Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 980: Gặp bạn qua mạng
Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:04:29
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Trừng cảm thấy năm mới thật đen đủi vui, nhất là con gái rượu thương: "Còn tại bạn học của Hạ Hạ . Hôm nay trung tâm thương mại thì gặp , cô bé lóc đáng thương, quần áo còn dính vết cà phê. Hạ Hạ liền chạy qua định giúp đỡ, ai ngờ đẩy ngã. May mà là bậc thang ở cửa trung tâm thương mại, nếu là thang cuốn thì chỉ trẹo chân ."
Ngọc Khê xuống bên cạnh, xoa đầu Hạ Hạ. Tóc cô bé dài hơn, đôi mắt phượng bớt vẻ sắc sảo, rốt cuộc cũng dáng thiếu nữ: "Có đau ?"
Hạ Hạ đang ăn nho, trả lời lúng búng: "Bác dâu, đau ạ, thật sự đau. Mẹ cháu cứ quá lên thôi, chỉ là trẹo chân, bác sĩ bảo nghỉ ngơi một thời gian là khỏi."
Diêu Trừng tức giận dí trán con gái: "Chỉ giỏi lo chuyện bao đồng, rõ ràng thích con, con còn sấn tới gì."
Hạ Hạ cũng ngờ sẽ đẩy: "Bọn con là bạn học mà, con chỉ thấy bạn đáng thương quá, cà phê dính đầy áo, đầu tiên thấy Mạc Bối chật vật như nên con định đưa khăn giấy thôi."
Ngọc Khê bắt trọng điểm: "Mạc Bối?"
Hạ Hạ gật đầu: "Vâng, Mạc Bối ạ. Thật bạn chật vật thế, ấn tượng của con là bạn lúc nào cũng ăn diện như công chúa nhỏ, cũng kênh kiệu."
Ngọc Khê hiểu : "Bố con bé sắp ly hôn."
Hạ Hạ mở to mắt: "Bác dâu, bác ạ?"
Ngọc Khê phủi phủi quần: "Hôm nay Mạc Bối đến tìm bác, hy vọng bác thể giúp cô ."
Diêu Trừng cạn lời: "Nhà giao du gì , cầu đến cửa chị dâu?"
Ngọc Khê cảm thấy cũng oan: "Bởi vì bác là cổ đông công ty bố con bé, cô hy vọng bác nể mặt Mạc Thu mà nhúng tay giúp đỡ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Diêu Trừng tò mò: "Tại ly hôn thế ạ?"
Ngọc Khê kể sự tình, Niên Canh Tâm mới mở miệng: "Hai đều vấn đề, đàn ông thì trọng lợi ích, đàn bà thì tự tìm nguyên nhân ở bản . Loại đàn ông từng ngoại tình một sẽ hai, ngay từ đầu định sẵn kết cục ."
Diêu Trừng chút liên tưởng đến bản . Cô cũng là bà chủ, nhưng là bà chủ đủ tiêu chuẩn. Kết hôn xong cô nữa, Niên Canh Tâm bận rộn thì cô ở nhà trông con, ừm, chính xác mà là hưởng thụ. Ăn uống cần lo, tự lo liệu thì con cái là chính, nấu cơm bảo mẫu, dường như cô chẳng gì đáng để tự hào, đột nhiên ý thức nguy cơ.
Ngọc Khê chuyện nhà họ Mạc nữa: "Chị quần áo đây."
Ngọc Khê về phòng ngủ, xong quần áo thì Diêu Trừng gõ cửa . Ngọc Khê bỏ quần áo bẩn giỏ: "Có việc gì thế?"
Diêu Trừng xoắn xuýt ngón tay: "Chị dâu, em cũng vô dụng ? Có khi còn bằng chị dâu họ của Mạc Thu, ít nhất còn nghĩ cách giúp chồng móc nối quan hệ, em thì hình như từ lúc kết hôn đến giờ chỉ ăn chơi thôi."
Ngọc Khê: "Sao em suy nghĩ ?"
Diêu Trừng: "Nghe chuyện chị dâu họ Mạc Thu xong thì nghĩ tới ."
Ngọc Khê : "Em và cô khác , hơn nữa cuộc hôn nhân của họ Mạc Thu bắt đầu bằng sự toan tính, em và Canh Tâm thì khác."
Diêu Trừng chớp mắt: "Dù em cứ thấy vô dụng thế nào ."
Ngọc Khê: "Sao vô dụng, em chẳng đang trợ lý cho Canh Tâm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-980-gap-ban-qua-mang.html.]
Diêu Trừng: "....... Không kiên trì ."
Ngọc Khê im lặng. Diêu Trừng quả thực công việc trợ lý, lúc theo cô cũng là bảo vệ. Công việc trợ lý cô thật sự nổi, hơn nữa tính tình nóng nảy, dễ mất kiên nhẫn. Nghĩ kỹ , Diêu Trừng thật sự chẳng tài cán gì nổi bật, hơn nữa lớn tuổi lâu vận động, thủ cũng kém .
