Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 961: Thành niên
Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:04:09
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Uông Tiểu Nghệ cảm thấy bên đông hơn, khí thế mạnh mẽ, tự tin mười phần : "Xin thì khỏi, thì thôi học , nhất định thôi học."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ánh mắt Ngọc Khê sắc bén: "Loại trình độ liền đòi thôi học, những học sinh con gái các bắt nạt cũng thể yêu cầu ba đứa nó thôi học ?"
"Dựa cái gì chứ?"
"Vị nữ sĩ tiêu chuẩn kép (song tiêu) quá rõ ràng , con nhà chị là con ruột, con nhà chẳng lẽ là con rơi ? Nói chuyện với các thật lãng phí thời gian, cũng thời gian rảnh rỗi. Ý của chị rõ ràng, giờ đến lượt ."
Mẹ Uông Tiểu Nghệ dám tin: "Cô còn ý kiến gì?"
Ngọc Khê nhạo: "Ba bắt nạt một con nhà , còn ý kiến ? Ba đứa chúng nó là học sinh lớp 12, chắc chắn thành niên nhỉ!"
Mẹ Uông Tiểu Nghệ: " thì nào?"
Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Con nhà vẫn là vị thành niên. Chị xem? Chúng nó tay , con nhà chỉ là phòng vệ chính đáng. Chúng nó thành niên thì tự chịu trách nhiệm cho hành vi của , cho nên định báo cảnh sát. , nhà nhất định sẽ tìm luật sư giỏi nhất để kiện các , cho nên đừng ở đây đôi co với , các nên về tìm luật sư cho ba đứa nó thì hơn."
Nói xong, Ngọc Khê dậy. Đối với loại phụ bao giờ con sai ở , giao tiếp nhiều cũng chỉ là phí lời. Thành niên đồng nghĩa với việc bước chân xã hội, tự chịu trách nhiệm cho hành vi của .
Các phụ đối diện đều ngẩn . Trước gọi lên trường đều là do con cái bắt nạt khác, bọn họ đều để trong lòng, trong mắt bọn họ con cái mãi mãi là trẻ con, bao giờ ý thức con thành niên, chịu trách nhiệm pháp luật.
Hơn nữa họ luôn giữ tư thái cao ngạo, tự cho là tiền là giải quyết việc, thật sự coi chuyện con bắt nạt khác là chuyện lớn, ngược còn cho rằng giáo viên và học sinh bắt nạt chuyện bé xé to, phiền đến họ.
Lần đầu tiên gặp thái độ cứng rắn thế , đợi bọn họ oai, đòi tìm luật sư. Các phụ , rốt cuộc nhận đụng gốc rạ cứng.
Bà nội Uông Tiểu Nghệ hừ một tiếng: "Cô dọa ai đấy!"
Ngọc Khê mỉm : " dọa ai cả. , xin khuyên một câu là nhất định tìm luật sư giỏi , mợ của Diệu Diệu mở văn phòng luật sư, chúng quen nhiều luật sư nổi tiếng đấy."
Mẹ Uông Tiểu Nghệ kéo bà chồng , rốt cuộc cũng nghiêm túc phụ nữ mặt. Đầu tiên là ghen tị vì da dẻ hơn , trông xinh hơn , còn trẻ hơn . Vì ghen tị mà giọng điệu càng thêm khó chịu: "Báo cảnh sát thì quá đấy, dù cũng chỉ là chuyện trong trường học, hơn nữa con gái cô đ.á.n.h con gái mà."
Ngọc Khê kinh ngạc: "Chị hiểu luật pháp ? Ai bảo chị chuyện trong trường học thì cần báo cảnh sát? Còn nữa, con gái đ.á.n.h con gái chị thì cứ giám định thương tật, đến phòng vệ chính đáng, cho dù thực sự thương, chúng sẽ bỏ tiền chữa trị. Ồ đúng , nhà chúng một bệnh viện tư nhân nổi tiếng, hoan nghênh đến khám và điều trị."
Mẹ Uông Tiểu Nghệ liền nghiêm túc đ.á.n.h giá , ánh mắt rốt cuộc dời từ chiếc áo lông vũ sang chiếc túi xách của Ngọc Khê, khựng một chút. Bà cũng chiếc túi đó nhưng đắt quá. Chồng bà tuy là giám đốc công ty, nhưng mấy năm nay công ty ăn lắm, vốn liếng đều đổ đó cả, thật sự mua nổi hàng hiệu đặt riêng, nếu cũng chẳng để con gái theo bợ đỡ nhà họ Quan mà chuyển trường.
Ngọc Khê gì, cũng đang quan sát các phụ đối diện. Từ lúc bắt đầu chỉ gia đình lên tiếng, rõ ràng hai nhà đang dựa nhà mà sống.
Mẹ Uông Tiểu Nghệ giỏi luồn cúi, nhanh liền hiểu rõ sự tự tin của đối phương, hít sâu một : "Chúng xin , là chúng giáo d.ụ.c con cái , nhất định sẽ kiểm điểm sâu sắc."
