Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 949- 958: Chủ ý
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:46:17
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 949: Quá đáng
Trở nhà Lôi Tiếu, cô thẫn thờ ghế sô pha, cúc áo vest bung , áo sơ mi dấu vết xé rách, quần áo cũng buồn .
Ngọc Khê dắt bọn trẻ mà cô cũng chẳng phản ứng gì, mãi đến khi hai đứa nhỏ lo lắng lao tới, Lôi Tiếu mới hồn.
Ngọc Khê chỉ bộ quần áo, hỏi: "Sao nông nỗi ?"
Lôi Tiếu xuýt xoa một tiếng vì con trai chạm vết cào cổ, đáp: "Lý Tiêu ngất xỉu, lúc thấy thỏa thuận ly hôn, tưởng em kích động ngất nên lao đ.á.n.h em. Sau đó bà kéo nên em cũng chịu thiệt thòi gì mấy."
Ngọc Khê : "Việc ngất xỉu liên quan đến em, là do tự chịu nghỉ ngơi thôi."
Lôi Tiếu thở dài: "Em . Người gọi điện cho em là trợ lý của Lý Tiêu. Em thực sự lo lắng, nếu xem thì trong lòng bất an. khi đến nơi, hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, thấy vẫn bình an vô sự, em cảm giác nên lời. Nỗi lo lắng biến mất, chỉ còn sự bi thương."
Ngọc Khê nhớ tới lời Từ Hối từng , ngoài đều thấu cả. Trong lòng Lý Tiêu, gia đình thực sự quan trọng. Đối với một Lý Tiêu khôn khéo và đầy dã tâm, sự nghiệp quan trọng hơn tất thảy. Ngay từ đầu hợp tác với cô, chẳng cũng vì dã tâm đó ?
Lôi Tiếu trào phúng: "Em mới , ngay khi ngất xỉu, còn kịp ký một hợp đồng tham gia show truyền hình thực tế. Đều sắp ly hôn , miệng cứu vãn, nhưng bao giờ chịu buông bỏ sự nghiệp của ."
Ngọc Khê hỏi: "Hai chuyện ?"
"Nói . Anh hy vọng em cho thêm thời gian, cho cơ hội bù đắp, cứu vãn cái gia đình . Anh còn năng hùng hồn đầy lý lẽ, rằng tham gia show là để đổi hình tượng, chuyển , sẽ bận rộn như nữa, kiên quyết ký thỏa thuận ly hôn."
Lôi Tiếu dừng một chút, hiệu cho bọn trẻ lên lầu. Đợi chúng khuất, cô mới tiếp tục: "Chỉ tiếc, gương vỡ lành là chuyện thể. Em với , ngày mai em sẽ khởi kiện ly hôn."
Ngọc Khê Lôi Tiếu lược bỏ bớt chi tiết. Cuộc chuyện đó chắc chắn chọc giận Lôi Tiếu, nếu cô sẽ vội vã ly hôn khi công việc kết thúc như . "Em ăn tối ?"
Lôi Tiếu lắc đầu: "Hiện tại em đói, em quần áo , lát nữa đói úp bát mì là ."
"Ừ."
Ngày hôm , Lôi Tiếu cầm tài liệu do Ngọc Khê cung cấp, trực tiếp nộp đơn khởi kiện ly hôn, chừa chút đường lui nào.
Để tránh gặp mặt , Ngọc Khê đưa Lôi Tiếu và hai đứa trẻ về nhà ở.
Mấy thằng nhóc thối ở nhà cứ tưởng Ngọc Khê mấy ngày mới về, ai ngờ ngay ngày hôm xuất hiện.
Ngọc Khê về nhà, dì Hoa Mai mừng rỡ: "Trong nhà cô thật xong, mấy ngày nay mệt c.h.ế.t , cái gì cũng lo, tự trải qua mới mấy năm nay cô vất vả thế nào."
Ngọc Khê thầm nghĩ, bây giờ quản gia nên nhẹ nhàng hơn nhiều, ngày xưa nhà đông , việc gì cũng đến tay.
Niên Quân Mân cũng vui, mấy ngày thấy vợ nên quen, thừa nhận càng lớn tuổi càng thể rời xa vợ.
Chỉ mấy thằng nhóc là vui, bẻ ngón tay tính toán, mới mấy ngày mà "Vòng Kim Cô" trở .
Sau bữa tối, Ngọc Khê gọi giật mấy thằng nhóc đang định lỉnh : "Xét thấy vắng mấy ngày mà các con chẳng gọi cuộc điện thoại nào, cảm thấy vô cùng tự trách. Bình thường quan tâm đến các con quá ít, cho nên quyết định, từ nay về , sẽ đích đưa đón các con học, buổi tối cũng sẽ tự kèm các con học bài. Được , mắt các con đỏ hoe thế , các con nhất định là đang vô cùng cảm động."
Cặp song sinh Dung Dung: "..."
Không, bọn chúng cảm động, rõ ràng là dọa sợ. Mẹ ơi, chúng con thực sự !
An Khang cũng đang run lẩy bẩy, đặc biệt hâm mộ Ương Ương chuyển ngoài, Ương Ương quả thực quá hạnh phúc!
Ngọc Khê hài lòng sắc mặt mấy thằng con đổi, phất tay: "Về phòng bài tập , ngày mai kiểm tra."
Ba thằng nhóc cúi đầu, chậm chạp lê bước ngoài.
Dì Hoa Mai một chút cũng thương cảm cho đám nhỏ. Mấy đứa càng lớn càng bày nhiều trò, bà và chồng đều lớn tuổi, thực sự đủ sức quản lý. Mấy ngày nay bà cảm thấy như già mười tuổi, vẫn là Ngọc Khê ở nhà mới , mấy thằng nhóc rốt cuộc cũng sợ.
Mấy ngày tiếp theo, vụ kiện ly hôn của Lý Tiêu còn là bí mật. Lý Tiêu thường xuyên xuất hiện tin tức giải trí nên chẳng gì giấu . Nếu Lý Tiêu ít khi về nhà, thì Lôi Tiếu và hai đứa trẻ chắc chắn cũng cánh săn tin bám riết.
Từ lúc Lý Tiêu ngất xỉu nhập viện đến khi Lôi Tiếu rời tin đồn râm ran. Tin tức khởi kiện ly hôn tung , lập tức chiếm lĩnh hot search, trở thành tin tức hàng đầu.
Mấy năm nay, kể từ khi kết hôn, Lý Tiêu luôn xây dựng hình tượng đàn ông , từng bất kỳ scandal nào, mà giờ ly hôn, hơn nữa còn là nhà gái đơn.
Lý Tiêu lượng hâm mộ khổng lồ, các loại suy đoán bắt đầu nổ .
Sức mạnh của hâm mộ thật đáng sợ, dù Lôi Tiếu và bọn trẻ xuất hiện truyền thông, họ vẫn thể tìm chính xác thông tin của ba con.
Lý Tiêu đăng bài Weibo, chính diện đáp vấn đề hôn nhân tan vỡ, nhận hết lầm về , liệt kê sự thật rằng bao năm qua chỉ công việc mà ít khi về nhà.
Còn về chuyện ngoại tình tư tưởng, cái nhắc đến. Dù cũng chỉ là chút manh mối mờ nhạt, bằng chứng vượt rào cụ thể, sợ bóc phốt.
Sự việc phơi bày ánh sáng thì chỉ thể giải quyết càng nhanh càng .
Ngọc Khê hài lòng. Rất nhiều hâm mộ tin lời Lý Tiêu, hình tượng đàn ông của quá ăn sâu lòng , kẻ thậm chí còn ác ý phỏng đoán về phía Lôi Tiếu.
Bình luận ác ý: "Chắc chắn là cô vợ chịu nổi cô đơn nên ngoại tình, cho nên mới thể nhịn nữa mà đòi ly hôn."
Người lý trí: "Lầu điên ? Nhà gái khởi kiện ly hôn chứ nhà trai. Cá nhân thấy, Ảnh đế Lý sự nghiệp thành công nhưng về gia đình thì thực sự đủ tư cách, chồng, cha ."
Người bênh vực: "Ảnh đế Lý sai, nỗ lực việc như cũng là vì gia đình, để cho vợ con điều kiện sống , giờ ngược ly hôn."
Ác ý tiếp: "Cho dù ngoại tình thì chắc chắn cũng mối khác ngon hơn, thật chọn thời cơ ly hôn để chia chác một khoản tài sản kếch xù."
Ngọc Khê bình luận mà đau cả gan. Những suy đoán ác ý ít, điều cô tức giận nhất là họ cứ như Lôi Tiếu tham lam tiền bạc của Lý Tiêu , thật nực .
Hoàng Lượng thấy sếp xem xong liền hỏi: "Có cần thuê thủy quân để dìm mấy bình luận đó xuống ?"
Ngọc Khê những bình luận liên tục cập nhật: "Không, cần thủy quân, chúng dùng thủy quân giống như đuối lý ."
" cứ để họ phỏng đoán tùy tiện thế , nhất định sẽ ảnh hưởng đến Lôi Tiếu và bọn trẻ, miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm."
Ngọc Khê hiểu điều đó, cô lướt qua bình luận, mặt đột nhiên tối sầm . Những kẻ dựa mà dám đào bới ảnh chụp của bọn trẻ, còn đem so sánh với Lý Tiêu, hùng hồn tuyên bố rằng chừng con cái con ruột.
Ngọc Khê nhanh tay chụp màn hình, chỉ còn theo dõi tài khoản đó: "Cậu bảo mấy trong công ty chụp hết những bình luận ác ý cho , khởi kiện bọn họ."
Động đến trẻ con là điều tuyệt đối thể nhẫn nhịn.
Hoàng Lượng cũng thấy bình luận, đặc biệt là ảnh chụp bọn trẻ. Bản cũng là cha, bức xúc: "Thật quá đáng."
Ngọc Khê: "Chỉ cần ai chia sẻ đều ghi hết."
Hoàng Lượng ngoài xử lý, việc cần nhanh, Ngọc Khê tin tức tiếp tục lan truyền, lập tức gọi điện cho Tư Âm mời luật sư.
Vừa cúp điện thoại, Ngọc Khê chuẩn để công ty phát văn bản thanh minh thì điện thoại reo, là Lôi Tiếu. Ngọc Khê hỏi: "Em cũng xem bình luận ?"
Lôi Tiếu : "Không chỉ xem bình luận, em gửi cho chị một đường link, chị xem ."
Chương 950: Thanh minh
Ngọc Khê bấm đường link Weibo, tên đăng ký là Lôi Quốc Lương. Lôi Quốc Lương chia sẻ một bài từ Công ty TNHH Lục Sắc, nội dung thanh minh như :
"Chủ tịch công ty, ông Lôi Quốc Lương, tổng cộng hai con trai và hai con gái. Lôi Tiếu là con gái út, cũng là đứa con chịu nhiều thiệt thòi nhất. Về việc phân chia tài sản cá nhân của : Tiền mặt chia năm phần, bản và các con mỗi một phần. Bất động sản tên mười chỗ, trừ con trai út , ba con còn mỗi hai căn. Ngoài về phân phối cổ phần, hai cô con gái mỗi nhận 2% cổ phần công ty."
Ngọc Khê rốt cuộc cũng hiểu tại giọng điệu của Lôi Âm lạ lùng như .
Lôi Quốc Lương từ khi về nước phát triển , đúng như cái tên công ty "Lục Sắc" (Màu Xanh), ông tiền nên chịu chi, đầu tư mạnh các loại kỹ thuật phân hủy rác thải, ăn thực sự khấm khá.
Ông cũng tham gia một ngành nghề khác. Tin tức mới nhất mà Ngọc Khê nhận là Lôi Quốc Lương lên báo vì giá giấy bìa các-tông tăng gấp đôi.
Trước giấy bìa thực sự đáng giá, nhưng mấy năm nay nhờ thương mại điện t.ử bùng nổ, mua sắm trực tuyến phổ cập thúc đẩy ngành hậu cần phát triển mạnh, nhu cầu về thùng các-tông luôn trong tình trạng cung đủ cầu.
Lôi Quốc Lương khởi nghiệp từ việc thu mua mấy thứ , đó phát triển khắp cả nước. Mảng kinh doanh ông bao giờ bỏ, nhờ con mắt tinh tường, ông liên tục thu mua giấy bìa ở khắp nơi, bao giờ bán , kho nhà đủ thì thuê thêm chứ nhất quyết bán.
