Cô Vương với chị dâu: "Chị dâu, chuyện chị cũng đừng quản, mấy đứa trẻ đúng là nên dạy dỗ một chút, nếu thật sự tưởng là ông trời con ai cũng quản ."
"Không quản, chị quản nữa. Cứ nghĩ đến mấy đứa trẻ bắt nạt chị cũng đau lòng. Nếu phụ của những đứa trẻ đó cũng cứng rắn một chút thì con cái họ cũng sẽ ngày càng thu ."
Cô Vương thở dài: "Bởi vì e ngại quá nhiều thứ. Ba cô bé nhà tiền, thật sự khó dễ bố của những đứa trẻ bắt nạt thì tổn thương đối với một gia đình còn lớn hơn. Đều là vì miếng cơm manh áo, cân nhắc thiệt hơn chỉ thể một sự nhịn chín sự lành."
Các giáo viên trong văn phòng tập thể trầm mặc.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bên phía Ngọc Khê khỏi khu giảng đường, cấp ba cũng lúc tan học. Liếc mắt một cái liền thấy đám Quan Bức đang chạy như bay tới. Ngọc Khê cho sắc mặt : "Để dì xem cái bản mặt nam họa thủy nào."
Quan Bức cao lớn trắng trẻo đỏ bừng mặt, tai cũng đỏ lựng: "Dì Lữ."
Ngọc Khê xua tay: "Mau về , dì đưa Diệu Diệu về nhà."
Quan Bức cảm thấy sâu sắc ghét bỏ, cũng oan uổng lắm chứ, trêu chọc gì, chỉ là ở cùng một khu biệt thự nên từ nhỏ bám theo thôi.
Ngọc Khê đưa con gái lên xe mới : "Lúc thể chứ!"
Diệu Diệu hì hì: "Mẹ, thật uy vũ."
"Mẹ là nhớ tới lúc con còn nhỏ viện, trong lòng cơn giận liền kìm ."
Nếu Diệu Diệu giống như hồi nhỏ thể tự bảo vệ , hôm nay nhất định sẽ bệnh viện. Vừa nhớ tới cảnh con gái viện, lửa giận trong lòng bùng lên, dù là giả vờ bình tĩnh cũng .
Diệu Diệu ấn tượng sâu sắc lắm về chuyện gãy xương hồi nhỏ: "Mẹ, Quan Bức chỉ coi con là em gái, ở trường học che chở con. Ừm, mấy bọn họ đều coi con là em gái, ý nghĩ khác . Dùng lời của họ thì tuyệt đối sẽ tìm một đ.á.n.h giỏi hơn . Đối với những kẻ rong chơi nhân gian như họ, thích là kiểu chim nhỏ nép . Thật con cảm thấy họ còn chẳng coi con là con gái chứ."
Ngọc Khê: "........"
Lần đầu tiên phát hiện con gái đ.á.n.h cũng cái lợi.
Diệu Diệu giọng điệu ghét bỏ: "Bọn họ yếu thật sự, về nhà luyện tập cũng chẳng ăn thua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-962-v5-uy-vu.html.]
Ngọc Khê: "...... Sau tránh xa mấy đứa đó một chút, xem bên cạnh là thế nào?"
Diệu Diệu cảm thấy thú vị, cảnh từ nhỏ của cô bé đều là bé ngoan, con ngoan trò giỏi. Người duy nhất tương đối phản nghịch là Quý Tấn, còn bố liên thủ chỉnh đốn một trận dám quậy phá nữa. Cô bé đám Quan Bức kể chuyện, đều là những thứ cô bé từng tiếp xúc, cho dù tiếp xúc cũng một chút, tránh cho cái gì cũng hiểu. Cô bé cần thiết thừa nhận, bố bảo vệ cô bé quá nghiêm ngặt.
Ở tuổi , con cái của các đối tác ăn với bố đều vòng tròn quan hệ riêng, ngay cả Quý Tấn cũng bắt đầu giao tế, chỉ cô bé là từng tham gia một buổi tiệc nào. Cô bé chính là dốc lòng trở thành nữ cường nhân giống như .
Về đến nhà mới bốn giờ, Ngọc Khê gọi con gái đang định về phòng : "Con gái, chúng chuyện chút ."
Diệu Diệu: "Được ạ, lúc con cũng tâm sự với ."
Ngọc Khê : "Con chuyện gì?"
"Mẹ, khi nào mới giới thiệu con ngoài giao tiếp ạ?"
Ngọc Khê con gái cao gần bằng , cảm thán con gái thật sự lớn : "Con ?"
"Muốn ạ, hai bạn của con tham gia tiệc tùng từ sớm , chỉ còn con, con cũng vòng tròn bạn bè của riêng ."
Ngọc Khê : "Con thì bố cũng định với con, bố định đợi con lên cấp ba sẽ đưa con ."
Diệu Diệu: "Thật ạ?"
"Mẹ bao giờ lừa con ?"
Diệu Diệu ôm lấy : "Mẹ là nhất."
Trong lòng Ngọc Khê mềm nhũn, chỉ là tiếng chuông điện thoại phá vỡ khoảnh khắc ấm áp. Ngọc Khê liếc , Diệu Diệu hỏi: "Ai thế ạ?"
"Chú Quan của con."