Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 975: Khúc mắc

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:04:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê kìm nghĩ, nếu Bộ Hân Hân rời thì ? Trong tay đủ tiền để mua nhà ở thành phố hạng hai, việc khác bình bình đạm đạm cũng thể sống cả đời, chỉ là quá quen với cuộc sống ánh đèn sân khấu nên cam lòng với sự bình thường mà thôi.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Lôi Tiếu tới, Bộ Hân Hân bước lên với Lôi Tiếu: " nên gì, nhưng mà, hy vọng cô thể hạnh phúc."

 

Trong lòng Lôi Tiếu chút tự nhiên, nhưng giữa cô và Bộ Hân Hân thật sự ân oán gì, cô vươn tay hào phóng chúc phúc: "Hy vọng cô cũng hạnh phúc."

 

Bộ Hân Hân trong lòng yên tâm, chỉ cần khúc mắc với cô . Nửa năm nay cô nhận , cho dù Tổng giám đốc Lữ quan tâm đến cô em gái từng li từng tí, nhưng hễ chuyện thật thì nhất định sẽ quản đến cùng. Cô thật sự sợ Ngọc Khê ngáng chân , giờ thì : "Cảm ơn."

 

Lôi Tiếu đợi Bộ Hân Hân mới với chị gái: "Cô cố ý ở chuyện với em, chắc sợ em oán hận cô đây mà!"

 

Ngọc Khê: "Nhìn thấu đáo đấy."

 

Lôi Tiếu chớp mắt: "Em quân tử, nhưng cũng chẳng tiểu nhân."

 

"Chị , lòng em rộng lượng, bọn họ còn ở trong lòng em nữa ."

 

Lôi Tiếu vui vẻ: "Vâng."

 

bước , thật sự bước . Đối mặt với Lý Tiêu, cô còn bất kỳ cảm giác nào, cảm giác thật .

 

Đến bãi đỗ xe, Ngọc Khê thấy xe của Lôi Tiếu: "Em lái xe ?"

 

Lôi Tiếu : "Anh Hàn đón bọn em, cho nên lái xe."

 

"Vậy chuyến về cũng phiền Hàn ."

 

Hàn Phong : " sẽ đưa đến tận nhà."

 

Hàn Á Đăng nghi hoặc bố, nhanh xị mặt lên xe , trong lòng lẩm bẩm: Tại cho lái xe, tại !

 

Ngọc Khê đợi Hàn Phong lái xe mới : "Quân Mân, phát hiện , ánh mắt Hàn Phong Lôi Tiếu khác."

 

Niên Quân Mân khởi động xe: "Thấy , nguyện vọng của em sắp thành hiện thực đấy."

 

Diệu Diệu tiếp lời: "Con thấy chú Hàn , ừm, hơn Lý Tiêu nhiều."

 

Thước Thước: "Rất khí thế, hai cùng , rõ ràng chú Hàn thắng thế."

 

Dung Dung thì khách quan hơn: "Nhìn cách ăn mặc thì thiếu tiền, cũng nghề gì. Con thấy nếu về mặt tài sản mà áp đảo Lý Tiêu thì càng ."

 

Ngọc Khê mấy đứa trẻ cạn lời: "Mấy đứa nhỏ mà hiểu cũng nhiều gớm."

 

Dung Dung: "Trên tivi chẳng chiếu suốt cảnh vả mặt cũ đấy , dì út nhất định ."

 

Ngọc Khê vò đầu Dung Dung, cũng đầu óc trẻ con bây giờ nghĩ cái gì. Hồi cô bằng tuổi , ngày nào cũng chỉ học, trẻ con bây giờ hiểu chẳng kém gì lớn.

 

Sáng hôm , chuyện ở khách sạn Cẩm Lý video ngắn bán cho truyền thông tung lên mạng. Cũng may mặt trẻ con mờ, tuy rằng mờ cũng thế, hai đứa nhỏ vẫn ít nhận .

 

May mắn là đang kỳ nghỉ đông là cuối năm, đủ loại tin tức ùn ùn kéo đến, đợi qua năm mới cũng chẳng ai chú ý nữa. Chỉ là nhân phẩm của Lý Tiêu và Bộ Hân Hân chút ảnh hưởng, nhưng cũng tiện thể hâm nóng tên tuổi một phen, giúp bộ phim điện ảnh chiếu tết của Bộ Hân Hân giành một ít sự chú ý.

 

Ngọc Khê đến tòa nhà văn phòng, đại sảnh chặn . Vương Ích Dân râu ria xồm xoàm, mắt vằn tia máu, nồng nặc mùi rượu. Ngọc Khê lùi một bước, ánh mắt nhịn về phía bảo vệ.

 

Vương Ích Dân giọng khàn khàn: "Lữ tổng, trắng tay , cầu xin cô cho điện thoại của Ngọt Ngào ."

 

Ngọc Khê tin Vương Ích Dân trắng tay. Cô cần hỏi thăm cụ thể cũng thể tin tức, tiền của Vương Ích Dân đều đổ bộ phim , còn vay mượn ít, hiện tại ngày nào cũng đòi nợ. Cô cứ tưởng Vương Ích Dân vấp trắc trở từ chỗ Vương Phúc Lộc thì sớm trốn nợ , ngờ đến tìm cô. Đây là coi Vương Điềm Điềm (Ngọt Ngào) là cọng rơm cứu mạng cuối cùng .