Mãi cho đến khi giá tăng vọt, ông mới bán bộ, đó lên tin tức. Bản tin cũng mơ hồ về giá thu mua là bao nhiêu, nhưng giá bán thì ai cũng .
Ngọc Khê và Niên Quân Mân từng nhẩm tính một khoản, ít nhất lãi gấp 10 . Trước bán cũng chỉ năm hào một cân, lưu ý đây là giá bán chứ giá thu mua.
Đương nhiên trừ chi phí thuê kho bãi phát sinh , lợi nhuận ròng cũng gấp mười .
Nghe Lôi Quốc Lương trữ đến 500 vạn tấn, kiếm một khoản khổng lồ.
Ngọc Khê bản thanh minh của công ty do chính Lôi Quốc Lương chia sẻ, trong lòng thực sự phức tạp.
Lôi Quốc Lương giờ còn là ông chủ công ty nhỏ nữa, kỹ thuật của công ty ông giá trị, nhiều đ.á.n.h giá cao Công ty Lục Sắc. Tuy lên sàn chứng khoán nhưng cổ phần cực kỳ đáng giá.
Là bà chủ công ty đầu tư, Ngọc Khê hiểu rõ nhất những điều .
Lôi Quốc Lương bao nhiêu tiền mặt, Ngọc Khê rõ, nhưng chỉ riêng cổ phần cũng đủ để nể trọng, hơn nữa còn thêm hai bất động sản, ông quả thực hào phóng.
Ngọc Khê thấy Lôi Quốc Lương gắn thẻ (tag) Lý Tiêu, còn hỏi: "Đều con gái tham tiền của , xin nhé, tài sản của thật chẳng tính là gì."
Điện thoại của Lôi Tiếu gọi tới, giọng điệu càng thêm phức tạp: "Chị thấy ?"
Ngọc Khê máy tính: "Ừ, thấy . Nói thật, hả giận."
Ngọc Khê rốt cuộc chỉ là chị gái chứ ruột. Dù cô mặt cho Lôi Tiếu thì cũng chỉ là công khai quan hệ chị em. Nhà cô cầu cạnh gì Lý Tiêu, nhưng tiền của cô rốt cuộc vẫn là của cô, thể coi Lôi Tiếu như con gái mà chia tiền cho .
Của hồi môn khi kết hôn của Lôi Tiếu và tiền Lý Tiêu kiếm thật sự thể so sánh, dù cô mặt cũng tăng thêm của hồi môn cho Lôi Tiếu .
Lôi Quốc Lương thì khác, là cha ruột, mặt cho con gái là danh chính ngôn thuận, càng trực tiếp công khai phân chia tài sản, nhiều lời vô nghĩa, thật hả .
Lôi Âm trong văn phòng, dựa lưng ghế, ngón tay di chuột, : "Ông cha, rốt cuộc cũng gánh vác trách nhiệm của cha, chỉ là quá muộn."
Ngọc Khê trầm mặc một lát: "Mấy năm nay ông vẫn luôn hòa hợp với các em. Những chuyện khác , nhưng quà cáp cho mấy đứa nhỏ các ngày đặc biệt thì từng thiếu."
Lôi Âm ngập ngừng: "Ai là tự nhớ là trợ lý nhớ, trợ lý bây giờ năng lắm."
Ngọc Khê giọng điệu khẩu xà tâm phật. Mấy năm nay Lôi Quốc Lương cũng ít, chỉ là ngăn cách với các con quá sâu, sâu đến mức thời gian cũng thể xóa nhòa, cũng giống như cô, trong lòng luôn những khúc mắc thể vượt qua, ai cũng chẳng thánh nhân.
Ngọc Khê kết thúc chủ đề , chuyển sang chuyện khác: "Lôi Quốc Lương phát thanh minh, nhất định . Nói chừng ngày mai sẽ luật sư đến tìm em, em nhận ?"
Lôi Âm lớn tuổi, dù thể tha thứ cho bố, nhưng suy nghĩ cũng thấu đáo hơn: "Nhận chứ, dựa cái gì mà nhận, đây cũng là cái ông nợ chúng . Em cũng xem tiền mặt ông bao nhiêu."
Ngọc Khê : "Đến lúc đó sẽ . Nhắc mới nhớ, lúc em gọi điện, chị đang định phát văn bản thanh minh, giờ thì cần nữa. Như cũng , đỡ thêm chuyện để bàn tán."
Lôi Âm : "Ảnh chụp bọn trẻ em cũng xem , em đang tìm xử lý để gỡ ảnh xuống."
"Ừ, bên chị cũng liên hệ luật sư và tìm , những ảnh lan truyền mạng cũng sẽ gỡ."
"Được, chia hành động."
Ngọc Khê cúp máy thì điện thoại Lôi Tiếu gọi tới: "Chị ơi, giúp em với, em thực sự quen ai cả, thể giúp em gỡ ảnh bọn trẻ xuống ?"
Lôi Tiếu tiếng nức nở. Những phỏng đoán ác ý cô thể nhịn, sợ mắng, kiện tụng thì mắng c.h.ử.i thậm tệ cũng là thường, cô quan tâm bản , nhưng con cái thì .
Ngọc Khê hiểu, từ khi lên tin tức giải trí, dù Lôi Tiếu tài khoản mạng xã hội nhưng vẫn luôn theo dõi, vì mà vì con. "Lôi Âm tìm , em cứ cúp máy , bên chị cũng đang tìm . Em yên tâm, sẽ để hại đến bọn trẻ."
Lôi Tiếu: "Vâng."
Ngọc Khê cúp máy, tìm trong danh bạ những thể giúp đỡ. Số di động cá nhân của những thế lực ít, trong danh bạ sim điện thoại của cô lưu nhiều, nếu mất điện thoại mà khác nhặt thì sự việc sẽ nghiêm trọng.
Sau khi Ngọc Khê tìm , đợi nửa tiếng , mạng còn ảnh của bọn trẻ. Phía luật sư cũng đắc lực, liên hệ với các tài khoản mà bên Ngọc Khê thu thập , những tài khoản bình luận, chia sẻ vi phạm pháp luật thì càng cần khách khí.
Vốn dĩ mạng bớt ồn ào nhờ động thái của Lôi Quốc Lương, giờ càng ai dám bình luận ác ý.
Hả hê: "Đáng đời, cho các tích khẩu đức, trong lòng đen tối thì cái gì cũng thấy đen tối."
Hả hê nỗi đau của khác: "Lúc thì thành thật đấy, các bình luận nữa !"
Lý trí: "Vốn dĩ chỉ là vụ ly hôn bình thường, thật hiểu xuất hiện nhiều thuyết âm mưu như , giờ thì vả mặt ."
Hâm mộ: "Chẳng lẽ chỉ quan tâm vợ của Ảnh đế Lý là đại gia ngầm ? Vừa tra cứu Công ty Lục Sắc, hỏi trong ngành, cổ phần cực kỳ giá trị đấy."
"Cho nên mới , thật sự cầu tiền của Ảnh đế Lý. Xem đúng là do quanh năm suốt tháng về nhà, sống như dưng, thể tiếp tục chung sống nữa."
Cảm thán về hôn nhân: "Hôn nhân là vun đắp, tình yêu sớm muộn gì cũng biến thành tình . Nhà cũng về, bận rộn giao tiếp, xảy vấn đề là điều tất nhiên."
Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, lúc chuyện rốt cuộc cũng hướng theo chiều hướng .
Đợi xử lý xong xuôi, Ngọc Khê vươn vai, lâu thế thực sự mệt, dậy xoa eo, trong lòng cảm khái còn trẻ nữa, lâu chịu nổi.
Trợ lý gõ cửa bước : "Lữ tổng, mà Giám đốc Lưu sắp xếp gặp mặt đến, đang ở phòng họp, Giám đốc Lưu mời ngài qua đó."
Ngọc Khê đồng hồ, trời đất, mải lo chuyện của Lôi Tiếu mà quên mất việc chính: "Được, qua ngay đây."
Ngọc Khê bước phòng họp.
Lưu Vũ dậy: "Lữ tổng."
Ngọc Khê xuống hiệu cho an tọa, những trẻ tuổi đang tìm kiếm đầu tư, trong bốn một cô quen, Phương Á Lâm.
Phương Á Lâm tự nhủ căng thẳng, nhưng vẫn hồi hộp: "Lữ tổng, lâu gặp."
Ngọc Khê: " là lâu gặp, gặp mặt đến để cảm ơn, là tìm kiếm đầu tư. Dự án của các chúng xem qua, quả thực giá trị đầu tư. Thời gian giao cho các , rằng tài liệu thể trực quan bằng trình bày tại chỗ ."
Chương 951: Trái tim băng giá
Phương Á Lâm dậy, sử dụng máy chiếu để giới thiệu chỉnh dự án một . Nó tương tự như một nền tảng mạng xã hội nhưng thêm nhiều tính năng và chương trình ứng dụng.
Ngọc Khê lắng nghiêm túc. Cô hiểu ít về dữ liệu lớn (big data) và thông tin, mỗi gặp Ngọc Chi đều sẽ hỏi han. Nghe Phương Á Lâm thuyết trình, mấu chốt là lưu lượng dùng, lưu lượng thể giải mã trực quan thành tiền bạc.
Ngọc Khê cúi đầu tiền bọn họ gọi vốn: 300 vạn tệ (3 triệu). Nhìn mấy trẻ tuổi đang thao thao bất tuyệt, hổ danh là sinh viên từ học phủ cao nhất bước , các năng lực đều mạnh, đương nhiên ánh lửa trong mắt cũng sáng, đầy dã tâm.
Phương Á Lâm xong, thấy Lữ tổng ngẩng đầu lên, trong lòng càng thêm thấp thỏm. Cậu tìm kiếm đầu tư ở đây là mạo hiểm, cầu cạnh ít công ty đầu tư nhưng đều bặt vô âm tín.
Bọn họ thể chờ đợi thêm, tiền góp vốn của là cô nhi quả phụ thì thành vấn đề, nhưng ba còn đều lấy tiền từ gia đình, là tiền dưỡng già của cha , cho nên dự án nhất định thành công.
Đương nhiên cũng kẻ nhân lúc cháy nhà mà hôi của, ép giá mua đứt, đây là tâm huyết của mấy bọn họ mà.
Phương Á Lâm thấy các bạn học đều , ba cứ tưởng và Lữ tổng quan hệ sâu sắc lắm. Cậu xốc tinh thần: "Lữ tổng, ngài xem còn vấn đề gì ? Chúng thể giải thích chi tiết hơn."
Ngọc Khê ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu: "Khá , những gì giảng đều hiểu. Dự án thực sự và tâm huyết, quả thực đ.á.n.h giá cao. Chỉ là các đề xuất 300 vạn đổi lấy 5% cổ phần, liệu là quá ít ?"
Trái tim đang treo lơ lửng của Phương Á Lâm hạ xuống đất. Có thể như nghĩa là khả năng đầu tư: "Ý của Lữ tổng là?"
Ngọc Khê vốn đủ, dự án phát triển càng công ty đầu tư khác hái mất quả đào, thà một rót vốn đúng chỗ còn hơn: "Một ngàn vạn (10 triệu), 20% cổ phần."
Phương Á Lâm tính toán nhanh trong đầu, tính như còn nhiều hơn mức họ mong 3.3% giá trị cổ phần.
Không đợi Phương Á Lâm chần chừ, bạn bên cạnh véo đùi một cái thật đau, hiệu đừng ngẩn nữa, mau ch.óng đồng ý , bọn họ thực sự sắp sơn cùng thủy tận .
Ngọc Khê nắm trong tay 20%, dù gọi vốn thêm lên sàn chứng khoán, cô cũng sợ.
Phương Á Lâm chịu đau, kỳ thực đang kích động, nếu thuận lợi thì cần lo lắng vì tiền nữa: "Chúng đồng ý."
Ngọc Khê dậy: "Phần còn Giám đốc Lưu sẽ chuyện với các , còn việc, đây."
Nhóm của Phương Á Lâm đáp: "Vâng ạ."
Ngọc Khê mấy trai vóc dáng cao lớn, một cái ngoài.
Một tiếng , Ngọc Khê mở cuộc họp nhỏ, Lưu Vũ cũng tiễn nhóm Phương Á Lâm về: "Ngày mai hợp đồng soạn xong vấn đề gì thì sẽ ký."
