Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 981: Xảo

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:04:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê đến nơi thì viện trưởng ở cửa chờ từ sớm.

 

Phong bao lì xì là tiền túi Ngọc Khê tự bỏ , tính sổ sách của trại trẻ mồ côi. Mấy năm nay nhân viên ở đây đều mong chờ nhận lì xì.

 

Ngọc Khê chuẩn lì xì với mệnh giá khác , cao nhất là một vạn, thấp nhất là 500. Số tiền lì xì phụ thuộc biểu hiện việc, thì lì xì nhiều, bình thường thì nhận mức 500.

 

Ngọc Khê vẫn nhớ rõ chị từng giúp đỡ năm xưa. Mấy năm nay con chị luôn trong nhóm nhận lì xì cao nhất, việc cần cù chăm chỉ, nhiều đứa trẻ đều yêu quý họ.

 

Đầu tiên là kiểm tra việc mua sắm đồ Tết, đó thăm những đứa trẻ ngoan, cuối cùng mới tập hợp nhân viên trại trẻ mồ côi để chuyện. Cô khen ngợi những , phê bình những kẻ việc qua loa đại khái, đồng thời cảnh cáo rằng chỉ một cơ hội, nếu tái phạm tuyệt đối sẽ tha thứ. Cuối cùng mới phát lì xì để khích lệ .

 

Lì xì của Ngọc Khê là tiền riêng, những đó nhận phúc lợi cả năm .

 

Sau đó Ngọc Khê chuẩn rời thì chị năm xưa giúp đỡ chạy theo , tay vẫn cầm phong bao lì xì, vẻ mặt khó xử cô. Ngọc Khê nghĩ là do vấn đề tiền bạc, con của chị còn nhỏ, mới học tiểu học thuộc diện giáo d.ụ.c bắt buộc mất tiền.

 

Mấy năm nay con chị cũng chịu khó học hỏi để trau dồi bản , còn thi lấy chứng chỉ chăm sóc trẻ sơ sinh. Năm nay chuyển đổi vị trí công tác nên lương tăng gấp đôi. Hai con tính toán chi tiêu tiết kiệm, trừ tiền ăn uống thì mỗi năm cũng để dành một khoản kha khá.

 

Viện trưởng mở miệng hỏi: "Xuân Hoa, cô chuyện gì ?"

 

Xuân Hoa nắm chặt phong bao lì xì: " hình như thấy con gái . nhờ bà giúp giới thiệu một văn phòng thám t.ử uy tín, sẽ trả tiền."

 

Ngọc Khê nhớ rõ mấy đứa con gái của Xuân Hoa đều bán , vì thời gian quá lâu, qua tay nhiều nên tìm : "Thật sự gặp ?"

 

Xuân Hoa gật đầu lia lịa: " khẳng định đó là con thứ ba, con bé giống như đúc. thấy phố, chỉ thoáng qua thôi nhưng sẽ lầm ."

 

Ngọc Khê thể hiểu tâm trạng của Xuân Hoa, chị thật sự yêu thương con cái: "Không giúp chị, nhưng cho dù giới thiệu thì cũng khó tìm. Chưa đến việc giống nhiều, chỉ riêng dân thủ đô là 40 triệu, lượng lưu động lớn, chị chắc chắn là ở thủ đô chỉ là khách du lịch ?"

 

Xuân Hoa xìu xuống. Chị thật nghĩ tới điều , mỗi ngày nghĩ đến những đứa con gái bán lòng chị đau như cắt. Đặc biệt là khi cuộc sống của chị và con gái lớn ngày càng hơn, chị kìm suy nghĩ liệu những đứa con gái khác giống phận của chị, đang chịu khổ ở nơi nào đó : " , dù tìm cũng , thấy con bé ăn mặc tệ, chắc là sống cũng ."

 

Ngọc Khê chỉ thể an ủi: "Mẹ con huyết mạch tương liên, nếu gặp một thì sẽ thứ hai."

 

"Cảm ơn, cảm ơn cô."

 

Xuân Hoa , viện trưởng mới : "Cô cũng đáng thương, mấy thấy cô lén ."

 

"Vâng."

 

Ngọc Khê đến nhà hàng Quang Huy đúng giờ cơm, trừ những chỗ đặt thì đều kín chỗ, cô chỉ thể thành thật xếp hàng.

 

Ngồi ghế sofa, cô thuận tay cầm cuốn tạp chí bên cạnh lên xem trong lúc chờ đợi.

 

Tiếng giày cao gót nện xuống sàn tới mặt, giật lấy cuốn tạp chí tay Ngọc Khê: "Em bảo là cô mà Hối Hướng tin, đúng là cô thật ."

 

Ngọc Khê vợ chồng Bình Yên: "Hai cũng đến ăn cơm ?"

 

Bình Yên gật đầu: " , chẳng sắp Tết , bố tớ đến chơi, tiểu ma vương ở nhà quấn lấy bà ngoại nên tớ mới ngoài dạo chút."

 

Ngọc Khê nhớ lúc Bình Yên sinh đứa thứ hai béo tròn vo, thế mà mới bao lâu gầy : "Cậu thế nào mà gầy nhanh thế?"

