ."
Ngọc Khê: "Sao thế , cô về nước vì Diệu Diệu, thể để cô ở khách sạn, về nhà cháu , nhà rộng mà."