Ngọc Khê nhướng mày: "Lời chắc các chỉ một nhỉ, nhưng sự việc vẫn cứ tái diễn. Quay đầu xem, con gái các một chút cũng sai. Đã thành niên, sắp bước xã hội , xã hội sẽ dung túng cho bất kỳ ai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-961-thanh-nien.html.]
Mẹ Uông Tiểu Nghệ đầu , con gái bà ý thức một khi báo cảnh sát thì nó sẽ xong đời. Cho dù du học, cũng sẽ lôi đàm tiếu. Nhà gia giáo trong sạch thể để một đứa con gái vết nhơ bước cửa, đặc biệt là trong cái vòng tròn so bì con cái , giấu bí mật nào . Lúc bà mới ý thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề: "Trừng mắt cái gì mà trừng, mau xin cho ."
Uông Tiểu Nghệ trợn tròn mắt, vẫn luôn giúp cô giải quyết êm chuyện giờ bắt cô xin : "Mẹ, điên ?"
Mẹ Uông Tiểu Nghệ trừng mắt: "Mày nữa xem?"
"Con điên , con là con gái , giúp ngoài. Mẹ Quan Bức đối xử với nó đặc biệt , , là cả bốn Quan Bức đều đối xử với nó . Mẹ, Quan Bức sắp cướp , còn giúp ngoài? Mẹ liên hôn móc nối quan hệ nữa ?"
Văn phòng im phăng phắc, mặt Uông Tiểu Nghệ đỏ bừng. Những lời đều là lén lút trong nhà, con gái bô bô , như ai lột da mặt, nóng rát đau đớn.
Ngọc Khê đầu con gái, nhướng mày dùng ánh mắt dò hỏi: Còn chuyện nữa ?
Diệu Diệu chớp chớp mắt, hiệu về nhà .
Ngọc Khê trong lòng ghi cho Quan Bức một sổ nợ, còn cả nhà họ Quan nữa. Ngọc Khê đồng hồ: "Các cãi thì về nhà mà cãi, quản. Bây giờ chúng về nhà, xin tránh đường."
Mẹ Uông Tiểu Nghệ thể để chuyện xảy , liên quan đến chuyện báo cảnh sát là chuyện lớn: "Chị xem, chúng xin , đảm bảo về tuyệt đối sẽ tái diễn, chúng giải quyết riêng ?"
Chủ nhiệm lớp 12 cũng lên tiếng. Lớp chủ nhiệm mà báo cảnh sát thật thì ảnh hưởng đến nhà trường cũng , danh dự bao năm của trường a. Trong lòng cô cảm thấy xui xẻo tột cùng, nhất định nhận học sinh chuyển trường nữa. Cô hít sâu một : "Mẹ Diệu Diệu, chị xem phụ hứa nhất định mang về dạy dỗ , chuyện sẽ cho em Diệu Diệu một sự công bằng."
Thái độ của Ngọc Khê đối với giáo viên hơn nhiều, nhưng nhượng bộ. Nghe con gái , ba nữ sinh chuyển đến nửa năm bắt nạt bạn học bao giờ kiêng dè, chính là do đầu tiên giáo huấn đủ, mới thể coi việc bắt nạt khác gì. Đương nhiên cũng thể quen thói bắt nạt bạn học, trắng là thiếu giáo dục.
Ngọc Khê : "Nếu con gái từ nhỏ luyện võ, hiện tại nên ở trong bệnh viện chứ ở đây bọn họ nhảm. Nên cảm thấy may mắn là bệnh viện, nếu với độ tuổi thành niên của ba cô nương , thì giờ trại giáo dưỡng, nên ở trong tù mà sám hối ."
Chủ nhiệm lớp 12 há miệng thở dốc nhưng gì, nhớ tới những nữ sinh khác bắt nạt, nhốt trong nhà vệ sinh, đánh. Dù gọi phụ , nhưng tổn thương trong lòng bọn trẻ vẫn còn đó. Mấy cô bé bắt nạt càng thêm trầm mặc, đều là con gái lớn, ai cũng cần thể diện.
Ngọc Khê lấy từ trong túi danh của đập lên bàn: "Nếu trả thù gây sự, tùy thời phụng bồi, chuyện sẽ dễ dàng bỏ qua ."
Sau đó Ngọc Khê với chủ nhiệm lớp của Diệu Diệu: " đưa cháu về đây."
Cô Vương mãi mới hồn: "À, , ."
Ngọc Khê kéo con gái ngoài, ai ngăn cản, khí thế của Ngọc Khê trấn áp.
Mẹ Uông Tiểu Nghệ cầm lấy danh , lẩm nhẩm vài mới nhớ là ai, đầu tát cho Uông Tiểu Nghệ một cái: "Bảo mày kiêng dè, về nhà xem bố mày xử lý mày thế nào."
Mẹ Uông Tiểu Nghệ cầm danh dám chậm trễ chút nào, bà về nghĩ cách, kéo con gái ngoài.
Rất nhanh trong văn phòng đều hết, chỉ còn các giáo viên.