Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 960: Song tiêu (Tiêu chuẩn kép)

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:04:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"A lô, cô Vương ạ."

 

Cô giáo Vương đau đầu cô nữ sinh đang trong văn phòng: "Chào chị, Diệu Diệu ạ? Sự việc là thế , Diệu Diệu đ.á.n.h với nữ sinh lớp 12. Chị xem, chị thể đến trường một chuyến ?"

 

Ngọc Khê kinh ngạc. Cô con gái vẫn luôn ngoan ngoãn của cô thế mà đ.á.n.h : " lầm chứ, Diệu Diệu đ.á.n.h ?"

 

Cô giáo Vương cũng mất nửa ngày chuẩn tâm lý mới chấp nhận sự thật. Năm năm liền Diệu Diệu luôn thứ hai khối, xinh , gia cảnh , cư xử hào phóng, thật ngờ đ.á.n.h . Lúc đầu cô còn tưởng lầm, mãi đến khi thấy nữ sinh đ.á.n.h mới , bạn học Niên Diệu Diệu giá trị vũ lực cao đến mức nào: "Chị lầm , em đ.á.n.h ba nữ sinh lớp 12."

 

Ngọc Khê cúp điện thoại. Lần đầu tiên mời phụ , cảm giác đúng là đầu mới .

 

Trở phòng họp, Ngọc Khê gập máy tính : "Cô giáo của Diệu Diệu gọi điện, con bé đ.á.n.h ba cô nương lớp 12, qua đó một chuyến."

 

Tâm Bạch Nhiêu thiên vị hẳn: "Nhất định là chọc giận Diệu Diệu , nếu với tính cách giống cô, Diệu Diệu sẽ dễ dàng động thủ ."

 

Từ Hối Hướng run rẩy khóe miệng: "Đó là do cô thời trẻ thôi, vị cũng là một tay chuyên động thủ đấy."

 

Bạch Nhiêu kinh ngạc. Vì quen muộn nên cô thật sự từng thấy Lữ Ngọc Khê động thủ, lúc nào cũng thấy tủm tỉm: "Vậy thì tiếc quá."

 

Ngọc Khê: "Được , tiếp tục , , giờ chắc về nhà luôn."

 

Từ Hối Hướng: "OK."

 

Ngọc Khê về văn phòng, ngoài cửa sổ thấy tuyết rơi, may mắn buổi sáng Quân Mân nên mặc chiếc áo lông vũ dày nhất.

 

Đến trường học, tuyết rơi càng lớn. Ngọc Khê thẳng đến văn phòng cô Vương, cửa đóng, cô gõ cửa .

 

Chỉ thấy Diệu Diệu thảnh thơi bàn việc bài tập, cô Vương cũng đang chấm bài thi. Ngọc Khê con gái, trừ tay đỏ thì chỗ nào thương, lúc mới hỏi: "Ba bạn nữ sinh ?"

 

Trong văn phòng ít giáo viên, cô Vương đặt bút xuống: "Mấy em lớp 12 đang đợi phụ đến, nghĩ chắc cũng sắp tới , chị ."

 

Ngọc Khê cạn lời: "Ba nữ sinh lớp 12 đ.á.n.h mà thấy ủy khuất ?"

 

Cô Vương cũng cạn lời, đặc biệt là khi nguyên nhân đ.á.n.h . Đồng thời cô cũng coi thường ba cô nữ sinh thành niên mà một học sinh vị thành niên đ.á.n.h cho tơi bời, thế mà còn lóc tìm . Chỉ là cô là giáo viên, thể trắng như Diệu Diệu , gượng một tiếng: "Chị uống gì ?"

 

Ngọc Khê: "Không cần , cảm ơn cô."

 

Sau đó Ngọc Khê hỏi con gái: "Nguyên nhân đ.á.n.h là gì?"

 

Cô thật sự tò mò c.h.ế.t, nguyên nhân gì thể khiến con gái động thủ. Con bé từ nhỏ học theo cô, càng thích kiểu "nụ ẩn giấu con dao" (tiếu lí tàng đao).

 

Diệu Diệu tính xong bài cuối cùng, giáo viên toán bên cạnh trực tiếp rút bài thi , gượng: "Để thầy chấm, hai con cứ tiếp tục."

 

Diệu Diệu trả lời: "Mẹ, ba bạn nữ sinh đó mới chuyển đến, theo đám Quan Bức chuyển tới đây. Ngày thường ở trường cứ bắt nạt khác, con chỉ một thấy các bạn chặn đường . Còn chuyện quá đáng hơn, ở nhà ăn các bạn cố ý bắt nạt khác, hất đổ khay cơm. Vì cấp hai và cấp ba tách biệt nên trong giờ nghỉ giải lao các bạn bắt nạt bao nhiêu bạn nữ !"

 

Ngọc Khê hiểu: "Trường học quản ?"

 

Đụng chạm đến nhà trường, cô Vương giải thích: "Đương nhiên là quản, mời phụ , ghi đều dùng cả , chỉ còn thiếu nước đuổi học thôi. Chị cũng đấy, mấy đứa trẻ chuyển từ trường tư thục sang, việc học cũng coi trọng. Cho dù ghi , cùng lắm thì thi đại học, nghiệp xong du học luôn, chúng cũng bó tay."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-960-song-tieu-tieu-chuan-kep.html.]

Đặc biệt là hiện tại internet phát triển, đăng tải vài cái video, thuê ít thủy quân (nick ảo), thật sự đủ để trường học điêu .

