Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 947: Bệnh viện
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:46:15
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiếm khi Lôi Tiêu dậy sớm, bữa sáng là do Lôi Tiêu .
Ngọc Khê hỏi: "Hôm nay gửi bưu điện ?"
"Vâng, em thời gian gặp mặt chuyện. Không, cho dù em thời gian thì Lý Tiêu cũng chắc , vẫn là gửi bưu điện tiện hơn. Tuy rằng sẽ ký, nhưng ít nhất cũng thể hiện ý nguyện của em."
Ngọc Khê thích thỏa thuận ly hôn của Lôi Tiêu, vì quyền nuôi con mà nhượng bộ về tài sản: "Em quen nhiều luật sư, tìm cho một giỏi, tiếng tăm ."
Lôi Tiêu: "Nhất định ạ."
Hôm nay Lôi Tiêu đưa hai đứa trẻ học.
Đến công ty, Lưu Vũ mang tài liệu : "Đây là hạng mục thông qua, Tiết tổng , cái cần chị xét duyệt."
Ngọc Khê nhận lấy, lật xem, cảm thán: "Bây giờ đúng là thiên hạ của internet, cái gì cũng liên quan đến internet."
Lưu Vũ : "Thời đại khác , bước kỷ nguyên internet. Xoay quanh chính là các ngành nghề phát sinh từ internet, đôi khi cảm thấy như đang mơ . Lúc chúng mới nghiệp còn hề tiếp xúc với internet, trẻ con bây giờ xem, các bạn nhỏ mẫu giáo đều lên mạng."
Ngọc Khê gấp tài liệu : "Cậu về sàng lọc hai cái, thời gian thì gặp mặt chuyện. Cậu đúng, giờ giống , ngành nghề phát sinh từ internet quả thực mê ."
"Được, bên em sẽ sắp xếp."
"Ừ."
Lưu Vũ , Ngọc Khê hỏi: "Còn việc gì ?"
Lưu Vũ ho khan một tiếng: "Cái đó, bạn học tổ chức họp lớp, tìm đến em, nhờ em hỏi xem chị ?"
Ngọc Khê đ.á.n.h giá Lưu Vũ. Từ họp lớp , Lưu Vũ nhảy việc qua đây liền luôn trọng dụng, lương tăng liên tục, phúc lợi càng cần . Hai năm còn chia 1% cổ phần, tiền đề cũng là do Lưu Vũ thực sự năng lực.
Lưu Vũ hiện tại là Lưu Vũ mới năm nào. Công việc phụ trách cũng đổi, nắm cổ phần nhận hoa hồng, nhận lương cao, quyền hạn trong tay nhỏ. Ở chỗ Ngọc Khê đến năm thứ hai liền trả hết tiền mua căn nhà ba phòng ngủ, cưới vợ, đón bố lên ở cùng.
Hai năm chê nhà nhỏ, càng là mua căn hộ thông tầng (duplex), lái xe xịn, đúng chuẩn thắng cuộc trong cuộc sống.
Lưu Vũ đến mất tự nhiên: "Bộ âu phục hôm nay của em vấn đề gì ?"
"Không, chị chỉ cảm thấy thời gian trôi nhanh thật."
Lưu Vũ cảm khái: " , buổi họp lớp lúc cảm giác như mới qua lâu."
Ngọc Khê một cái: "Họp lớp thì chị , bọn họ vì tổ chức, trong lòng chị hiểu rõ."
Lưu Vũ liền cô sẽ , cũng chẳng . Lần công tác gặp bạn học cũ, hỏi thăm đủ kiểu về tình hình, nếu gặp thì cũng chẳng vụ họp lớp .
Ngọc Khê đợi Lưu Vũ ngoài, cẩn thận nhớ bạn học cấp ba, ký ức càng lúc càng mơ hồ. Hình như ngoài Tiết Nhã và Lưu Vũ thì chẳng nhớ mấy . Còn bạn đại học cũng nhớ rõ lắm, chỉ nhớ mấy cùng phòng ký túc xá.
Buổi chiều, Ngọc Khê tham gia buổi lễ mắt phim điện ảnh do Từ Hối Hướng đầu tư. Cô đến sớm nhất cũng muộn nhất.
Từ Hối Hướng bận rộn, vẫn luôn xã giao. Ngọc Khê lấy phận biên kịch tới mà là phận bà chủ. Vừa xuống bao lâu liền quen cùng, bàn luận đều là về phim điện ảnh nửa cuối năm, thuận tiện hỏi thăm bộ phim truyền hình Ngọc Khê đầu tư khi nào đóng máy.
Lúc Từ Hối Hướng chạy tới thì bên chỗ Ngọc Khê hai tốp . Ngọc Khê : "Chúc phòng vé bán đắt nhé."
"Mượn lời cát tường của cô, hy vọng thể thắng lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-947-benh-vien.html.]
Ngọc Khê giờ, còn đợi một lúc mới : "Bình Yên tới?"
