Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 942: Hối hận
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:46:10
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Ngọc Khê dậy . Hai năm gần đây, chỉ cần quá mệt mỏi, Niên Quân Mân đều sẽ kéo cô dậy sớm chạy một vòng để rèn luyện thể. Đã thành thói quen, thêm việc đổi chỗ ngủ yên giấc, nên mới 5 giờ rưỡi cô tỉnh.
Bọn trẻ còn học, tối qua Lôi Tiếu việc đến tận nửa đêm, chắc đến 7 giờ mới dậy nổi.
Ngọc Khê mặc quần áo của Lôi Tiếu, cầm ví tiền chuẩn ngoài mua đồ ăn sáng. Cô nhớ hôm qua lúc về thấy gần đây tiệm bán đồ ăn sáng, tiện hơn tự nhiều.
Nửa đêm qua mưa, bước sang tháng 9 thời tiết mát mẻ hơn hẳn, buổi sáng chút se lạnh. Vừa cầm thẻ bước khỏi cửa, cô rùng một cái. Mới hai bước, cô nhíu mày thấy đầy đầu lọc t.h.u.ố.c lá bên cạnh chiếc xe đang đỗ. Trong lòng cô hiểu rõ, Lý Tiêu cả đêm qua hề rời .
Ngọc Khê rõ tình hình bên trong, đoán chừng đang ngủ. Cô mới hai bước thì cửa xe mở , Ngọc Khê ngược bước nhanh hơn.
Lý Tiêu chậm một nhịp, đợi lúc xuống xe thì xa. Anh bực bội sờ túi, chỉ thấy hộp t.h.u.ố.c rỗng, bèn lấy một hộp mới từ ghế, hút một hết sạch, trong hộp chỉ còn hai phần ba.
Ngọc Khê đến tiệm ăn sáng là sớm nhất. Người già lớn tuổi thường ngủ ít, thích dạo buổi sáng tiện thể mua đồ ăn. Cửa hàng ăn phát đạt, mua bánh bao còn xếp hàng.
Ngọc Khê gọi sữa đậu nành, hoành thánh, cháo, một xửng bánh bao, và một ít dưa muối nhỏ mà các cô dì xếp hàng khen ngợi, nổi tiếng.
Xách một túi đồ ăn sáng về, cô cảm thán khu cây xanh quy hoạch thật , cơn mưa thể ngửi thấy mùi cỏ thơm mát.
Về đến lầu, thấy Lý Tiêu đang dựa xe, Ngọc Khê coi như thấy.
Lý Tiêu dụi tắt điếu thuốc: "Chờ chút."
Ngọc Khê giả vờ thấy, để ý, cô sẽ lãng phí thời gian thêm nữa.
Lý Tiêu bước lên hai bước chặn đường: "Cô ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Anh bức thiết , nỗi hoảng loạn trong lòng đang lan rộng. Anh cũng dám nghĩ nhiều, mấy định lên dừng bước. Lần đầu tiên cũng lúc yếu đuối sợ hãi, cả đêm trong đầu chỉ hai chữ: Hối hận.
Ngọc Khê Lý Tiêu. Quen bao nhiêu năm, Lý Tiêu lúc nào cũng quần áo chỉnh tề, dù mệt mỏi đến hình tượng vẫn luôn hảo. Lý Tiêu hôm nay cả nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá, tóc tai rối bời, là do lúc bực bội tự vò lấy, quần áo xộc xệch, và nhất là đôi mắt vằn đỏ tơ máu, trông như kẻ nghiện, dọa .
Chỉ tiếc là dù Lý Tiêu chật vật đến , trong lòng Ngọc Khê cũng chẳng hề gợn sóng. Một khi dẫm giới hạn, xin , cô sẽ đồng cảm. Cô lạnh lùng : "Rất ."
Nói xong Ngọc Khê vòng qua, quẹt thẻ lên lầu. Còn Lý Tiêu thẻ mặc kệ, miễn cửa nhà là .
Lên đến lầu, bày đồ ăn sáng lên bàn ăn thì thấy tiếng bọn trẻ động đậy. Chúng hiểu chuyện, đợi gọi tự .
Ngọc Khê : "Mau rửa mặt đ.á.n.h răng , dì mua mấy món điểm tâm, xong ăn sáng."
Hai chị em rửa mặt đ.á.n.h răng nhanh, nhoáng cái ngoan ngoãn bàn ăn.
Ngọc Khê : "Thích ăn cái gì thì ăn cái đó. Dì cứ tưởng gọi hai đứa chứ, các họ của hai đứa lớn hơn mà sáng nào cũng ngủ nướng!"
Lý Cẩm lấy món hoành thánh mà em trai thích ăn cho em , mới lấy cháo cho : "Chúng cháu quen ạ, chăm sóc em trai, chúng cháu chỉ cố gắng gây thêm phiền toái cho ."
Lòng Ngọc Khê thắt . Bởi vì nhà , bố đầy đủ, nên tư cách nũng. Ngọc Khê nụ mặt hai đứa trẻ, nhà Lôi Lạc đến mấy thì vẫn là nhà tự tại hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-942-hoi-han.html.]