 

Ngọc Khê tin tưởng trường trung học 1, bao nhiêu năm nay, thật sự từng thấy học sinh nào quá quắt. Phần lớn học sinh đều học từ nhỏ lên đến cấp ba, mâu thuẫn lớn nhất cùng lắm là đ.á.n.h một trận, thật sự sẽ bắt nạt khác quá đáng, phong khí trường học thực sự .

 

Ngọc Khê con gái: "Đã là buổi chiều, khu cấp hai và cấp ba cách ly , con đụng mặt bọn họ?"

 

Diệu Diệu xòe tay: "Mua đồ ăn ạ. Con đói nên siêu thị lớn mua chút hamburger hâm nóng, lúc đụng các bạn . Chắc là đầu tiên thấy con một , cảm thấy rốt cuộc cũng bắt cơ hội. Ai ngờ các bạn tính sai, con đ.á.n.h cho một trận. Mẹ, yên tâm , con đ.á.n.h chừng mực, đến bệnh viện cũng kiểm tra thương tích . Bao nhiêu năm nay con học uổng công với chú Vương, đau nhưng vết thương, bọn họ kiểm tra cũng vô dụng."

 

Các giáo viên trong văn phòng đều dựng tai lên . Bọn họ thật sự thích Niên Diệu Diệu, học sinh giỏi lễ phép, xinh . Nếu đ.á.n.h , họ thật học sinh ba còn mặt . Nghe đoạn xong, biểu cảm càng thêm cổ quái, nhà giáo d.ụ.c con cái kiểu gì .

 

Ngọc Khê nhận ánh mắt của các giáo viên, ho khan một tiếng: "Lần đ.á.n.h nữa."

 

Diệu Diệu gật đầu: "Giá trị vũ lực của các bạn thấp quá, con đ.á.n.h cũng chẳng đánh, cứ như bắt nạt trẻ con ."

 

Ngọc Khê cạn lời: "Ai thể giống con từ nhỏ luyện đến lớn chứ."

 

Cô còn đ.á.n.h con gái. Cô vốn dĩ tập luyện muộn, bận rộn, giờ tuổi thể càng bằng . Con gái thì khác, bao giờ gián đoạn việc tập luyện.

 

Hành lang truyền đến tiếng ồn ào, đến ít, ngay cả cửa văn phòng cũng gõ, trực tiếp đẩy cửa .

 

Ngọc Khê nhíu mày. Tổng cộng ít , là phụ của những đứa trẻ đ.á.n.h , còn giáo viên với vẻ mặt hổ thôi. Văn phòng vốn rộng rãi nháy mắt trở nên chật chội.

 

Chủ nhiệm lớp 12 sắc mặt khó coi vô cùng. Nhắm phụ học sinh lớp , cô hít sâu một với cô Vương, cũng là em chồng : "Đây là bạn học của Diệu Diệu ?"

 

Cô Vương thật lòng đồng cảm với chị dâu . Hai nghiệp cùng một trường sư phạm, chị dâu là đàn chị khóa . Anh trai cô cứ đưa cô về trường, va , đều trường 1 giáo viên. Chị dâu là hiếu thắng, dạy lớp chọn thì cũng dạy lớp phổ thông trọng điểm.

 

Năm nay dạy tồi, đang định tranh thủ khi kết thúc lớp 12 sẽ nhận lớp 10 trọng điểm để tiện cho việc xét duyệt thăng chức. Mấy học sinh chuyển trường quậy phá quá, chắc là hỏng việc .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Cô Vương mấy vị phụ mà chị dâu dẫn tới, mùa đông mà vẫn đeo đầy trang sức vàng bạc châu báu, những kẻ khó đối phó: "Vị của em Niên Diệu Diệu."

 

Trong giới kinh doanh, đối với một tầng lớp nhất định thì vòng tròn quan hệ đặc biệt nhỏ, nhưng đối với nhiều thì đặc biệt lớn. Thủ đô hàng ngàn hàng vạn công ty, thứ thiếu nhất chính là ông chủ và tiền.

 

Ngọc Khê sáu vị phụ đối diện. Không sai, sáu , mỗi nhà đều hai vị phụ đến. Ngọc Khê kỹ, những trạc tuổi đều quen . Lại về phía ba cô nữ sinh đánh, dáng cao, trang điểm quá đậm, một chút cũng giống học sinh, ngược giống ngoài xã hội hơn.

 

Khí thế tích lũy bao năm của Ngọc Khê cộng thêm khuôn mặt vô cảm khiến e ngại: "Các tìm ?"

 

Phụ của ba cô nữ sinh . Mẹ và bà nội của Uông Tiểu Nghệ cùng đến, vị lão phu nhân duy nhất mở miệng : " , chúng tìm cô. Còn nhỏ tuổi mà học điều , đ.á.n.h , cô phụ giáo d.ụ.c con cái kiểu gì !"

 

Ngọc Khê bật : "Xin nhịn . Bà cụ , bà lời thấy đuối lý ? Theo nhà trường tìm các chỉ một , nào cũng là do ba đứa nó bắt nạt bạn học. Mấy lời bà nên dùng cho con cháu mới đúng. Đừng đụng gốc rạ cứng thì tiêu chuẩn kép (song tiêu). Nếu định cậy già lên mặt thì xin , cũng dễ bắt nạt ."

 

Diệu Diệu bà cụ cho nghẹn đến mặt trắng bệch, suýt chút nữa thì tiếng.

 

Sắc mặt các phụ đối diện đổi liên tục, bởi vì những gì cô đều là sự thật. Những lời giáo viên đều với họ, châm chọc mặt mũi chút nhịn .

 

Mẹ của Uông Tiểu Nghệ trừng mắt: "Con gái đúng là đánh, chuyện thể xong ."

 

Ngọc Khê ghế chỉnh tư thế: "Ồ, ý của chị là?"

 

 

Loading...