Ngọc Khê: "Ừ."
Lưu Vũ thêm: "Phương Á Lâm nhờ chuyển lời cảm ơn tới ngài."
Ngọc Khê : " đầu tư vì quen , mà là dự án thực sự ."
Đương nhiên Phương Á Lâm cũng thực sự năng lực.
Buổi tối, Ngọc Khê về nhà, Lôi Tiếu ở đó. Về phần hai đứa trẻ, đều đến trường. Chuyện thế của chúng lan truyền khắp trường học, để tránh nghị luận chỉ thể xin nghỉ.
Ngọc Khê thấy cổ tay Lôi Tiếu sưng đỏ: "Chuyện là ?"
Lôi Tiếu xoa cổ tay: "Em là do đ.á.n.h , chị tin ?"
Ngọc Khê: "Tin, em đ.á.n.h Lý Tiêu ?"
Lôi Tiếu hừ một tiếng: " , em đ.á.n.h , đến tận cửa mà đ.á.n.h. Em tin thấy bình luận mạng, một tài khoản mạng xã hội như em còn , huống chi là . Cho dù bận, nhất định cũng trợ lý theo dõi. Khi bình luận ác ý xuất hiện, em lo lắng cho con, cũng chạy ngược chạy xuôi giúp đỡ, cha là bình tĩnh nhất, lẳng lặng thèm giải thích, mãi đến khi ba em gắn thẻ tên thì mới chịu lên tiếng."
Lôi Tiếu càng càng tức: "Thật em thất vọng đau đớn. Em , lợi dụng dư luận, đợi sự việc ầm ĩ lên mới giải thích. Anh em trở nên yếu đuối, đó xuất hiện với tư thế bảo vệ, suy xét xem thời gian càng kéo dài sẽ gây tổn thương lớn thế nào cho con cái. Anh hoạt động bao năm trong giới giải trí, chẳng lẽ lời giả nhiều cũng thành thật, giải thích suông bao nhiêu tin ."
Nói đến đây, Lôi Tiếu kích động: "Đến lúc đó, nhất định tung bằng chứng, chỉ xét nghiệm ADN. đến bước đó thì đặt em chỗ nào? Nhất định sẽ nghi ngờ phẩm hạnh của em. Nếu cha tin tưởng thì cần xét nghiệm ADN? Hơn nữa em cũng là luật sư tiếng, phẩm hạnh em bôi nhọ thì sự nghiệp của em tính ? Thật nực , đây là chồng em, thế mà nay em từng rõ, đây mới là bản chất của ."
Ngọc Khê nắm lấy cổ tay Lôi Tiếu: "Đừng đập bàn nữa, em ngày mai tay phế luôn ?"
Lôi Tiếu chút suy sụp dựa ghế sô pha: "Chị , thực sự càng phân tích , em càng thấy trái tim băng giá, lạnh thấu xương. Trong lòng chỉ nghĩ đến bản , chỉ nghĩ đến mặt lợi nhất cho , bao giờ suy xét cho em và con. Em thật thể tin chúng em chung sống nhiều năm như ."
Ngọc Khê: "Cũng may tính là quá muộn, em còn trẻ, cần cả đời dây dưa với . mà, em thực sự thương chứ? Vạn nhất lợi dụng việc thì cho việc ly hôn."
Lôi Tiếu chớp mắt: "Em là luật sư, tự nhiên em hiểu. Em chỉ tát cho hai cái, chỉ là dùng sức quá mạnh, cổ tay chịu nổi thôi."
Ngọc Khê giúp xoa bóp: "Chị thấy là do em văn phòng lâu quá, chẳng chịu vận động gì cả."
"Sau nhất định em sẽ chăm tập thể d.ụ.c."
"Thế còn ."
"Chị, chị xem, tài sản ba cho, em nên nhận ?"
Ngọc Khê : "Lôi Âm bảo nhận, cô là Lôi Quốc Lương nên đưa, cô nhận thì em cũng nhận thôi, đúng là ông nợ em ít."
Lôi Tiếu Lôi Âm nhận, trong lòng cũng kiên định hơn.
Nhà Ngọc Khê dễ tìm, Lý Tiêu . Buổi tối, ba Lý Tiêu tìm đến. Lần ông cụ Lý, ba của Lý Tiêu chủ động, ở cửa với thái độ mở cửa là .
Ngọc Khê bình tĩnh: "Đến muộn hơn so với dự đoán của chị."
Cô tưởng ngày khởi kiện họ đến .
Lôi Tiếu: "Chị, để em ngoài chuyện với họ."
Ngọc Khê : "Chị cùng em, chị mặt, chỉ cửa thôi."
"Vâng."
Ba của Lý Tiêu thể còn cứng cáp, Ngọc Khê cửa . Mấy ngày nay chắc chắn ông cũng lo nghĩ, tinh thần lắm, tóc bạc thêm nhiều. Đối với ba Lý Tiêu, Ngọc Khê thực sự tiếp xúc, vẫn luôn là Lý Tiêu mặt, chỉ tiếc bà quản con dâu. Hôm nay đến nhất định là do Lôi Tiếu đ.á.n.h Lý Tiêu, họ chuyện, còn đường lui nên thực sự sốt ruột.
Lôi Tiếu : "Chú, chú và dì về , chúng cháu còn đường cứu vãn nữa ."
Ba Lý Tiêu cuống lên, ông thực sự hài lòng về cô con dâu : "Lý Tiêu sai , nó thực sự sai ."
Lôi Tiếu: "Về ạ, cháu và thể nào nữa."
Lúc một chiếc xe dừng cửa. Ngọc Khê thấy một lạ, dáng vẻ luật sư, xách cặp táp, quen của nhà .
Lôi Tiếu hỏi: "Xin hỏi, là ai?"
Chương 952: Phân chia
Luật sư Nghiêm xách cặp táp, : " là luật sư ủy thác của ông Lôi. đến nhà cô nhưng cô nhà, hỏi thăm mãi mới tìm đến đây. Xin hỏi, thể ?"
Lôi Tiếu ngờ hiệu suất việc của ba cao như : "Đương nhiên, mời ."
Luật sư Nghiêm bước cổng . Lôi Tiếu bố chồng đang ngẩn , mở miệng : "Cháu còn việc, hai bác về !"
Nói xong, Lôi Tiếu cũng chẳng buồn để ý đến tiếng gọi phía , bước trong và đóng sầm cửa .
Mẹ Lý Tiêu tức giận : "Còn ly hôn mà nó để chúng mắt ."
Ba Lý Tiêu trừng mắt: "Bà còn mặt mũi mà , con trai ly hôn đều là do bà hại. Bà một chút cũng đủ, con dâu như , giờ thì , cuộc hôn nhân coi như tan vỡ chắc chắn ."
Mẹ Lý Tiêu hoảng sợ: "Ông quát gì, ông bản lĩnh thì bảo chúng nó đừng ly hôn !"
Ba Lý Tiêu quát xong cũng tan hết khí thế, rốt cuộc vực dậy nổi, lưng còng xuống: "Về thôi."
Mẹ Lý Tiêu chịu: " , cho dù ly hôn thì dựa cái gì Lôi Tiếu đòi bộ quyền nuôi con? Đó là cháu nội của chúng , nhất định đòi công bằng."
Ba Lý Tiêu mất kiên nhẫn: "Bà còn cửa thì đừng mất mặt nữa, mau về , quyền nuôi con thì con trai tự cách."
" , con trai chúng thông minh như thế, nhất định cách, thôi."
Ngọc Khê bên trong cửa hết bộ, may mắn là Lôi Tiếu kiên quyết ly hôn. Mẹ Lý Tiêu căn bản hề ý thức sai lầm của . Trong lòng cô thầm nghĩ ác ý, Lý Tiêu cũng tính là già, nhất định sẽ tái hôn, hy vọng tiếp theo sẽ là một cô nàng ghê gớm, để cho bà lão nếm thử mùi vị.
Ngọc Khê đợi khuất mới phòng khách. Lôi Tiếu đang xem tài liệu, thấy Ngọc Khê liền : "Chị, chị mau xem , ông cho em nhà ở đường Vành đai 2."
Ngọc Khê xuống, liếc mắt liền thấy nội dung văn bản, từ khu chung cư đến diện tích đều chi tiết: "Chỗ đó bây giờ mua cũng khó."
Lôi Tiếu cũng giật : " , tuy diện tích đặc biệt lớn, một căn 70 mét vuông, một căn 100 mét vuông, nhưng khó mua , tăng lên mười vạn một mét vuông ."
Ngọc Khê thầm nghĩ, chỉ mười vạn , bởi vì thật sự ai bán.
Luật sư Nghiêm : "Hai căn hộ là hai căn ông Lôi mua sớm nhất. Ông tự giữ một căn ở Vành đai 2, còn đều ở Vành đai 3, Vành đai 4."
Cho nên tổng cộng chỉ ba căn nhà ở Vành đai 2, trong đó hai căn cho Lôi Tiếu.
Lôi Tiếu cầm văn kiện mà cảm thấy bỏng tay: "Thế cũng quá nhiều ."
Luật sư Nghiêm trấn an: "Cô yên tâm, ông Lôi thiên vị. Tuy rằng cho cô là nhà ở Vành đai 2, nhưng mấy con khác cũng kém, diện tích nhà của họ lớn hơn nhiều, tổng giá trị cũng tương đương ."
Lôi Tiếu thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: "Vậy là ."
Luật sư Nghiêm tiếp tục: "Nhà cửa dị nghị gì, còn phần tiền mặt."
Lôi Tiếu lật sang trang , ngẩn : "Hai ngàn vạn (20 triệu)?"
Luật sư Nghiêm gật đầu: " , hai ngàn vạn. Tiền mặt của ông Lôi nhiều, bao năm qua vẫn luôn đem đầu tư."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê cảm thấy ít, tiền mặt chia năm phần, trong tay Lôi Quốc Lương giữ một trăm triệu tiền vốn, nhiều tổng giám đốc công ty thật sự sẽ giữ nhiều tiền mặt trong tay như .
Luật sư Nghiêm đẩy gọng kính : "Phần cổ phần còn cho cô điều kiện kèm. Nếu ý định bán, chỉ thể bán cho ông Lôi. Về việc chuyển nhượng cổ phần, nhất định là trực hệ, chuyển cho khác họ. Nếu tái hôn, khi cưới cũng hiệp nghị tài sản về cổ phần . Ông Lôi hy vọng cô thể hiểu, ông cũng là để bảo đảm quyền lợi của chính ."
Lôi Tiếu gật đầu: " hiểu, còn gì nữa ?"
Luật sư Nghiêm : "Cuối cùng là ngày văn kiện hiệu lực. Sẽ là cùng ngày cô nhận giấy chứng nhận ly hôn. Ông Lôi tính toán như cũng là để bảo đảm quyền lợi cho cô, tránh những phiền toái cần thiết."
Ngọc Khê âm thầm gật đầu, Lôi Quốc Lương thật tâm, suy xét cho Lôi Tiếu đủ chu .
Lôi Tiếu cũng cảm động. Mấy năm nay sinh nhật cô, nào Lôi Quốc Lương cũng quên tặng quà, nhiều món là trang sức đặt riêng, đó còn khắc tên cô, so với Lý Tiêu còn dụng tâm hơn. Cô vốn là sống tình cảm, mắt đỏ hoe: " hiểu, cảm ơn ông."
Luật sư Nghiêm lấy cây b.út máy: "Vậy , mời ký tên, còn đến một nhà nữa."
Lôi Tiếu nhanh ch.óng ký tên, đưa trả b.út máy và lời cảm ơn.
Luật sư Nghiêm thu văn kiện dậy: "Vậy lát nữa gặp ."
Lôi Tiếu dậy: "Được, để tiễn ông."
Ngọc Khê cũng dậy tiễn cửa phòng khách, bóng dáng Lôi Tiếu, trong lòng tính toán Lôi Tiếu cộng thêm phần chia tài sản ly hôn sẽ thành phú bà.
Lôi Tiếu nhanh , vẫn còn chút như trong mơ: "Chị, em tiền ?"
"Ừ."
Lôi Tiếu toét miệng : "Có tiền , hai đứa nhỏ cái gì em đều thể thỏa mãn. Đợi chúng lớn lên cũng sẽ oán trách em. Đi theo em bằng theo ba chúng nó, nhưng giờ em cũng càng tự tin hơn."