Từ Hối Hướng chút mất tự nhiên: "Cô buồn ngủ, buổi tối cũng tiệc xã giao, vất vả quá sẽ mệt nên qua đây."
Ngọc Khê ba con, thấy bà bầu càng ít, kiểu gì cũng gặp qua: "Không ngờ nha, bé thứ hai ? Mấy tháng ?"
Từ Hối Hướng nhếch khóe miệng: "Hai tháng."
"Lúc song hỷ lâm môn, chúc mừng chúc mừng."
Từ Hối Hướng: "Cảm ơn."
Ngọc Khê đó trêu chọc: "Bình Yên tiếc thật, cô mà chăm chỉ đóng phim thì nhất định thể đăng đỉnh. Giờ xem cô đóng một bộ phim thật khó, phần lớn thời gian đều ở lì trong nhà."
Từ Hối Hướng nghĩ đến vợ, đáy mắt hiện lên vẻ ôn nhu. Tâm vốn bàng hoàng, khái niệm về gia đình sâu sắc, ngược quan niệm của Bình Yên về gia đình là quan trọng nhất. Từ khi yêu Bình Yên, tâm còn bàng hoàng nữa. Anh : "Cô mà, chí hướng của cô ở sự nghiệp."
Ngọc Khê ăn một bát "cơm chó", ánh mắt ôn nhu của Từ Hối Hướng quá chói mắt, quyết định đổi chủ đề: "Bối Cổ Lan thăng tiến nhanh thật."
Từ Hối Hướng nhấp ngụm rượu: "Cô thăng tiến đúng là nhanh, là kiểu chắc chắn nhất, luôn dùng tác phẩm để chuyện. Trước kín tiếng lắm, từ khi công khai tình yêu với Tống Hán Thần mới phô trương hơn. Tuy chút ảnh hưởng nhưng lớn, cảm ơn Bá Nhạc là cô, nếu đôi mắt tinh tường lúc thì Bối Cổ Lan hôm nay, đương nhiên cũng nhờ cô một đường che chở."
Từ Hối Hướng hiểu rõ, Lữ Ngọc Khê thích Bình Yên, thích Bối Cổ Lan đều nguyên nhân. Bởi vì hai họ chân thật, bao giờ quên sơ tâm. Lữ Ngọc Khê yêu thích họ, cũng chính là vì bản cô quên sơ tâm của .
Ngọc Khê híp mắt: "Anh xem giúp phát hiện nhân tài, giúp che chở tặng chút tài nguyên, nợ một ân tình ?"
Từ Hối Hướng dậy: " còn việc."
Ngọc Khê trong lòng cân nhắc, nhất định Từ Hối Hướng nợ một cái nhân tình, mà là nhân tình lớn.
"Lữ Ngọc Khê, lâu gặp."
Ngọc Khê hồn. Đạo diễn Vương xuống từ lúc nào, vẻ mặt kẻ đến bất thiện: "Có việc gì?"
"Cô gì với Vương Phúc Lộc? Sao nó thấy mà như thấy, còn Quý Tấn, điện thoại cũng chặn ."
Ngọc Khê nhướng mày, thật hai cha con Vương Phúc Lộc thao tác : "Thật buồn , bọn họ chặn ông, ông bộ dạng tìm tính sổ. dễ bắt nạt lắm ? Hay ông cho rằng vẫn là cô nhóc mới trường khởi nghiệp năm nào?"
Vương Ích Dân thấy Lữ Ngọc Khê liền nhịn cơn giận, đùng đùng tới. Trong lòng chỉ một ý niệm, nhất định là do Lữ Ngọc Khê phá hoại. Phim của ông mãi kéo đủ vốn, những nhà đầu tư cũng rút vốn, hai năm tâm huyết chuẩn đổ sông đổ bể, hận thể tìm Lữ Ngọc Khê liều mạng.
Lời của Lữ Ngọc Khê nháy mắt ông tỉnh táo . Lữ Ngọc Khê giờ khác, là bà chủ của Tập đoàn Phương Đông, chủ của hai công ty lớn, là cháu ngoại của Trịnh Mậu Nhiên, quan hệ thông gia trong nhà cũng là uy tín danh dự. Đây là một mạng lưới tư bản khổng lồ.
Người trong giới ai dám đắc tội Lữ Ngọc Khê. Ngược chính chỉ là một đạo diễn, hiện tại đạo diễn cũng giống nhiều năm quyền lên tiếng lớn như .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vương Ích Dân hít sâu một : "Xin , ma chướng. cũng là vì nhớ con cháu quá, cô đừng chấp nhặt với một ông ngoại đang nhớ cháu như ."
Ngọc Khê giờ, thể trong , dậy lười chẳng buồn bộ mặt giả dối của Vương Ích Dân.
Vương Ích Dân hít sâu một , đành lòng cũng nhịn.
Lễ mắt phim kết thúc thì Lôi Tiêu gọi điện tới: "Chị, giúp em đón con với, em đến bệnh viện."
"Em thế?"
"Không em."