 

Ngọc Khê thương hại Vương Ích Dân. Nếu chịu việc đàng hoàng thì nửa đời vẫn đảm bảo, đằng cứ mắt cao hơn đầu, tự hại : " , và cô liên lạc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-975-khuc-mac.html.]

 

Vương Ích Dân tin, nghĩ đến khoản nợ của , thật sự cùng đường : " nhận , xin , cô xem lớn tuổi thế , cô thương hại chút , cho !"

 

Ngọc Khê lùi thêm bước nữa, lấy thẻ nhanh chóng quẹt qua cổng kiểm soát. Vương Ích Dân định nhảy qua cổng, bảo vệ liền tới lôi ngoài. Vương Ích Dân gào lên: "Lữ Ngọc Khê, cô thấy c.h.ế.t mà cứu, cô m.á.u lạnh."

 

Ngọc Khê đầu cũng ngoảnh . Đối với lời của Vương Ích Dân, cô coi như thấy, một chút cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

 

Vương Ích Dân cam lòng: "Cô cho , cô sẽ hối hận. Vương Điềm Điềm những gì, đều , đều hết."

 

Ngọc Khê thang máy, Vương Ích Dân ném ngoài, rốt cuộc cũng lọt tai câu . Vương Điềm Điềm cùng lắm thì về nước, tùy tiện Vương Ích Dân tung tin thế nào cũng . Quý Tấn thì , chuyện cũ năm xưa lôi , tổn thương chính là Quý Tấn.

 

Ngọc Khê khỏi thang máy liền gọi điện cho Vương Phúc Lộc: "Cậu chú ý chút, chị sợ cùng đường sẽ ép các khuôn khổ. Nếu thật sự tung tin thì cho Quý Tấn, một đứa trẻ sẽ coi thường thằng bé."

 

Vương Phúc Lộc c.h.ử.i thề một tiếng: "Em ."

 

Ngọc Khê cúp điện thoại, lo lắng nữa. Mấy năm nay Vương Phúc Lộc ngày càng dễ chuyện, khiến dễ quên lập nghiệp thế nào. Người thiện tâm sẽ đến bước đường . Quý Tấn chính là mạng sống của Vương Phúc Lộc, ai dám động thì kẻ đó xui xẻo.

 

Mấy ngày , Vương Phúc Lộc đến khách, tiện thể về cách giải quyết Vương Ích Dân: "Khoản nợ của ở chỗ em, công cho em để trả nợ. Em sắp xếp công việc cho , bao giờ trả hết thì tính tiếp."

 

Ngọc Khê giơ ngón tay cái: "Cao tay."

 

Vương Phúc Lộc vỗ vỗ bụng: "Bây giờ xây dựng xã hội hài hòa, em là văn minh chuyện phạm pháp, em thôi."

 

Bạch Nhiêu hỏi: "Sắp đến giờ cơm , bọn trẻ cả ?"

 

Ngọc Khê : "Hôm nay Phương Huyên về nước, mấy đứa nhỏ đều đón máy bay , chuyến 6 giờ."

 

Bạch Nhiêu tính toán: "Em bảo , lúc bọn em đến hỏi Quý Tấn đến , thằng bé bảo việc, chắc cũng đón Phương Huyên ."

 

Ngọc Khê: "Bọn nó lớn lên cùng , tình cảm thắm thiết hơn ai hết."

 

Bạch Nhiêu : "Cũng , xem đón xong cũng sẽ về đây ."

 

"Ừ, bọn nó về thẳng nhà họ Phương, chúng cứ ăn thôi."

 

Ngày hôm , mấy đứa trẻ mới cùng Phương Huyên qua đây. Ngọc Khê Phương Huyên ướm thử chiều cao: "Cháu cao thêm ?"

 

Phương Huyên đặt quà xuống : "So với cao thêm ba centimet ạ."

 

Ngọc Khê kéo Phương Huyên: "Tốt, lắm."

 

Phương Huyên chút ngượng ngùng, tai đỏ lên, nhịn đưa tay đẩy gọng kính. Lúc Ngọc Khê mới để ý: "Bị cận ?"

 

Phương Huyên: "Vâng, độ cũng nặng lắm."

 

Ngọc Khê thật sự thích khí chất của Phương Huyên, đặc biệt là khi , quá chữa lành. Nhìn cặp kính cận, cô nhịn dặn dò: "Bài vở bận cũng chú ý nghỉ ngơi, còn ăn nhiều trái cây nữa, cháu từ nhỏ thích ăn trái cây , thế là ."

 

Phương Huyên gật đầu liên tục: "Lời dì cháu đều nhớ kỹ, mỗi gọi video với Diệu Diệu cháu đều đang ăn trái cây, Diệu Diệu thể chứng ạ."

 

Ngọc Khê trêu chọc: "Hai đứa thiết như một , con bé thể chứng ."

 

Phương Huyên đỏ mặt, hai tay nắm chặt một cách mất tự nhiên, ngón tay cọ xát. Cậu dì Ngọc Khê chuyện với Diệu Diệu từ miệng Diệu Diệu.

 

Mắt Ngọc Khê sáng lên, thật khiến nhịn bắt nạt.

 

Điện thoại bàn phòng khách vang lên, Diệu Diệu máy: "Mẹ ơi, điện thoại của thím hai."

 

 

Loading...