Ngọc Khê thật Lôi Tiếu suy nghĩ : "Em nghĩ nhiều quá , bọn trẻ sẽ oán trách em ."
Lôi Tiếu : "Em là luật sư, chứng kiến nhiều nên mới nghĩ nhiều."
"Yên tâm , hai đứa nhỏ đều là trẻ ngoan, chúng đều hiểu chuyện. Đợi lớn lên sẽ càng sức phán đoán, ly hôn của em."
"Vâng."
Những ngày đó, mạng sóng yên biển lặng. Vụ ly hôn của Lý Tiêu và Lôi Tiếu vẫn chú ý nhưng còn những bình luận phỏng đoán tùy tiện nữa.
Lý Tiêu vài đến tìm Ngọc Khê nhưng cô đều gặp. Nháo đến nước , cô định gặp Lý Tiêu nữa.
Cuối cùng Lý Tiêu gặp , ngược đợi Bộ Hân Hân.
Ngọc Khê chờ trợ lý ngoài mới : " ngờ cô đến thuyết khách."
Bộ Hân Hân thu cảm xúc trong mắt: "Bọn họ thực sự thể cứu vãn ?"
"Không."
Bộ Hân Hân giọng điệu lạnh nhạt cho mất tự nhiên, trong lòng càng thêm lo lắng: "Tình cảm quen bao nhiêu năm của chúng cũng thể tiếp tục ?"
Ngọc Khê sâu Bộ Hân Hân, thu tia thiết cuối cùng: " là chị ruột của Lôi Tiếu, Lôi Tiếu là em gái , sẽ tổn thương nó. Cô nên , nuôi nó mấy năm trời, tình cảm của chúng càng khác biệt."
Cô sẽ vì chút tình cảm nào đó mà dẫm lên vết sẹo của Lôi Tiếu. Lý Tiêu sẽ trở thành vết sẹo cả đời của Lôi Tiếu, cô việc vì lợi ích mà x.é to.ạc miệng vết thương của em gái.
Hơn nữa Lý Tiêu thật sự chẳng mang bao nhiêu lợi ích cho cô, ngược vẫn luôn lợi dụng tài nguyên của cô, cô ngu.
Bộ Hân Hân cuống lên. Cô quá hiểu sếp cũ, đừng lúc nào cũng tươi dễ chuyện, kỳ thực là nguyên tắc mạnh nhất, . Cô ký hợp đồng ba năm với Lý Tiêu, thương trường chỉ chuyện ăn. Điều kiện hợp đồng tồi nhưng tiền vi phạm hợp đồng cũng lớn, cô bỏ nổi.
Hiện tại Ngọc Khê và Lý Tiêu toang , cô rốt cuộc lấy tài nguyên từ sếp cũ nữa. Sếp cũ sẽ cho cô tài nguyên để Lý Tiêu hưởng lợi. Cô thực sự nể mặt cô mà châm chước, nhưng thốt nên lời. Cô chẳng chút mặt mũi nào, bản cũng là kẻ sống dựa dẫm.
Bộ Hân Hân nắm c.h.ặ.t hai tay: "Lữ tỷ, chị từng nghĩ đến việc ký hợp đồng với nghệ sĩ cũ ?"
Ngọc Khê trực tiếp từ chối: "Không, trạng thái hiện tại , sẽ đổi nữa."
Tâm trạng Bộ Hân Hân càng xuống thấp, nhưng nên gì, bởi vì sếp cũ đối với cô tận tình tận nghĩa .
Trợ lý bước : "Lữ tổng, cuộc họp sắp bắt đầu."
Bộ Hân Hân dậy: " cũng xin phép về."
Ngọc Khê với trợ lý: "Tiễn khách."
Chương 953: Từng mạnh khỏe
Đợi Bộ Hân Hân , Ngọc Khê mới cầm tài liệu dậy, trong lòng cảm thán một câu, rốt cuộc cũng đổi . Trong giới sự đào thải quá nhanh, đối với nữ nghệ sĩ tuổi thì ngày tháng càng lúc càng gian nan. Cô cấp thêm tài nguyên thì ngày tháng của Bộ Hân Hân cũng sẽ dễ chịu.
Mới gặp bao lâu mà Bộ Hân Hân đổi, cũng khi gặp còn thể giữ sơ tâm lúc đầu .
Ngọc Khê để chuyện Bộ Hân Hân đến thăm trong lòng, càng thèm để ý việc cha Lý Tiêu đến loạn. Đã báo cảnh sát một , ba Lý Tiêu cũng dám đến cửa quậy phá nữa.
Buổi tối về nhà, vợ chồng Niên Canh Tâm đưa con đến chơi. Ngọc Khê thấy Lôi Tiếu và Diêu Trừng trò chuyện rôm rả: "Hai đang chuyện gì thế?"
Diêu Trừng nhường chỗ: "Chị dâu ạ."
Lôi Tiếu : "Bọn em đang chuyện trường tư thục. Hiện tại ai cũng Lý Cẩm là con gái Lý Tiêu, trường tiểu học công lập thể nữa, em định chuyển sang trường tư, đợi lên cấp hai ."
Ngọc Khê lo lắng: "Trường tư thục là song ngữ, ngoại ngữ của Lý Cẩm theo kịp ?"
Lôi Tiếu đáp: "Đây cũng là điều em lo, em định cho con học thêm, nếu thực sự thì chuyển sang trường công lập khác."
Diêu Trừng nghĩ nghĩ : "Cứ đến trường xem , hiện tại chương trình tiểu học khó, học kỳ đầu sẽ vất vả, sẽ thôi."
Diêu Trừng sùng bái trường tiểu học tư thục. Vợ chồng họ khả năng dạy con hạn, giống chị cả năng lực mạnh. Cô tìm hiểu trường tư xong thấy khá . Con trai cô thì thôi, mấy thằng nhóc lớn lên cùng , thứ nhất là nỡ tách , thứ hai vợ chồng cô cũng tư tâm. Họ dọn ngoài, cũng trở nên xa lạ với bên .
Họ trong lòng rõ ràng, bản năng lực gì lớn, con cái vẫn nhờ cậy bác cả bác hai.
Cuối cùng sự việc cũng thương lượng xong, Lôi Tiếu đưa con đến trường tư xem thử, nếu thì chuyển trường.
Sau bữa ăn, Ngọc Khê hỏi Niên Canh Tâm: "Đã gần nửa tháng , vẫn tìm nghệ sĩ ?"
Niên Canh Tâm: "Nghe tìm , bảo bọn em chuẩn , một tuần nữa là ."
Ngọc Khê : "Vậy là ."
Thời gian trôi nhanh như ch.ó chạy ngoài đồng, đảo mắt một tuần trôi qua. Lý Tiêu cũng là nhận rõ sự thật thể cứu vãn là vì lý do gì khác, rốt cuộc cũng đồng ý ly hôn, tòa mà giải quyết lén lút.
Ngọc Khê và Lôi Âm cùng Lôi Tiếu.
Địa điểm hẹn ngay tại nhà Lôi Tiếu, cha Lý Tiêu cũng theo.
Hai bên đều mang theo luật sư. Ngọc Khê Lý Tiêu, đây là hối hận thật sự, sự đau khổ trong mắt giả vờ, chỉ tiếc là quá muộn.
Lý Tiêu mở lời : "Phân chia tài sản mỗi một nửa, chẳng qua phần đầu tư thể đưa cho em, sẽ quy đổi thành tiền mặt gửi em."
Lôi Tiếu cũng đầu tư, dứt khoát đồng ý: "Không thành vấn đề."
Lý Tiêu tiếp tục : "Tiền mặt trong nhà đều ở trong thẻ của em, chỗ một phần, chia đôi mỗi một nửa."
Lôi Tiếu: "Không thành vấn đề."
Lý Tiêu tiếp: "Con cái theo em là nhất, quyền nuôi dưỡng đều giao cho em. Mỗi tháng sẽ cấp một vạn tiền nuôi dưỡng cho mỗi đứa, một năm 24 vạn cho đến khi chúng kết hôn."
Anh giao hết con cho Lôi Tiếu là qua suy xét, con cái ở với Lôi Tiêu là thích hợp nhất. Anh rốt cuộc trong lòng vẫn coi trọng công việc hơn. Anh cũng hiểu rõ đừng Lôi Tiếu tính tình mềm mỏng, nhưng một khi ly hôn thì khả năng . Anh cũng tư tâm, hy vọng hai đứa nhỏ sẽ trói chân Lôi Tiếu, nhất là cả đời cô đừng tái hôn.
"Được."
Mẹ Lý Tiêu trừng mắt: "Dựa cái gì? Quyền nuôi con cho còn cấp tiền nuôi dưỡng? Tự nuôi nổi thì đừng đòi con."
Lý Tiêu đầu hiệu cho im miệng. Mẹ Lý Tiêu mới hậm hực im lặng. Mấy ngày nay, bà chứng kiến mặt điên cuồng của con trai, bà dám càn nữa.
Lý Tiêu hít sâu một , cuối cùng : "Trong nhà ba căn hộ, của hồi môn của em trả về em, phòng cưới cũng cho em, căn hộ thuộc về ."
Lôi Tiếu cũng dây dưa vì chuyện : "Được."
Giọng Lý Tiêu khàn đặc: "Vốn đầu tư nhất thời gom đủ, sẽ trả dần cho em."
Trong lòng Lôi Tiếu cũng hụt hẫng, vợ chồng bao nhiêu năm, họ cũng từng những ngày tháng . Cho dù lúc tâm ý yêu cô , họ cũng cùng s.i.n.h d.ụ.c hai đứa con. Trong lòng cô chua xót thôi: "Ừ."
Mắt Lý Tiêu đỏ hoe, nhiều ngày dằn vặt, điên cuồng hối hận, nhưng đổi bản tính của , lượt đẩy Lôi Tiếu xa. Rốt cuộc cũng kết thúc: "Không vấn đề gì thì chúng ký tên, lát nữa giấy chứng nhận ly hôn."
Lôi Tiếu kiên cường để : "Được."
Ngọc Khê cảm nhận Lôi Tiếu nắm c.h.ặ.t t.a.y , cô nắm . Bất kể quá trình khúc chiết thế nào, khi thứ kết thúc đều sẽ nhớ tới điểm của đối phương, trong lòng khó chịu là điều khó tránh khỏi.
Nhà Lôi Tiếu máy in, thỏa thuận ly hôn in trực tiếp, hai bên ký tên, từ nay về đường ai nấy .
Làm giấy chứng nhận ly hôn, Lôi Tiếu và Lý Tiêu riêng, Ngọc Khê và Lôi Âm đợi ở cửa.
Lôi Âm khẽ : "Lôi Tiếu đang đau lòng."
"Ừ, cần một thời gian để bình phục."
Lôi Âm nữa cảm thán: "Hôn nhân dễ, trân trọng."
Ngọc Khê khẽ "ừ" một tiếng. Lý Tiêu quả thực sai, nhưng Lôi Tiếu cũng . Tuy rằng chỉ là một phần nhỏ, nhưng trong cuộc hôn nhân , ai cũng chịu trách nhiệm.
Hai nhanh bước , đối diện , dường như nhiều điều lời từ biệt, nhưng nên lời. Cuối cùng chỉ thể hóa thành hai chữ: "Tạm biệt."
Không bao giờ gặp , tạm biệt thành dưng, mong cho từng mạnh khỏe. Cuộc hôn nhân đặt một dấu chấm hết.
Lôi Âm lái xe, Ngọc Khê cùng Lôi Tiếu: "Em ?"
Lôi Tiếu đầu , vuốt ve tấm giấy chứng nhận ly hôn, nước mắt ngừng rơi. Mặc kệ nước mắt tuôn rơi, cô : "Em , em ."
Ngọc Khê tấm giấy chứng nhận ướt nhòe, rốt cuộc mở miệng nữa.
Lôi Tiếu suốt dọc đường, về đến nơi liền nhốt trong phòng.
Lôi Âm lo lắng : "Con bé còn yêu Lý Tiêu."
"Ừ, sẽ thôi."
Lôi Âm mũi cay cay: "Nó sẽ thôi."
Lôi Tiếu mãi đến khi luật sư Nghiêm tới mới khỏi phòng ngủ, mắt sưng húp.
Lôi Âm : "Không thể để con bé ngẩn một , càng ở một càng nhớ tới những điều , khổ sở chỉ nó."
"Công việc của con bé kết thúc, hơn nữa còn xin nghỉ dài hạn, em cách gì ?"
