Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 934: Tim tắc nghẽn

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:46:01
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệu Diệu đỏ mặt đầu : "Dì Văn Tịnh."

 

Quý Tấn trộm nháy mắt, đây là chồng tương lai a!

 

Diệu Diệu hung hăng dẫm Quý Tấn một cái: "Dì Văn Tịnh, dì tới tìm con ạ?"

 

Văn Tịnh gật đầu: "Ừ, chú nhà con việc gấp công tác , nếu cũng qua đây. Dì việc hỏi con."

 

Diệu Diệu thiết ôm cánh tay dì Văn Tịnh. Từ nhỏ cô bé ở nhà họ Phương thời gian ngắn, dì Văn Tịnh thật sự coi cô bé như con gái ruột: "Mẹ con ở phòng khách ạ."

 

Nói Diệu Diệu cùng dì Văn Tịnh .

 

Văn Tịnh sớm tò mò bên trong xảy chuyện gì, Diệu Diệu là đứa trẻ chín chắn như lén.

 

Vào phòng khách, Văn Tịnh liếc mắt cái là hiểu ngay, cảnh giác thiếu niên . Trong lòng so sánh với con trai , khách quan mà , thiên vị thì ngoại hình kém con trai là bao. Trong lòng nhịn lo lắng, các cô bé bây giờ đều thích kiểu con trai lạnh lùng ngầu ngầu thế .

 

Ngọc Khê lên: "Văn Tịnh, tối muộn thế còn qua đây?"

 

Văn Tịnh kéo Diệu Diệu xuống: "Tớ tìm hỏi chút việc, gấp nên qua luôn."

 

Ngọc Khê dậy: "Chúng thư phòng nhé?"

 

Văn Tịnh định : "Không cần , tớ chỉ hỏi hai câu thôi. Vốn định gọi điện thoại, nhưng nghĩ tiện thể lấy tài liệu nên tự một chuyến."

 

Ngọc Khê và Văn Tịnh quen mười mấy năm, tính nết sớm hiểu rõ. Nhìn Văn Tịnh cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái tại định : "Cậu ."

 

Văn Tịnh: "Bọn tớ một đối tác ăn, hôm nay dẫn theo một vị đạo diễn tới tìm, rủ bọn tớ cùng đầu tư. Cậu hiểu về điện ảnh nên tớ tới hỏi một chút."

 

Ngọc Khê: "Chẳng các tham gia giới ?"

 

Văn Tịnh : "Trước tham gia vì khó kiếm tiền. Hiện tại ngành phát triển nhanh chóng, lợi nhuận đầu tư nhỏ nên cũng đầu tư thử xem ."

 

Ngọc Khê hiểu, hiện tại ngành điện ảnh là miếng bánh ngon, mấy năm nay ngày càng nhiều doanh nghiệp tham gia đầu tư: "Tìm đầu tư phim gì? Đạo diễn là ai?"

 

Văn Tịnh : "Cần đầu tư 250 triệu, phim của đạo diễn Vương. Trước mắt kêu gọi 150 triệu, ba hoa chích chòe, mở miệng là đòi ít nhất 5000 vạn đầu tư, tiền quá lớn nên bọn tớ yên tâm."

 

Ngọc Khê: "........ Là ông !"

 

Văn Tịnh : "Các quen ?"

 

Ngọc Khê với con gái: "Gọi Quý Tấn đây."

 

Diệu Diệu còn kịp dậy, Quý Tấn tự , đặt m.ô.n.g xuống: "Dì Văn Tịnh, dì đừng ông ngoại hờ của con c.h.é.m gió, hôm qua ông còn tìm bố con đấy!"

 

Văn Tịnh thật ngờ mối quan hệ , sang Ngọc Khê: "Thật sự đáng tin cậy ?"

 

Ngọc Khê : "Rủi ro quá lớn. Tính cho một bài toán, ngoài nghề các hiểu . Đầu tư 250 triệu nghĩa là ít nhất đạt doanh thu 700 triệu mới lãi. Đây đầu tư, căn bản chính là đ.á.n.h bạc."

 

Văn Tịnh tính toán: "Tính như tỷ lệ lỗ quá cao."

 

Ngọc Khê gật đầu: "Ừ, hơn nữa đạo diễn chắc tay, tỷ lệ lỗ sạch vốn càng lớn. Cậu đầu tư thì tớ giúp tìm mấy dự án đáng tin cậy hơn."

 

Mắt Văn Tịnh sáng rực lên: "Bọn tớ càng đầu tư phim hơn."

 

Ngọc Khê : "Năm nay kế hoạch, sang năm mắt ý tưởng."

 

Trọng tâm mắt của Ngọc Khê là phim truyền hình.

 

Văn Tịnh cảm thấy đáng tiếc.

 

Vợ chồng nhà họ Quan thấy bọn họ chuyện xong, rốt cuộc thể chen . Ông chủ Quan : "Phim điện ảnh của Lữ tổng ý nghĩa giáo d.ụ.c sâu sắc, nên nhiều hơn mới ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-934-tim-tac-nghen.html.]

 

Ngọc Khê giải thích: "Cái cần đề tài."

 

Rất nhiều đề tài , chỉ phim ý nghĩa, lặp thì cô .