Hai đứa nhỏ ăn xong bữa sáng, Lôi Tiêu vẫn dậy, chúng tự về phòng quần áo xong xuôi.
Ngọc Khê đồ công sở: "Thật đáng tiếc, tối qua các cháu việc muộn quá nên thể đưa các cháu học. Dì hai đưa các cháu nhé?"
Đáy mắt hai chị em thoáng chút thất vọng, nhưng nhanh đôi mắt sáng lấp lánh: "Vâng ạ!"
Ngọc Khê đổi giày , đợi bọn trẻ đổi xong thì cùng cửa. Cô để tờ giấy nhắn bàn, đồ ăn sáng còn hâm nóng lên là ăn .
Ban đầu, Ngọc Khê lo lắng Lý Tiêu còn ở lầu, nhưng xuống đến nơi thì chẳng thấy . Cô chút thất vọng, đợi cả đêm , chẳng lẽ thể đợi thêm một tiếng nữa để bọn trẻ ?
Xe của Ngọc Khê là siêu xe, đôi khi đổi cũng là vì thể diện, ở bên ngoài gặp phiền toái cần thiết, sự giàu là cách trực quan nhất. Xe của cô và Lôi Tiêu sự khác biệt, xe Lôi Tiêu mua từ bốn năm hề đổi, so sánh một chút, nghĩ đến siêu xe của Lý Tiêu, cô càng thêm bất mãn với .
Hai đứa trẻ Ngọc Khê đưa học, chỉ vui mừng mà còn hưng phấn, đặc biệt là cô bé Lý Cẩm mắt cứ sáng rực lên.
Lý Bân ở cổng trường mẫu giáo, chớp mắt hỏi: "Dì hai, tối nay chúng cháu về nhà ngủ ?"
Ngọc Khê trả lời chắc chắn , ai Lôi Tiêu hôm nay bận đến mấy giờ.
Ánh mắt mong chờ của nhóc vụt tắt, cúi đầu định trong. Ngọc Khê mà khó chịu trong lòng, con nhà thì lớn tướng , đùng cái đứa cháu nhỏ xíu, thật nỡ để nó buồn: "Có thể về nhà ngủ, thời gian thì dì hai đón các cháu. , tối nay ăn gì? Lát nữa về dì hai mua."
Cậu nhóc mặt đang xị xuống lập tức tươi, bẻ ngón tay mũm mĩm: "Cháu ăn cánh gà, còn cả gà , ừm, tóm là thật nhiều thịt."
Ngọc Khê: "Được, , dì hai nhớ , mau thôi!"
Đợi nhóc trong, Ngọc Khê dắt Lý Cẩm tìm cô giáo, rõ rằng tối nay cô sẽ đích đến đón , ngoài bất kỳ ai khác đến đón đều mang đứa trẻ .
Cô giáo ngẩn : "Có thể cho lý do ?"
Ngọc Khê thấy Lý Cẩm ngẩng đầu . Cô bé nhạy cảm, từ tối qua tắm xong cứ loanh quanh bên cạnh cô, liên tục hỏi han, rõ ràng dì bận rộn như tới đây, cứ bóng gió mãi. Ngọc Khê nắm tay cô bé : "Trong nhà xảy chút vấn đề."
Cô giáo trong nháy mắt liền nghĩ đến chuyện ly hôn. Cô cũng thấy nhiều , trường mẫu giáo tư thục, học sinh đều là con nhà giàu, trong đó ít trường hợp bố ly hôn: "Được, ."
Trên đường đưa Lý Cẩm , cô bé vẫn luôn im lặng, mãi đến khi xuống xe mới hỏi: "Dì hai, bố cháu sắp ly hôn ?"
Ngọc Khê cảm thấy chuyện giấu , huống chi trẻ con bây giờ trưởng thành sớm cái gì cũng hiểu: "Cháu rằng, bọn họ đều yêu cháu."
Lý Cẩm mở cửa xe, khóe miệng nở nụ nhàn nhạt: "Cũng khá ạ."
Ngọc Khê cửa xe đóng , nhất thời hồn. Ba chữ đó bao hàm quá nhiều điều. Cô bé chấp nhận nhanh, mà là sớm nghĩ tới chuyện bố ly hôn. Cô day day giữa mày, tính cách Lý Cẩm và Lôi Tiêu thật sự quá giống .
Ngọc Khê nhà Lôi Tiêu, cô cũng việc bận, hôm qua trễ nải một ngày. Chẳng qua tình hình , tối nay vẫn thể về nhà . Cô gọi điện cho Niên Quân Mân , kể thái độ của Lôi Tiêu, trọng điểm nhắc đến bọn trẻ.
Niên Quân Mân tuy luyến tiếc vợ, nhưng cũng tỏ vẻ thấu hiểu, liên quan đến trẻ con, vợ là nhà đẻ, tự nhiên ở bên cạnh nhiều hơn: "Em cứ yên tâm, ở nhà sẽ trông chừng."
" là nên trông chừng, nhất là mấy thằng nhóc thối, chơi cả mùa hè , tâm trí nhất thời thu ."