Lôi Âm vỗ tay: "Em Pháp xem triển lãm, em sẽ đưa Lôi Tiếu và bọn trẻ cùng, coi như du lịch giải sầu. Đợi khi trở về thứ đều qua, vặn bắt đầu cuộc sống mới."
"Cách đấy, chỉ là mang theo bọn trẻ em sẽ vất vả nhiều."
"Không vấn đề gì, chuyện tài sản của Lôi Tiếu nhờ chị để mắt tới."
"Ừ."
Buổi tối Lôi Âm rủ xem triển lãm, Lôi Tiếu đồng ý.
Quả nhiên việc bận rộn thì còn thời gian hoài niệm nữa, hộ chiếu, chuẩn quần áo cũng đủ tất bật .
Trước khi , Lôi Tiếu về việc xử lý tài sản: "Chị, đợi việc xong xuôi, giúp em bán hai căn nhà , thuận tiện giúp em mua nội thất cho căn nhà ở khu Tân Thành, chúng em trở về sẽ chuyển đến căn nhà ba phòng ngủ đó."
"Được, còn gì xử lý nữa ?"
Lôi Tiếu trầm mặc một chút: "Đồ đạc của em và con hai ngày nay em đều thu dọn mang sang hai căn nhà , những cái đó cần lo. Giúp em bán luôn chiếc xe , chọn giúp em một chiếc xe khác, ngoài thì còn gì nữa."
"Được."
Ngọc Khê tiễn Lôi Tiếu , trở công ty. Hoàng Lượng biểu cảm kỳ quái hỏi: "Chị đoán xem hai nghệ sĩ mà Canh Tâm tìm show tổng hợp là ai?"
Chương 954: Thay đổi
Ngọc Khê thấy vẻ mặt của Hoàng Lượng liền nghĩ ngay đến việc thời điểm Lý Tiêu ly hôn khéo là một ngày khi Niên Canh Tâm lên đường, "Là Lý Tiêu ?"
Hoàng Lượng hỏi: "Sao chị đoán ?"
"Nhìn vẻ mặt của nhớ lời Canh Tâm về thời gian là đoán ngay. còn tự hỏi đột nhiên đồng ý ly hôn nhanh thế, hóa là vì công việc thể dùng điện thoại."
Hoàng Lượng : " , vì phim khép kín thu điện thoại, cho nên chỉ thể giải quyết nhanh gọn, đúng là coi trọng sự nghiệp thật đấy!"
Vốn dĩ Ngọc Khê còn chút thiện cảm với việc Lý Tiêu dứt khoát ly hôn, giờ thì tan biến sạch, cô nhắc đến Lý Tiêu nữa: "Còn ai nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-949-958-chu-y.html.]
Hoàng Lượng ho khan một tiếng: "Còn Bộ Hân Hân, hai họ cùng ."
"Ồ."
Hoàng Lượng hỏi: "Bên phía chúng bắt đầu cắt đứt quan hệ ?"
"Ừ, đây là những gì chúng nên thu hồi. Đã còn quan hệ gì thì cần thiết giúp đỡ nữa, Lý Tiêu xoay sở thế nào thì cứ để tự lo liệu !"
Hoàng Lượng thổn thức, thầm cảm thán, bà chủ khi trở mặt thì một chút tình cảm cũng , nhất cứ nên thành thật thì hơn.
Ngọc Khê chờ Hoàng Lượng ngoài, ánh mắt cô lóe lên. Cô mượn cơ hội để cảnh tỉnh những bên cạnh chứ, mấy năm nay cô đối xử với những nhân viên lâu năm quá rộng lượng , cũng nên gõ đầu một chút.
Mấy ngày đó, Ngọc Khê đều bận rộn xử lý chuyện nhà cửa cho Lôi Tiếu, may mà Mạc Thu ở đó, vẫn luôn là Mạc Thu giúp trông coi.
Hai căn hộ của Lôi Tiếu dễ bán, vẫn luôn ở cũng từng cho thuê, hai căn đều trang hoàng tệ, vị trí , treo bảng ở môi giới hai ngày bán xong.
Căn nhà Lôi Tiếu ở càng dễ dàng hơn, vốn dĩ đồ đạc, xây dựng cơ bản thiện nên cần sửa chữa gì, chỉ cần mua sắm theo sở thích của Lôi Tiếu là .
Khó ngày chủ nhật, Ngọc Khê nghỉ ngơi thăm ba , vợ chồng Ngọc Chi cũng mặt.
Trịnh Cầm khép miệng: "Ngọc Khê mau đây, con sắp cô ."
Ngọc Khê Lâm Thanh đang thẹn thùng: "Có ạ? Mấy tháng em?"
Lâm Thanh chút ngượng ngùng: "Hai tháng chị."
Ngọc Chi "phun tào" vợ : "Cô bận đến mức chú ý đến cơ thể , nếu thấy ch.óng mặt thì cũng chẳng mang thai."
Lâm Thanh ngượng ngùng , tháng cô giải quyết xong công việc, giờ chỉ thể ngoan ngoãn nhận sai.
Ngọc Khê , em trai út rốt cuộc cũng cha, cô đỡ cho Lâm Thanh một câu: "Nếu em ở bên cạnh Lâm Thanh thì chẳng lẽ phát hiện ? Vẫn là do em dành quá ít thời gian cho vợ thôi."
Ngọc Chi vuốt mũi, quả thực là đuối lý, công ty đang phát triển nhanh ch.óng, cũng chạy khắp nơi.
Trịnh Cầm dặn dò: "Con trai , ba tháng đầu quan trọng, con quan tâm Lâm Thanh nhiều hơn đấy!"
Ngọc Chi : "Mẹ, thế ý là định sang nhà con ở !"
Có ở bên cạnh, mới thể yên tâm hơn.
Trịnh Cầm thực cũng , con dâu cả bà chăm sóc bao nhiêu, đến con dâu út bà tự tham gia quá trình lớn lên của cháu nội, chỉ là nghĩ tới Trịnh Mậu Nhiên nên bà còn chần chừ.
Lữ Mãn dứt khoát: "Ba và con đều , ngày mai sẽ qua đó luôn, bên cần với chị dâu con một tiếng."
Trịnh Cầm nhớ thương cháu trai cháu gái lớn, con dâu cả bận rộn, hai đứa nhỏ đều do bà chăm sóc.
Ngọc Chi đoán nỗi lo âu của : "Mẹ, nhớ thương bọn trẻ thì bảo chúng nó cùng qua đó ở, chúng nó cũng từng sang nhà con ở nào mà!"
Trịnh Cầm : "Cái , cái ."
Ngọc Khê cũng vui mừng, ba chuyển qua đó thì càng gần nhà cô hơn, cô cũng thể thường xuyên sang chơi, giống , hai vợ chồng em trai bận rộn nên chẳng mấy khi ở nhà.
Lâm Thanh m.a.n.g t.h.a.i thuộc kiểu thoải mái, đứa bé quấy, cô cũng ốm nghén, ăn uống kiêng khem gì, khiến Trịnh Cầm mừng rỡ liên tục khen .
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đến ngày con Lôi Tiếu về nước. Đi du lịch quả nhiên khác hẳn, cảm nhận những nền văn hóa khác biệt, nét bi thương trong đáy mắt Lôi Tiếu rốt cuộc cũng còn thấy nữa.
Món quà Ngọc Khê nhận là một chiếc đồng hồ: "Quý giá quá."
Lôi Tiếu xua tay: "Không đắt , em cũng mua cho Diệu Diệu một chiếc."
Ngọc Khê: "..."
Nói thật, sự đổi của Lôi Tiếu chút dọa . Trước khi ly hôn, dù Lôi Tiếu nắm quyền tài chính trong tay cũng từng tiêu xài như , quần áo phần lớn là do Lôi Âm tặng, bao giờ tự mua những chiếc đồng hồ đắt tiền thế . Đi một chuyến về đổi nhiều thế?
Lôi Tiếu vẫn đang tiếp tục phát quà, món nào mua cũng rẻ, ai cũng phần, quà cáp chiếm hết hai cái vali hành lý.
Ngọc Khê vẫn luôn nhẩm tính, chuyến chắc bay mất mấy chục vạn, thế thực sự chứ?
Ngọc Khê hỏi: "Em cảm thấy chứ?"
Lôi Tiếu : "Tốt thể tả, chị , em đưa bọn nhỏ quanh mấy nước, phong cảnh thật sự . Lần ngoài em mới cảm thấy sống uổng phí, thật sự nên ngoài ngắm thế giới nhiều hơn."
Lý Cẩm cau mày: "Mẹ còn nhảy dù nữa, chơi ít trò mạo hiểm."
Ngọc Khê: "..."
Đây thật sự là Lôi Tiếu nhát gan ?
Mắt Lôi Tiếu sáng lấp lánh: "Chị, đợi cơ hội chị em cùng , thật sự quá nghiện, ranh giới sinh t.ử thì chuyện gì cũng thể cho qua."
Ngọc Khê: "... Em nghĩ thoáng là ."
Lôi Tiếu , cô thật sự nghĩ thoáng, đặc biệt là khoảnh khắc nhảy dù rơi xuống, khi mở dù cô thật sự cảm giác sắp c.h.ế.t, đến khi tiếp đất an cảm thấy bản quá nhỏ bé.
Ngọc Khê chờ Lôi Tiếu đưa con về nghỉ ngơi mới gọi điện cho Lôi Âm: "Lôi Tiếu đổi , cô ?"
Chương 955: Lên sóng
"Biết chứ, chị đừng lo lắng, em thấy thế khá , chị Lôi Tiếu bây giờ xem, tràn đầy sức sống."
Ngọc Khê: "..."
Cô thể rằng cô thích Lôi Tiếu của hơn ?
Buổi tối lúc ăn cơm, Lôi Tiếu kể nhiều điều mắt thấy tai , còn phong tục tập quán của một nơi, bọn trẻ mà ngưỡng mộ thôi.
Đặc biệt là Thước Thước: "Mẹ, chúng cũng , chúng con du lịch nước ngoài bao giờ."
Dung Dung cũng nhao nhao: "Mẹ, chúng con cũng !"
Ngọc Khê vẫn luôn lên tiếng, mãi đến khi đầu hai đứa nhỏ gục xuống mới : "Đi thì , chỉ cần các con lời, kỳ nghỉ đông chúng sẽ du lịch."
Cặp song sinh vội vàng cam đoan.
Lôi Tiếu chớp mắt: "Đến lúc đó nhớ gọi em nhé."
Ngọc Khê: "Được."
Lôi Tiếu về nước nhưng về nhà ngay, định xong thủ tục chuyển trường cho con gái mới về. Lần ngoài khả năng ngoại ngữ của Lý Cẩm hơn nhiều, chỉ cần học thêm lớp bổ túc là , việc chuyển trường thuận lợi.
Ngày mai Lôi Tiếu sẽ dọn về nhà ở, đêm cuối cùng Lôi Tiếu mời khách ăn cơm. Buổi tối 8 giờ rưỡi đều trở đông đủ, bởi vì tập đầu tiên chương trình của Niên Canh Tâm phát sóng.
Lôi Tiếu Lý Tiêu tham gia nhưng bình tĩnh, còn tâm trạng cùng xem chương trình.
Đây là loại chương trình sinh tồn, kịch bản, ở nước ngoài. Để phòng ngừa việc nhóm lửa gây hỏa hoạn, địa điểm chọn đều là ven sông nước, nhất là hải đảo bốn bề là biển.
Diêu Trừng mà trợn to mắt: "Chị dâu, bọn họ thật sự cho mang cái gì theo ?"
Ngọc Khê: "Đạo diễn chuẩn dụng cụ, lát nữa sẽ cho chọn một loại công cụ sinh tồn."
Diêu Trừng cạn lời: "Dây thừng, d.a.o thì em còn hiểu , nhưng chai nước khoáng, đồ nhựa thì ích gì? Còn bằng cho cái bật lửa!"
Ngọc Khê từng Niên Canh Tâm kể, hải đảo phim thuộc vùng nhiệt đới, nhiệt độ ban ngày cực cao: "Chắc là dùng để chưng cất nước uống!"
Ngọc Khê cũng chắc chắn lắm, cô hiểu nhiều về sinh tồn nơi hoang dã.
Diêu Trừng nhân viên trong tivi: "Thế mà chia thành ba đội, hai một đội sinh tồn, cần chơi khăm !"