 

Quan phu nhân quan tâm công việc, chỉ quan tâm con dâu nhắm trúng, cứng rắn kéo đề tài về chuyện con cái: " thấy Diệu Diệu càng càng thích. Ai cũng nhà các vị cô con gái nhưng hai vợ chồng cứ giấu kỹ, chẳng chịu mang ngoài cho gặp mặt."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Ngọc Khê khách sáo : "Cháu nó còn nhỏ, vẫn nên lấy việc học trọng. Chờ thành niên nhất định sẽ đưa nó ngoài."

 

Quan phu nhân: "Thế thì muộn quá. Thế hệ bọn trẻ giống chúng , nhân mạch đều xây dựng từ nhỏ, giống chúng lớn lên tự bươn chải, vẫn là nên đưa ngoài nhiều mới ."

 

Trong lòng Ngọc Khê tán thành. Từ nhỏ quen thì thế nào, quan hệ cũng chắc bền chặt, chơi với cũng là vì lợi ích, xem mang lợi lộc gì .

 

Văn Tịnh trong lòng hụt hẫng, đây là đào góc tường ngay mặt cô a: "Diệu Diệu nhà tớ còn nhỏ."

 

Quan phu nhân ban đầu nghĩ nhiều, tưởng là bạn của Lữ Ngọc Khê nên thiết là tự nhiên, nhưng thấy địch ý của Văn Tịnh thì chút hiểu , cũng là nhắm trúng Diệu Diệu. Bà : "Diệu Diệu đúng là còn nhỏ, bất quá chúng đều hiểu rõ gốc rễ của , học cùng trường, nên liên lạc nhiều hơn."

 

Lại với con trai: "Sau che chở em gái nhiều chút nhé."

 

Quan Bức cứng đờ mặt: "Vâng."

 

Văn Tịnh cảm thấy nguy cơ nồng đậm, lôi Phương Huyên : "Ngọc Khê, Phương Huyên nghỉ đông , chúng nước ngoài trượt tuyết !"

 

Ngọc Khê chút động lòng. Mấy năm nay du lịch cũng chỉ ở trong nước, thật sự nước ngoài chơi: "Được a!"

 

Văn Tịnh hài lòng, thầm nghĩ con trai thành niên, tranh thủ kỳ nghỉ đông đính hôn luôn, nếu trong lòng cô bất an, con dâu chạy mất thì cô thật sự nước mắt.

 

Quan phu nhân cảm thấy nên : "Phương Huyên là con trai chị, đang du học ở nước ngoài ?"

 

Văn Tịnh nhắc tới con trai thì tự hào, nổi bật quan hệ nên : " , học ở trường nổi tiếng nước ngoài, năm đó là Thủ khoa thi đại học đấy. Nói thì đứa nhỏ là do Ngọc Khê cứu, vợ chồng nuôi nấng mấy năm, một năm thì nửa thời gian ở đây. Phương Huyên và Diệu Diệu là thanh mai trúc mã, tình cảm lắm, cứ như một ."

 

Ngọc Khê nhấp ngụm . Văn Tịnh nếu e ngại vợ chồng cô thì chỉ thiếu nước thẳng Diệu Diệu và Phương Huyên là một đôi .

 

Quan phu nhân cứng họng. Thật ngờ đến mối quan hệ . Vất vả lắm gia thế tương đương, quan hệ tồi, cô gái ưng ý thế mà là hoa chủ, tim tắc nghẽn chịu .

 

Vợ chồng Ngọc Khê cũng giải thích, như cũng , bớt nhiều phiền toái.

 

Chờ tiễn khách xong, về phòng ngủ, Ngọc Khê : "May mắn đưa con gái ngoài nhiều."

 

Niên Quân Mân cảm xúc dạt dào: "Đây là còn đưa ngoài mà đuổi tới tận nhà . Nhà con gái trăm nhà cầu, nghĩ đến mà đau lòng."

 

Ngọc Khê bĩu môi: "Trăm nhà cầu tâm cũng chắc chân thành. Bao nhiêu tưởng chỉ một cô con gái, nhắm chính là tư bản lưng Diệu Diệu."

 

Niên Quân Mân nghĩ đến điều liền buồn : "Ai bảo chỉ Diệu Diệu mang họ Niên, rõ chân tướng thì chẳng tưởng chỉ một cô con gái ."

 

Ngọc Khê tâm mệt: "Anh còn , ngủ thôi."

 

Ngày hôm , Ngọc Khê đến công ty, Hoàng Lượng chờ sẵn: "Cô về dự án đầu tư lớn ? Mục tiêu là chiếu dịp lễ 1/10 sang năm."

 

"Nghe , thế?"

 

Hoàng Lượng: "Có tìm , cũng nghĩ thế nào mà tìm kéo đầu tư."

 

Ngọc Khê khẽ: "Vẫn là thông minh nhiều."

 

Hoàng Lượng cũng : "Nếu thật sự ai cũng coi trọng thì sẽ thiếu đầu tư, đây là đều coi trọng."

 

Ngọc Khê mở máy tính: "Cậu tới để chuyện phiếm việc chứ!"

 

Hoàng Lượng: "Không , là về chuyện Niên Canh Tâm."

 

 

Loading...