Diêu Trừng mong chờ: "Chị dâu, chị giúp em nghĩ xem, em cũng chút việc gì đó để trau dồi bản ."
Ngọc Khê chút khó xử: "Để chị nghĩ xem nhé."
Diêu Trừng thất vọng: "Em bảo mà, bản em chẳng điểm sáng nào, thật khó Niên Canh Tâm để mắt tới em, bao nhiêu năm đối mặt với giới giải trí đầy cám dỗ mà sa ngã."
Ngọc Khê thầm nghĩ, đó là do Niên Canh Tâm cái gì cần chơi cũng chơi , phụ nữ cần gặp cũng gặp , gặp chân ái nên tự nhiên một lòng đến già. Nghĩ thì đôi khi đàn ông chơi bời chán chê khi kết hôn đáng tin hơn mấy thành thật tìm tình yêu đích thực, cũng chịu cám dỗ hơn.
Trong đầu Ngọc Khê đột nhiên lóe lên tia sáng: "Hay là em giống chị Mai đến trại trẻ mồ côi giúp đỡ . Thân thủ của em tuy bằng nhưng dạy bọn trẻ con thì dư sức. Trẻ con ở trại trẻ mồ côi cũng cần chút võ nghệ để tự bảo vệ , tăng thêm sự tự tin."
Diêu Trừng: "Em ?"
Ngọc Khê : "Không ai thích hợp hơn em . Niên Canh Tâm là của công chúng, năm đó cũng quyên góp ít tiền cho trại trẻ mồ côi. Em là vợ giúp đỡ trẻ mồ côi cũng giúp xây dựng hình ảnh hơn, một công đôi việc, quá còn gì."
Mắt Diêu Trừng sáng rực lên: "Em , ngày mai em luôn."
Ngọc Khê bật : "Đợi qua năm mới , sắp Tết , bọn trẻ cũng ăn Tết chứ."
Diêu Trừng gật đầu: "Vậy để qua năm, em cũng tiện thể vận động gân cốt, lâu rèn luyện rỉ sét hết ."
Ngọc Khê nghĩ đến trại trẻ mồ côi, ngày mai cô qua đó, sắp Tết cần kiểm tra thực phẩm ăn Tết, còn phát phong bao lì xì cho nhân viên. Cô nắm trong tay biểu hiện việc cả năm của từng , camera giám sát ở trại trẻ mồ côi để cảnh.
Sáng sớm hôm , Ngọc Khê , rốt cuộc cũng nghỉ ngơi nên ngủ nướng đến muộn, khiến Niên Quân Mân ghen tị thôi. Đợi Ngọc Khê dậy thì chẳng thấy đứa con nào: "Bọn trẻ ?"
Chiêu Đệ đặt bát cháo xuống: "Mấy em Dung Dung gặp bạn qua mạng ạ, Diệu Diệu cùng Phương Huyên, bảo là họp lớp bạn học nước ngoài của Phương Huyên."
Ngọc Khê đặc biệt nhạy cảm với việc gặp bạn qua mạng, chỉ vì cô từng bộ phim "Gặp gỡ", mà còn vì bài học của Quý Tấn. Cô lấy điện thoại gọi cho Dung Dung. Bốn thằng nhóc, đừng An Khang là chú út, trong bốn đứa thì Dung Dung mới là đứa đáng tin cậy nhất: "Nghe các con gặp bạn qua mạng?"
Dung Dung với Chiêu Đệ là định giấu : "Vâng ạ, bạn chơi game của bọn con, năm một đội. Mẹ, bốn bọn con gặp đội trưởng, chỉ là ăn bữa cơm thôi. Bọn con tận bốn , gặp ở nhà hàng Quang Huy, sẽ việc gì ạ."
Ngọc Khê yên tâm, nhà hàng Quang Huy cô , là nhà hàng tư nhân khá nổi tiếng. Mấy thằng nhóc vì gặp đội trưởng mà chịu chi thật đấy.
Đừng mỗi đứa trẻ hàng năm nhận tiền lì xì ít, nhưng sở thích của mỗi đứa khác , lớn sẽ dùng tiền của mua đồ thích, xin bố nữa. Một năm cộng thêm tiền tiêu vặt cũng chẳng dư bao nhiêu, cho nên chúng tiết kiệm.
Cô nhịn ghi nhớ tên nhà hàng, đợi từ trại trẻ mồ côi về thể ghé qua Quang Huy ăn cơm, tiện thể lén quan sát, cứ quyết định thế .
Ngọc Khê ăn cơm xong, cầm theo phong bao lì xì Mạc Thu chuẩn sẵn trại trẻ mồ côi. Trại trẻ mồ côi thuê ít .
Bởi vì hàng năm đều trẻ sơ sinh bỏ rơi, việc chăm sóc trẻ nhỏ là thể thiếu. Mệt nhất là chăm sóc trẻ từ sơ sinh đến 6 tuổi, phụ trách giai đoạn thực sự vất vả, đặc biệt là ít trẻ sơ sinh dị tật bẩm sinh bỏ rơi, càng tốn nhiều tâm sức hơn.