Ngọc Khê đến hứng thú, quả thực thú vị. Niên Canh Tâm cùng ba khác từng phim chung, thời gian huấn luyện cùng nên khá quen thuộc. Bốn nhanh ch.óng chia thành hai đội. Niên Canh Tâm cùng một con trai, là mới, là ca sĩ xuất từ cuộc thi tuyển tú, mới 21 tuổi.
Hai còn , một trạc tuổi Niên Canh Tâm, cùng một cô bé thuộc nhóm nhạc thần tượng, nhóm giải tán và cô bé tách hoạt động riêng, tuổi còn nhỏ hơn, mới mười chín.
Cuối cùng, Lý Tiêu và Bộ Hân Hân là những chịu thiệt thòi, hai quen ai trong đoàn phim nên đành bắt cặp thành một đôi.
Bởi vì chuyện ly hôn, Niên Canh Tâm và Lý Tiêu trong suốt quá trình gần như giao lưu, giữa hai luôn cách vài khác.
Diêu Trừng vỗ tay: "Canh Tâm ngốc , thế mà chọn d.a.o, lấy dây thừng và năm chai nước khoáng. Bọn họ mỗi chỉ lấy một món, lấy d.a.o chứ!"
Ngọc Khê là đứa con lớn lên ở bờ biển, khi ống kính quét qua địa hình, cô liền thấy một bãi đá ngầm: "Bọn họ từng đến đây phim, nhất định dùng cái gì để thế d.a.o, em xem hai cũng cầm d.a.o."
Diêu Trừng lúc mới yên tâm: "Chia ba đội, tổ chương trình tâm địa thật đen tối, rõ ràng là để so sánh đối chiếu."
"Như mới càng điểm xem."
Mấy đứa trẻ nghiêng ngả khi thấy Niên Canh Tâm vấp ngã.
Diêu Trừng trừng mắt mấy thằng nhóc thối, kiểu nhạo thế ? Sau đó cô cạn lời: "Vận may của chú nó cũng quá , vỏ sò lớn thế ?"
Ngọc Khê cũng cạn lời, đúng là vỏ sò đại bự, thể dùng nồi, Niên Canh Tâm đào nó lên.
Diêu Trừng : "Mấy bọn họ gian lận đấy chứ, là cố ý chôn xuống !"
Niên Quân Mân : "Chắc là sớm chôn sẵn , loại vỏ sò lớn thế dễ tìm ."
Ngọc Khê thể hình dung vẻ mặt bất lực của đạo diễn phim. Đang xem đội khác tìm đồ ăn, ống kính chuyển liền thấy cây dừa, gốc cây đá, loại đá mỏng thể dùng d.a.o.
Diêu Trừng cũng : "Bọn họ thật sự gian lận, đây là bắt nạt hai mới đến !"
Ngọc Khê ống kính chuyển hướng sang Lý Tiêu và Bộ Hân Hân, hai vẫn luôn trong trạng thái ngơ ngác. Vì ai tranh giành, con d.a.o đang trong tay hai bọn họ.
Sau đó Niên Canh Tâm và cộng sự tách , Niên Canh Tâm đến bãi đá ngầm bờ biển tìm đồ ăn, con trai thì tìm gỗ dựng lều.
Niên Canh Tâm cùng Ngọc Khê từng biển bắt hải sản, từng phim ở đây nên trong lòng nắm chắc, nhanh liền tìm một ít sò hến. May mắn còn bắt mấy con tôm trong vũng nước, lúc dời cục đá, từ một cái thùng sắt sóng biển đ.á.n.h dạt lên, đổ một con bạch tuộc chân dài, ước chừng hơn một cân.
Điều Niên Canh Tâm vui mừng khôn xiết.
Niên Quân Mân bật : "Lần diễn , thật sự là ngoài ý đấy."
Ngọc Khê: "... Vận may đúng là quá ."
Bởi vì kịch bản, tổ chương trình thật sự cho ăn, giống một chương trình chỉ cho lệ, cho nên ăn thì bắt cho đủ, nếu chịu đói chính là .
Cái thùng sắt rách, thủy triều lên, Niên Canh Tâm đập nát một c.o.n c.ua nhỏ nhặt ném thùng sắt, tìm vị trí cố định , hy vọng ngày mai sẽ thu hoạch .
Ngọc Khê nhướng mày: "Mấy ngày nay thật thiếu việc học kỹ năng, cái cũng ."
Diêu Trừng cũng tự hào: "Quả thực học ít, xem hiệu quả ."
Ống kính đổi, chuyển sang một đội khác, họ lấy dừa về, còn mang về ít lá dừa.
Cuối cùng ống kính chiếu đến Lý Tiêu và Bộ Hân Hân, hai tìm củi lửa chuẩn nhóm lửa, họ là tổ duy nhất đá đ.á.n.h lửa.
Bọn trẻ reo lên: "Về , thu hoạch đầy ắp về ."
Chương trình đều là cắt ghép biên tập, phần lớn đều là những cảnh đặc sắc. Thật vị trí bóng nắng là trôi qua lâu. Thu hoạch của Niên Canh Tâm quả thực đầy ắp, chỉ sò hến, cua, còn mực. Cậu như một tên ngốc, đó cả đội Niên Canh Tâm cùng hoan hô.
Diêu Trừng lo lắng thôi: "Chỉ đồ ăn cũng vô dụng, nước uống."
Ngọc Khê cạn lời: "Dừa đó!"
"À, đúng, đúng, em quên mất."
Sau đó cơ bản là màn trình diễn của hai đội bên Niên Canh Tâm, nhóm lửa dựng lều, Niên Canh Tâm còn khoe một phen thiết chưng cất tự chế của , lúc gần trưa, đúng là thời điểm nóng nhất.
Lôi Tiếu ngược thâm thúy : "Em phát hiện , Lý Tiêu và Bộ Hân Hân ăn ý."
Ngọc Khê nghiêng đầu, nhà cô đều đang chú ý đến Niên Canh Tâm, thật sự để ý mấy đến Lý Tiêu, chỉ nhớ rõ hai loay hoay mãi cũng nhóm lửa, cuối cùng vẫn là dùng củi nhặt đổi lấy mồi lửa về.
Ngọc Khê : "Quen thời gian dài, cùng cộng sự thì ăn ý là chuyện đương nhiên."
Lôi Tiếu , lên tiếng nữa.
Ngọc Khê Lôi Tiếu, miệng để ý nhưng trong lòng vẫn sẽ nghĩ đến.
Tập một của chương trình, lên hình nhiều nhất chính là Niên Canh Tâm, đặc biệt là cảnh ăn uống no say, thực lực áp đảo. Tắt TV, Ngọc Khê lập tức lên xem Weibo, quả nhiên bài đăng của Niên Canh Tâm tràn ngập bình luận.
Vốn dĩ việc khoe gia đình khiến fan mệt mỏi, độ tương tác cao, nhưng khi chương trình phát sóng thì lập tức tăng vọt. Cảnh Niên Canh Tâm ngây ngô còn chụp màn hình chế thành meme. Ngọc Khê yên tâm, chỉ cần mấy tập tự tìm đường c.h.ế.t, mượn sức nóng của chương trình thể nổi tiếng thêm một nữa.
Ngày hôm , Ngọc Khê cùng Lôi Tiếu đưa Lý Cẩm học. Đây là trường tư thục, Ngọc Khê đầu tiên đến, đúng giờ tập thể d.ụ.c giữa giờ, học sinh đều sân tập.
Ngọc Khê nhịn tìm kiếm Hạ Hạ. Hạ Hạ vóc dáng cao lớn, nhanh liền tìm thấy. Nhìn thấy cô bé bên cạnh Hạ Hạ, cô cẩn thận thêm nữa.
Chương 956: Ngất xỉu
Lôi Tiếu kéo con gái, hỏi: "Chị, chị gì thế?"
Ngọc Khê thoáng qua nữa, đúng là Mạc Bối, trí nhớ của cô sẽ sai, cô bé đối với Hạ Hạ quá thiện. Tuy nhiên, thấy vẻ mặt Hạ Hạ phản ứng gì, cô yên tâm: "Không việc gì, thôi."
Lý Cẩm thủ tục nhập học thuận lợi, hai Ngọc Khê đợi con học xong một tiết mới rời .
Lôi Tiếu cảm thán: "Sau khi ly hôn, Lý Cẩm trở nên cởi mở hơn nhiều."
"Con bé từng bảo vệ em và Lý Bân mà."
Lôi Tiếu cảm động thôi: "Rốt cuộc cũng ảnh hưởng bởi chuyện ly hôn."
"Chị thấy như cũng , Lý Cẩm quá nội tâm, xã hội dễ bắt nạt."
"Vâng, chị , thời gian vất vả cho chị ."
"Chị em chúng cần khách khí. Được , em cũng về thu dọn , ngày mai ba con em chuyển qua, nếu việc gì nhất định lên tiếng, em chỉ một ."
"Vâng."
Ngọc Khê đưa Lôi Tiếu đến nơi lái xe về công ty. Vừa đến công ty, trợ lý báo: "Bối Cổ Lan đang đợi ở phòng khách một lúc ạ."
Ngọc Khê chuyển hướng: "Rót cho ly nước ấm."
Trợ lý: "Vâng."
Ngọc Khê đẩy cửa phòng khách, thấy Bối Cổ Lan đang bên cửa sổ xuống , Ngọc Khê gọi hai tiếng cô mới hồn: "Dưới lầu gì mà thất thần thế?"
Bối Cổ Lan xuống vẻ mặt chút suy sụp: "Lữ tỷ, em thật sự nên với ai, em nghẹn lâu , thật sự là nhịn nữa."
Ngọc Khê nhận lấy ly nước ấm từ trợ lý, chờ trợ lý ngoài, cô nhấp một ngụm, dày lập tức thoải mái hẳn, nhướng mày hỏi: "Đối mặt với sự khó dễ của cha chồng tương lai ?"
Bối Cổ Lan mở to mắt: "Sao chị ?"
"Nhìn cái mặt đưa đám của em là ngay. Tống gia là gia đình giàu , em cũng nhiều gia đình đều chú trọng môn đăng hộ đối, đặc biệt là giới thương nhân càng suy xét hôn nhân liên kết vì lợi ích. Gia thế em bình thường, bối cảnh, họ khó dễ em thì khó dễ ai? Cho dù liên hôn, ba Tống Hán Thần cũng sợ em tâm tư khác đấy!"
Bối Cổ Lan tức giận: "Lúc đầu em trêu chọc Tống Hán Thần, em còn cảm thấy chịu thiệt đây . Em cũng từng yêu đương, giống Tống Hán Thần bạn gái thể xếp thành một hàng dài."
"Được , việc xem thái độ của Tống Hán Thần, xem xử lý thế nào."
Bối Cổ Lan ỉu xìu: "Anh đang đấu tranh với gia đình. Ba liên hôn, đồng ý. Mấy ngày nay em cũng chẳng tâm trạng phim."
Ngọc Khê là , cô nàng cũng lún sâu , rốt cuộc là thật lòng thích. Bối Cổ Lan khác với Triệu An Nhiên, Triệu An Nhiên gả cho Từ Hối Hướng là chủ gia đình, còn Bối Cổ Lan thật sự gả qua đó thì cha chồng sẽ khó đối phó, còn cả một đám họ hàng thích nhà họ Tống nữa. Nghĩ đến cảnh tượng tham gia đại hội cổ đông, cuộc sống khi cưới của Bối Cổ Lan cũng sẽ dễ chịu.
Ngọc Khê rõ những điểm mấu chốt: "Yêu đương và kết hôn là khác , tình yêu là sự xúc động nhất thời, nhưng khi kết hôn thì vun vén, kinh doanh. Hai thông cảm cho , em học cách hòa nhập vòng tròn của Tống Hán Thần, những thứ học ít ."
Bối Cổ Lan thật sự từng nghĩ tới điều , mắt cô chỉ suy xét xa nhất đến ba Tống Hán Thần, bao giờ nghĩ đến chuyện khi cưới. Trong lúc nhất thời cô chút ngơ ngác, giờ khắc mới cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch. Cô từng học qua bất kỳ lễ nghi nào, nghệ thuật giao tiếp cũng giỏi, cô thật sự thể xử lý ?