 

Bình Yên hài lòng với thành quả giảm cân của : "Tập luyện cộng thêm thằng thứ hai còn quậy hơn cả nó hồi bé, tự nhiên là gầy thôi."

 

Bình Yên nghĩ đến việc chịu khổ vì hai đứa con mà thắt ruột, thằng nhóc từ trong bụng hành hạ cô, hại cô liều mạng ăn, tăng hẳn 50 cân, lúc tám chín tháng cô chẳng dám trong gương.

 

Từ Hối Hướng tận hưởng thế giới hai , tiếc là vợ mở lời mời, chỉ thể : "Chúng đặt chỗ , cô đợi ít nhất một tiếng nữa đấy."

 

Ngọc Khê hàng xếp hàng phía , mặt dày : "Vậy bóng đèn một lúc nhé."

 

Bình Yên: "Vậy thôi!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-981-xao.html.]

Nhà hàng Quang Huy phòng bao riêng tư tuyệt đối, thích hợp để bàn chuyện công việc, các phòng bao đều là gian nửa mở.

 

Chỗ Từ Hối Hướng đặt , ở tít bên trong. Ngọc Khê dọc hành lang ngó xung quanh.

 

Bình Yên hạ thấp giọng: "Tìm ?"

 

"Tớ đến xem mấy thằng nhóc thối nhà tớ, bọn nó gặp bạn qua mạng."

 

Bình Yên hứng thú: "Tớ giúp ."

 

Hai đông ngó tây, nhân viên phục vụ nhắc nhở mấy , rốt cuộc cũng tìm thấy. Ngọc Khê giật giật khóe miệng, cô cứ tưởng đội trưởng của nhóm Dung Dung cũng trạc tuổi bọn nó, ngờ trưởng thành, đeo kính trông nhã nhặn.

 

Bình Yên cũng thấy, đến phòng bao mới : "Dung Dung và mấy đứa sẽ lừa chứ, bạn qua mạng của chúng lớn hơn chúng nó nhiều quá."

 

Từ Hối Hướng đôi khi cũng chơi game vài ván: "Đồng đội phân biệt tuổi tác. nghĩ đồng đội của Dung Dung mới chứ, ngờ là học sinh tiểu học, đều bảo học sinh tiểu học chơi game hố lắm."

 

Ngọc Khê vui vẻ: "Tớ cũng nghĩ thế, khí vẻ gượng gạo lắm."

 

Bình Yên nhắc đến game là đau đầu: "Đại ma vương nhà tớ cũng suốt ngày ôm điện thoại buông, vì chơi game mà đập vỡ mấy cái điện thoại , lúc nào cũng c.h.ử.i đồng đội rác rưởi. Tớ tức quá cho nó dùng điện thoại nữa, bố nó thì , con trai nũng một cái đầy một tiếng trợ lý mang điện thoại mới đến, ngày nào cũng phá đám tớ."

 

Từ Hối Hướng mất tự nhiên sờ mũi, còn cách nào khác, con trai đáng thương vô cùng, đôi mắt giống hệt vợ, liền đầu hàng: "Lần nhất định phá đám nữa."

 

Bình Yên hừ một tiếng: "Em chả dám trông mong gì."

 

Ngọc Khê giật khóe miệng, cô thật sự nên ở khu chờ xếp hàng, bóng đèn kiểu ăn cơm no "cơm chó" : "Hai gọi món , vệ sinh chút."

 

Bình Yên: "Vậy tớ gọi mấy món thích nhé."

 

"Được."

 

Ngọc Khê ngoài thì thấy Dung Dung. Dung Dung tới: "Con bảo là thấy mà. Mẹ, cùng bọn con ?"

 

Mặt Ngọc Khê tỉnh bơ chút chột : "Nói bậy, cùng dì Bình Yên và chú Từ, bọn ăn cơm ở bên trong."

 

Dung Dung điều gì bất thường mặt : "Vậy con về chỗ đây."

 

Ngọc Khê kéo con trai : "Đừng vội, với xem nào, bạn qua mạng thế nào?"

 

Dung Dung: "....... Mẹ, thật theo bọn con đúng !"

 

Ngọc Khê sống c.h.ế.t nhận: "Mẹ bận cả ngày, trại trẻ mồ côi xong mới qua đây ăn cơm."

 

Dung Dung bán tín bán nghi: "Cũng ạ, là sinh viên đại học Thủ đô, đàn em của đấy ạ!"

 

Ngọc Khê yên tâm: "Được , con về chỗ ."

 

Dung Dung hỏi: "Mẹ, ăn cơm ? Đi đấy ạ!"

 

"Phòng vệ sinh."

 

Dung Dung: "........"

 

Phòng vệ sinh ở hướng . Ngọc Khê hai bước thì dừng : "Con trai, như giọng chị con thế nhỉ?"

 

Dung Dung: "Mẹ, nhầm , đúng là chị đấy, hơn nữa còn đang mắng ."

 

Ngọc Khê thêm hai bước xác nhận phòng bao. Vừa ngang qua vì đông nên lướt qua luôn, giờ kỹ đúng là con gái. Nhìn qua rèm cửa, Ngọc Khê sửng sốt, thật trùng hợp.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

 

Loading...