Ngọc Khê tiễn Bối Cổ Lan đang chìm trong trầm tư về, cuối cùng nghĩ nghĩ liền dò hỏi tin tức về Tống Hán Thần. Nhận tin xong, Ngọc Khê , thật ngờ đấy, tên "củ cải lớn lăng nhăng" Tống Hán Thần cũng thể trở thành hạt giống si tình, nhịn nghĩ lăng nhăng khi xác định một thì đều sẽ hồi tâm chuyển ý ?
Buổi chiều, Ngọc Khê gặp Diệp Mai. Diệp Mai đến với phận phó chủ biên, mà là với tư cách biên kịch.
Mấy năm gặp, Diệp Mai cũng đổi nhiều, cô ăn mặc thời thượng, giày cao gót, xách túi giá cả vạn tệ. Ngọc Khê cảm thán: "Cậu đổi nhiều quá."
Trong ấn tượng của cô, Diệp Mai luôn ăn mặc đơn giản hào phóng.
Diệp Mai tự tin: "Bởi vì phận đổi mà. Lúc nghiệp, tớ từng nghĩ thể trở thành biên kịch. Mấy năm , tớ đủ, tiểu thuyết thấy cũng khá , nhuận b.út tiểu thuyết tồi, cuộc sống trôi qua hương vị. Nào ngờ vòng vòng từ tác giả biến thành biên kịch, tuy rằng cải biên đều là tiểu thuyết của chính ."
"Chúc mừng muộn nhé, chúc mừng thành công, hai bộ phim truyền hình phản ứng đều ."
Diệp Mai chớp mắt, trêu chọc: "Xem là thành công thật, đến mức thể khiến chủ động liên hệ với tớ."
Ngọc Khê hào phóng thừa nhận: " là thành công, chúng chuyện về bản quyền tiểu thuyết trong tay ."
"Tuy là bạn học cũ, cũng giúp tớ ít, nhưng thương trường chỉ chuyện ăn, giá cả sẽ rẻ ."
"Yên tâm , thương trường chỉ chuyện ăn, tớ sẽ để chiếm tiện nghi của tớ ."
Diệp Mai: "..."
Cuối cùng hai bên thương lượng chốt giá 50 vạn, Ngọc Khê : "Cậu thật là càng ngày càng khôn khéo, bản quyền nắm c.h.ặ.t trong tay."
"Đó đều là do chịu thiệt mà rút kinh nghiệm đấy. Bản quyền bán cho , tớ cũng điều kiện."
"Cậu ."
"Tớ biên kịch tự cải biên, các nhúng tay việc sửa đổi kịch bản."
Ngọc Khê nghiên cứu kỹ hai bộ phim truyền hình do Diệp Mai tự cải biên, nhiều năm tiếp xúc với con chữ học chuyên ngành biên kịch, thực lực của Diệp Mai rõ như ban ngày: "Không thành vấn đề, chẳng qua tiền thù lao cải biên thì tìm Hoàng Lượng bàn bạc."
Hôm nay nếu là Diệp Mai thì cô cũng sẽ mặt, bình thường đều là Hoàng Lượng đàm phán.
Diệp Mai tỏ vẻ hiểu: "Vậy khi nào ?"
Ngọc Khê: "... Năm ."
Diệp Mai chút thất vọng nhưng nghĩ tới tiền bản quyền thì vui vẻ: "Tớ cũng lúc nghỉ ngơi một thời gian."
Sau đó chuyện công việc nữa: "Nghe sinh con gái?"
Diệp Mai gật đầu: "Cũng khi nào mới nới lỏng chính sách sinh con thứ hai, nhà tớ chồng ở cơ quan đơn vị nên cho phép."
Ngọc Khê hỏi: "Cậu sẽ trọng nam khinh nữ đấy chứ!"
"Suy nghĩ vớ vẩn gì thế, tớ mới . Tớ chỉ cảm thấy chị em thật . Hai năm ba tớ bệnh qua đời, nếu chỉ một tớ thì chắc mệt c.h.ế.t mất. Chính vì chị em đông, cả nhà chia sẻ một chút nên gánh nặng gì lớn. Tớ , đặc biệt là lúc già viện thì cảm nhận sâu sắc nhất."
Ngọc Khê : "Một nhà một đứa con quả thực là ít."
Diệp Mai: "Cậu cũng đồng ý đúng , con cái đông lợi ích thật sự quá nhiều. Lấy tớ ví dụ, đến nhà ai ở thì đến, tuy rằng lương hưu, nhưng con cái mỗi tháng biếu cũng ít, bà cụ một chút cũng lo lắng về tiền nong. Cậu xem nếu chỉ một đứa con, mâu thuẫn xa thơm gần thối nhiều lắm đấy!"
Ngọc Khê vui vẻ: "Thảo nào tiểu thuyết của mấy năm nay vẫn luôn bán chạy, đây là thấu cuộc sống ."
"Đó là do trải nghiệm nhiều thôi."
Ngọc Khê và Diệp Mai lâu gặp nên nhiều chuyện, Diệp Mai như coi là trong ngành biên kịch, chủ đề chung càng nhiều. Buổi chiều cũng việc gì, Diệp Mai cũng vội về, đang chuyện dở dang thì điện thoại Ngọc Khê vang lên: "Alo, , gọi cho con thế?"
Ngọc Khê giật giật lỗ tai, cô thấy tiếng còi xe cứu thương, cuống lên: "Mẹ, chuyện !"
Trịnh Cầm đang xe cứu thương, chút hoảng sợ, tay run rẩy: "Tiểu Khê, Trịnh Mậu Nhiên ngất xỉu , cố ý chọc tức ông ."
Chương 957: Nhìn
Tại bệnh viện, khi Ngọc Khê đuổi tới nơi thì Trịnh Mậu Nhiên đẩy khỏi phòng cấp cứu, đang truyền dịch trong phòng bệnh.
"Mẹ, trong?"
Trịnh Cầm dựa ghế dài hành lang: "Không gì, với một lát, ba con ở trong phòng bệnh ."
Ngọc Khê xuống bên cạnh, dựa vai : "Mẹ, chứ?"
Trịnh Cầm thở dài một : "Không , thì thể chuyện gì chứ."
Ngọc Khê liếc thấy đôi tay đang run rẩy của , hỏi: "Bác sĩ thế nào ạ?"
Trong lòng Trịnh Cầm vẫn còn chút lo lắng, bà tự phỉ nhổ tình cảm của chính , chẳng lẽ bao năm trôi qua như , bà còn hận nữa ?
"Cao huyết áp, đưa tới kịp thời nên , nhưng viện một thời gian mới ."
Ngọc Khê cũng thở phào nhẹ nhõm, là : "Lớn tuổi đều dễ cao huyết áp."
Trịnh Cầm ừ một tiếng: "Ba con cũng cứng đầu, mãi cũng , bảo ông ăn ít thịt thì cứ như lấy mạng ông bằng. Con cũng khuyên ông nhiều , bác sĩ cao huyết áp chuyện đùa, dễ gây các biến chứng khác lắm."
Ngọc Khê cũng thấy phiền lòng, cô ông cũng chẳng . Ba cô hồi nhỏ khổ cực, quanh năm suốt tháng chẳng miếng thịt nào, ở bờ biển thì thiếu hải sản nhưng rốt cuộc cũng là thịt. Sau nuôi ba đứa con, cuộc sống vất vả cũng khổ ba, ông tiếc tiền dám ăn uống. Mấy năm nay kiếm tiền thì quản cái miệng, bữa cơm nào cũng thể thiếu thịt, đặc biệt là thịt mỡ. Lớn tuổi răng còn như hồi trẻ, càng thích ăn đồ béo, thơm giắt răng.
Lữ Mãn đẩy cửa bước : "Tỉnh ."
Ngọc Khê đỡ dậy, cùng phòng bệnh.
Trịnh Mậu Nhiên đang dựa giường, còn vẻ nghiêm túc ngày thường: " ."
Ngừng một chút, ông với Trịnh Cầm: "Không liên quan đến bà , mấy ngày nay đang xử lý bàn giao công việc, thời gian dài nghỉ ngơi điều độ thôi, bà đừng tự trách."
Trịnh Cầm xù lông, trừng mắt: "Con mắt nào của ông thấy tự trách? Ông ngất xỉu mới vui chứ, ước gì ông..." Chữ "c.h.ế.t" cuối cùng nghẹn nơi khóe miệng, mấy định mà thốt . Trên mặt bà tràn đầy vẻ ảo não, oán hận : "Dù ông ngất xỉu vui vẻ."
Ánh mắt Trịnh Mậu Nhiên trở nên nhu hòa, liên tục : "Được, , bà vui là ."
Giọng điệu chuyện đặc biệt sủng nịch, chút bất đắc dĩ.
Trịnh Cầm c.ắ.n răng, đặc biệt cãi một trận, nhưng nhớ tới lời bác sĩ dặn: "Mặc kệ ông."
Ngọc Khê và ba , trong đáy mắt đều là sự bất đắc dĩ.
Ngọc Khê đang tỏ khó chịu. Từ khi chuyển nhà Ngọc Chi, cô vượt qua một bước ngoặt trong lòng. Trong thâm tâm, dù tha thứ nhưng bà cũng cận hơn. Người lớn tuổi thường sống cảm tính, đặc biệt là mấy năm nay Trịnh Mậu Nhiên quả thực ít việc, cô sắt đá thật sự.
Ngọc Khê xuống một bên, hỏi Trịnh Mậu Nhiên: "Vừa ba bàn giao, ba định ủy quyền ?"
Tinh thần Trịnh Mậu Nhiên vẫn còn khá : "Ừ, ba tuổi tác cũng lớn , bay bay quả thực chịu nổi, lực bất tòng tâm. Ba giao cho quản lý chuyên nghiệp, các hoạt động sẽ tham gia nữa. Bận rộn cả đời, cũng hưởng chút phúc khí những ngày cuối."
Trong lòng Ngọc Khê đau xót. Ba đều là sắp chạm ngưỡng 60, thể tưởng tượng tuổi tác của Trịnh Mậu Nhiên, dù bảo dưỡng đến thì điều hành công ty to lớn như cũng tốn nhiều tâm huyết. Nhìn kỹ , da mặt Trịnh Mậu Nhiên đồi mồi nhiều hơn, tóc đen còn tìm thấy mấy sợi, tay đang truyền dịch mạch m.á.u nổi rõ vì gầy. Nhìn như mới thấy Trịnh Mậu Nhiên thật sự gầy nhiều. "Sau , ba cũng đừng lo nghĩ nhiều nữa."
Trịnh Mậu Nhiên : "Không lo nghĩ nữa."
Sau đó ông rũ mắt xuống. Trước ông quả thực từng c.h.ế.t sớm một chút, nhưng khi con gái chuyển đến tiếp xúc nhiều hơn, ông suy ngẫm cũng nhiều. Trước chính thật gì, dù bồi thường nhưng ông cũng quá nhiều việc lo, ý niệm về sự trọng sinh, dù bồi thường trong lòng cũng nhịn mà nghĩ, đời cứ như , dù cũng cơ hội kiếp từ đầu.
Hiện tại ông nghĩ như nữa. Một đời chính là một đời, cho dù kiếp cũng là cùng một , vận mệnh biến hóa đổi chính là cả con . Ông vẫn nợ đứa con gái của kiếp . Ông sống lâu thêm mấy năm, ở bên đứa con gái tính tình thừa hưởng từ ông, dù sự hối cải muộn màng, ít nhất cũng là thật lòng.
Ông vui, sự đổi của ông con gái cảm nhận , cho nên con gái mới quan tâm ông, dù miệng , ông cũng thấu.
Trịnh Cầm lén Trịnh Mậu Nhiên trò chuyện với con gái, lỗ tai nhịn mà dựng lên, càng thêm phỉ nhổ chính , còn là thật lòng đối với bà, thế mà bà kiên định như . Bà khỏi chìm trầm tư, chẳng lẽ Trịnh Mậu Nhiên sống bao lâu nữa?
Ý nghĩ bà cảm thấy khủng hoảng. Từ đầu gặp mặt với tư thái cao cao tại thượng, đến là sự bồi thường, bà thể thấy trong ánh mắt Trịnh Mậu Nhiên để tâm, dù đến , đối đãi với bà vẫn cách một lớp màng, luôn một loại cảm giác kỳ quái. hiện tại thì , ông chính là một cha.
Ngọc Khê liếc thấy thất thần, hiệu bằng mắt với cha khỏi phòng bệnh.
Lữ Mãn tiễn con gái khỏi bệnh viện: "Không cần lo lắng, ở đây ba và con ."
"Có cần báo cho vợ chồng Ngọc Thanh ạ?"
"Không cần , chúng nó đều bận."
"Vâng."
Ngọc Khê đến bãi đỗ xe thì gặp vợ chồng Ngọc Chi. Ngọc Chi hỏi: "Chị, chị về ạ!"
"Ừ, ông ngoại , khá , chú ý nghỉ ngơi là , hai đứa cần vội."
Ngọc Chi : "Mẹ gọi điện cho em , bọn em sốt ruột."
"Được , hai đứa lên xem , chị việc ."
"Vâng."
Buổi tối, Trịnh Cầm ở chăm sóc bệnh nhân, Lâm Thanh đang m.a.n.g t.h.a.i nên cặp song sinh qua nhà Ngọc Khê ăn cơm.
Niên Quân Mân : "Anh phát hiện nhà chúng trẻ con yêu thích đấy."
Ngọc Khê mấy đứa nhỏ đang cúi đầu chơi điện thoại, ngay cả Diệu Diệu và Nhược Thiến cũng cầm điện thoại lập đội chơi game với mấy thằng nhóc: "Có thể chơi cùng mà."
Một ván qua , Diệu Diệu khinh bỉ mấy đứa em trai: "Còn chơi nữa ? Sau đừng vỗ n.g.ự.c xưng lợi hại nữa nhé."
Dung Dung đều sợ ngây , c.h.ế.t của hai bên, con 0 tròn trĩnh bên phía chị cả mà hộc m.á.u: "Chị nhất định là chơi lén, nhất định là thế."
Cậu tuyệt đối chấp nhận việc chị cả là mới chơi.
Diệu Diệu ném điện thoại qua: "Nhìn cho kỹ nhân vật , tài khoản mới lập đấy."
Mấy thằng nhóc chụm đầu xem, càng thêm cảm thấy mất mặt. Dung Dung kêu rên, cảm thấy chỉ thông minh của thấp: "Sao thể chứ?"
Diệu Diệu ngoắc ngoắc ngón tay: "Muốn tại ?"
Mấy thằng nhóc mắt trông mong : "Muốn ạ."
Diệu Diệu dậy cúi đầu các em trai: "Bởi vì chị quá hiểu các em, cho nên liệu hồn mà thành thật một chút, các em gì lưng chị, chị đều hết."
Mấy thằng nhóc: "..."
Cảm giác run lẩy bẩy, quản mấy nhưng chị cả lên ngôi ?
Ngọc Khê mấy thằng nhóc như sương đ.á.n.h héo rũ, nhịn tiếng.
Thời gian trôi nhanh, đảo mắt đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh mùng 1 tháng 10. Tập 2 chương trình của Niên Canh Tâm cũng phát sóng. Trong tập 2, Niên Canh Tâm vẫn tiếp tục áp đảo, tổ chương trình cung cấp thuyền cho , thể câu cá biển hoặc lặn xuống nước bắt cá.
Niên Canh Tâm cả hai thứ đó, ngược bày một đống vỏ dừa, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t chúng , bỏ thịt ốc hến hư thối bên trong và ném xuống biển. Đợt kéo dài một ngày một đêm, lúc kéo lên thì bên trong, dù phần lớn là trống , nhưng vẫn bắt hai con mực kích cỡ nhỏ.
Chương 958: Chủ ý
Kỳ nghỉ Quốc khánh, các meme (ảnh chế) về Niên Canh Tâm nổi đình nổi đám. Thực tế là , khi độ hot tăng lên, đủ loại kịch bản chương trình đều gửi đến công ty ngay cả khi chương trình hiện tại phát sóng xong.
Sau kỳ nghỉ, Ngọc Khê cũng nhận lời mời: "Cuộc thi tuyển chọn biên kịch ?"
Từ Hối Hướng gật đầu: "Lực lượng mới quá ít. Đương nhiên cũng những mới giỏi, chỉ là vì nhiều lý do khác mà chúng thấy . Mấy năm nay phần lớn phim đều là chuyển thể từ tiểu thuyết, liền nghĩ tổ chức một cuộc thi. nhớ hồi cô cũng từng tham gia mà."
Ngọc Khê : " thừa nhận đây là chuyện , ủng hộ. Người mới nổi lên khó, đây là một cơ hội cho họ. xuất hiện truyền thông, cho nên mời khác giám khảo !"
Từ Hối Hướng ngay sẽ từ chối: "Được , giám khảo khách mời thì ?"
"Giám khảo khách mời?"
" , tập cuối cùng cô xuất hiện là ."
Ngọc Khê vẫn chút e ngại. Nội tâm cô mạnh mẽ, nhưng một khi xuất hiện công chúng, con cái nhất định sẽ lôi bàn tán, điều đó cho bọn trẻ. Hơn nữa hiện tại mạng đầy rẫy đủ loại ngôn từ, đặc biệt khi trải qua nhiều vụ bóc phốt, cô càng . Thêm nữa, đôi khi thấy bình luận tiêu cực cũng ảnh hưởng tâm trạng nhiều.
Tuy rằng tham gia cuộc thi sẽ giúp tuyển chọn biên kịch giỏi cho công ty, nhưng so với gia đình thì gia đình vẫn quan trọng hơn. Hơn nữa công ty cô bồi dưỡng đội ngũ biên kịch , nên càng lý do để tham gia.
Ngọc Khê suy tính : "Vẫn là thôi , mời giám khảo khác nhé!"
Từ Hối Hướng đích tới đây, thứ nhất là vì chuyên môn của Lữ Ngọc Khê, thứ hai là Niên Canh Tâm đang hot, nếu Lữ Ngọc Khê xuất hiện nhất định sẽ kéo theo đề tài bàn tán. Nhận câu trả lời của Lữ Ngọc Khê, cảm thấy thật đáng tiếc: "Được , chúng đổi chủ đề. là ban tổ chức, công ty các cô tham gia ?"
Ngọc Khê hỏi thẳng: "Làm xong một chương trình tốn bao nhiêu tiền?"
Từ Hối Hướng xòe tay: "Cái giống chương trình tuyển tú ca sĩ thể thu hút nhiều lợi ích. Loại cuộc thi đài truyền hình coi trọng, các trang web video càng cần . Không độ hot thì mời gọi nhà tài trợ quảng cáo, cho nên chỉ thể tự bỏ tiền . Quan hệ chúng bao năm nay cũng lừa cô, lớn một chút, chi phí tuyên truyền nhỏ. vận hành thế nào để lỗ vốn, trong tay cô tài nguyên ít, thấy thế nào nếu tham gia ?"
Ngọc Khê nghiêm túc suy nghĩ. Loại cuộc thi kén xem khó hot, nhưng nếu đổi một hướng tư duy khác, cô sẵn lòng tham gia: " ý của là cuộc thi hướng tới mới hoặc sinh viên đang học?"
Từ Hối Hướng cũng ngốc, tư duy đặc biệt nhạy bén, híp mắt: "Ý cô là kéo cả những biên kịch trong nghề ?"
Ngọc Khê cảm thán chuyện với thông minh thật nhẹ nhàng: " , nghĩ xem, biên kịch trong nghề cũng ít, cũng phân chia đẳng cấp. Những biên kịch hàng đầu vị thế thì đừng nghĩ tới, nhưng những biên kịch ở bậc thấp hơn thì thể mời . Mời vài thực lực, những còn cần mời cũng sẽ tự nguyện tham gia. Đương nhiên, tiền đề là lúc bắt đầu tuyên truyền cho đủ, để họ thấy cơ hội xuất hiện và nổi tiếng."
Mắt Từ Hối Hướng lóe sáng: "Cô tiếp ."
"Chế độ khen thưởng cũng nên đổi một chút. Từ hạng nhất đến hạng ba chỉ tiền thưởng, mà công ty sẽ mua bản quyền để đầu tư thành phim điện ảnh hoặc truyền hình. Phần thưởng lớn, cho nên cần lôi kéo vài đạo diễn và công ty nổi tiếng. Anh xem nhé, là ban tổ chức nên việc đầu tư phim thành vấn đề. tham gia , kế hoạch năm của chỉ một bộ phim truyền hình, còn đầu tư thêm một bộ nữa nên cũng thành vấn đề. Anh chỉ cần kéo thêm một công ty nữa là ."
Từ Hối Hướng trong lòng tính toán, như độ hot sẽ tăng lên, phần thưởng hấp dẫn, trong giới biên kịch tham gia nhất định ít. Mọi đều độ nổi tiếng nhất định, đến lúc đó tự phát tuyên truyền thì độ hot cũng sẽ tăng theo.
Chẳng qua vẫn chần chừ: "Nguyện vọng ban đầu của là tuyển chọn mới, tài năng. Nếu trong nghề tham gia thì quá bất công với họ."
Ngọc Khê : "Cái dễ thôi, biên kịch trong nghề quả thực kinh nghiệm phong phú. Chúng chia hai nhóm thi đấu. Đối với mới thì phần thưởng là ký hợp đồng với công ty và tiền thưởng. Nếu ai tự tin bản thì thể tham gia tranh tài với nhóm biên kịch chuyên nghiệp. Hai giải thưởng xung đột. Đối với mới, giải thưởng thể cộng dồn, tiền đề là bản năng lực."
Từ Hối Hướng dậy trong văn phòng, vỗ tay: "Chủ ý , chủ ý quá tuyệt vời."
Ngọc Khê híp mắt: "Rất nhiều biên kịch đều đội ngũ riêng. Để công bằng công chính, đề nghị thi đấu tập trung. Chu kỳ thi đấu vài tháng, ghi bộ quá trình sáng tác, tịch thu điện thoại, phim giám sát, thấy thế nào?"
Từ Hối Hướng cũng hiểu về giới biên kịch: "Như liệu ai chịu đến tham gia ?"
Ngọc Khê nghĩ : " cho là thế. cảm thấy tham gia ngược sẽ càng nhiều. Rất nhiều trong nghề chỉ là biên kịch cái bóng (ghostwriter), sáng tác nhưng tên khác. Họ cũng nổi bật, nhất định sẽ tham gia."
Sau đó Ngọc Khê vuốt cằm: "Kỳ thật thấy hai biên kịch mà công ty chúng mới tuyển cũng tệ. Thật đấy, đang nghĩ nên ném họ tham gia cuộc thi đây. Ừm, ý tưởng tồi."
Từ Hối Hướng mở mang đầu óc: "Cô tinh quái thật đấy."
"Cảm ơn khen ngợi."
Từ Hối Hướng tuyệt đối thừa nhận lớn tuổi nên đầu óc rỉ sét, : "Cô ném biên kịch của tham gia, cũng sợ gậy ông đập lưng ông . Tuy rằng độ nổi tiếng thể tăng lên, nhưng lỡ như top 10 thì ảnh hưởng đến họ nhỏ ."
Ngọc Khê : "Nếu chút thử thách cũng đối mặt thì cũng sẽ chẳng tiền đồ lớn gì. hà tất phí tâm huyết bồi dưỡng."
Ngọc Khê m.á.u lạnh, cô thực sự cho rằng, nếu ngay cả dũng khí đối mặt với thất bại cũng , tự kiểm điểm , thì cho dù một ngày thành danh, một khi gặp trắc trở cũng sẽ trở thành phế nhân.
Từ Hối Hướng cảm thấy thuyết phục: "Cô đúng, cũng sẽ ném biên kịch của công ty thi đấu, để xem bản lĩnh của họ đến . Mà cũng , thế tốn ít tiền, cô định bỏ bao nhiêu?"
Ngọc Khê : "Đừng vội bỏ bao nhiêu, cứ thống kê bộ dự toán . Phải tiền mời sẽ thấp . , phiền nếu kéo thêm nhà tài trợ quảng cáo cho ?"
Từ Hối Hướng cảm thấy cuộc thi thể hot, tuy bùng nổ như tuyển tú nhưng quá trình sáng tác cũng đáng xem: "Không, cần, tự lo ."
"Được ."
Từ Hối Hướng vui vẻ rời . Ngọc Khê gọi Hoàng Lượng qua nhắc nhở thông báo một tiếng, tránh đến lúc đó bất ngờ.
Buổi tối về nhà, tâm trạng Ngọc Khê . Nhìn thấy xe ở cửa, nhà cô hỏi Chiêu Đệ: "Diêu Trừng đưa con đến ?"