Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 932: Hố anh trai

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê rõ giá trị của quà tặng nhà , quả thực quý giá. Bao lì xì của dượng cả là ngoại tệ, tròn một vạn, cực kỳ hào phóng. Vợ chồng Ngọc Khê và Ngọc Thanh cũng tặng quà cưới trị giá mười mấy vạn nhân dân tệ.

 

Chưa kể đến ruột thịt nuôi dưỡng Vương Dương từ nhỏ, đây mới là món quà nặng đô nhất: một chiếc vòng ngọc trị giá hơn 50 vạn!

 

Vương Dương kết hôn một cái cứ như phát tài , thu về cả trăm vạn.

 

Hôm nay đến thăm, nhà họ Hầu rốt cuộc cũng cư xử bình thường, chung sống khá hòa hợp.

 

Vương Dương thể tiễn Ngọc Khê và sân bay vì hai vợ chồng hưởng tuần trăng mật.

 

Ngày hôm , Ngọc Khê đợi Vương Điềm Điềm. Ngày tiếp theo, cô thăm Phương Huyên. Vì trường Phương Huyên học là một học phủ nổi tiếng ở nước ngoài nên đều cùng.

 

Phương Huyên thật sự bận, chỉ tranh thủ đưa Ngọc Khê và dạo quanh khuôn viên trường, ăn trưa xong thì đoàn Ngọc Khê cũng về.

 

Ngày cuối cùng, dạo quanh khu vực lân cận, nghỉ ngơi một đêm về nước.

 

Ngọc Khê mang theo quà Vương Điềm Điềm gửi cho Quý Tấn. Về nước ngày đầu tiên, cô xử lý việc ở công ty, ngày hôm gặp Vương Phúc Lộc.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Bạch Nhiêu đón tiếp Ngọc Khê. Ngọc Khê xuống nhận chén Bạch Nhiêu pha: "Ông xã nhà cô ?"

 

Bạch Nhiêu liếc mắt về hướng phòng họp: "Đang tiếp khách đấy!"

 

Ngọc Khê thấy sắc mặt Bạch Nhiêu vui: "Ai thế?"

 

Bạch Nhiêu: "Đạo diễn Vương, ông ngoại của Quý Tấn đấy. Tới xin đầu tư, đến ba mà Phúc Lộc vẫn luôn gặp. Lần , ông thế mà lôi cả Quý Tấn tới, tính kế lên cả đầu thằng bé."

 

Ngọc Khê đặt chén xuống: "Quý Tấn ?"

 

Bạch Nhiêu thở dài: "Đi chơi với bạn . Thằng bé khai giảng là lên lớp 12, thành tích vẫn luôn ở mức khá, nhưng bộ tâm trí đều dồn chuyện chơi bời. Lớn chơi game nhảy nhót nữa, ngược càng mê mẩn game đồng đội. Hễ nghỉ, chơi game thì cũng chạy chơi với đám bạn cùng khu biệt thự. Lần còn trộm thẻ VIP của Phúc Lộc hội sở nữa chứ."

 

Ngọc Khê mà sửng sốt: "Là do ít quan tâm quá ? nhớ năm ngoái thằng bé như !"

 

Bạch Nhiêu day day thái dương: "Năm ngoái Phương Huyên du học, dù cũng lớn lên cùng , tấm gương ở đó nên còn kiềm chế. Từ khi Phương Huyên , nó giống như Tôn Ngộ Không mất vòng kim cô, giải phóng. Thành tích trượt dốc phanh, trò chơi thì càng ngày càng nhiều. Bị chúng bắt còn năng hùng hồn đầy lý lẽ."

 

Khóe miệng Ngọc Khê giật giật: "Nó cái gì?"

 

"Nói với chúng là nó 'di truyền từ gốc đổi , trừ phi ngày nào đó mồ mả tổ tiên bốc khói xanh'!"

 

Ngọc Khê: "........"

 

Bạch Nhiêu đập bàn: "Cô xem, đấy gọi là tiếng . quản cũng quản , Phúc Lộc tức suýt đứt . Nghĩ thấy Phúc Lộc đáng đời, hả giận lắm, cho chừa cái tội coi con trai như ông tổ tông mà nuôi, đáng đời!"

 

Vương Phúc Lộc ở cửa từ lúc nào, mặt đen sì: "Anh thấy hết đấy nhé!"

 

Bạch Nhiêu trợn trắng mắt: "Trước mặt cũng thế thôi, xem đáng đời ."

 

Vương Phúc Lộc đóng cửa : "Nói nhỏ chút, đừng để ngoài thấy."

 

Bạch Nhiêu hừ một tiếng, rốt cuộc tiếp nữa.

 

Ngọc Khê hỏi Vương Phúc Lộc: "Đạo diễn Vương ?"

 

Trong mắt Vương Phúc Lộc hiện lên vẻ khinh miệt, hừ một tiếng: "Ông tính toán hết nước hết cái thì cũng sẽ đầu tư."

 

"Anh coi trọng dự án đó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-932-ho-anh-trai.html.]

 

Vương Phúc Lộc xuống: "Ừ, chơi quá lớn. Đầu tư 250 triệu một bộ phim điện ảnh, lãi thì cộng thêm các loại thuế má, tính tổng đạt doanh thu 700 triệu mới thu hồi vốn. Đây là đ.á.n.h bạc, con bạc."

 

Ngọc Khê coi thường đạo diễn Vương. Hiện tại đúng là những bộ phim đạt doanh thu 1 tỷ, nhưng đó đều là những đạo diễn nổi tiếng nền tảng vững chắc, đạo diễn Vương thật sự .

 

Bạch Nhiêu lạnh lùng : "Ý là, nếu thích hợp thì cũng sẽ đầu tư chứ gì?"

 

Vương Phúc Lộc rùng một cái: "Không, sẽ . Bất kỳ bộ phim nào của đạo diễn Vương đều sẽ đầu tư. Cho dù lãi cũng dính dáng gì đến ông ."

 

Nhắc tới chuyện Vương Phúc Lộc liền tức. Dám đ.á.n.h chủ ý lên Quý Tấn, nghĩ đến thằng con trời đánh, mắng thầm một câu "thằng nhóc thối". Nó dẫn tới vì tình mà là vì thấy phiền phức, bán bố nó chút do dự.

 

Bạch Nhiêu hài lòng, coi như buông tha Vương Phúc Lộc, hỏi Ngọc Khê: "Năm nay mới qua một nửa, cô dự định đầu tư nào khác ?"

 

Bạch Nhiêu quen Lữ Ngọc Khê cũng khá lâu , cô cũng giống chồng , cho rằng vận may đầu tư của Lữ Ngọc Khê đặc biệt , theo chắc chắn sai.

 

Ngọc Khê ánh mắt sáng rực của hai vợ chồng: "Thật sự ."

 

Vương Phúc Lộc chỉ tiếc rèn sắt thành thép: "Cô mới đầu năm đầu tư một bộ phim truyền hình mà."

 

Ngọc Khê nhắc nhở: "Còn show giải trí nữa, năm nay cũng hai mùa. Hơn nữa nhắc nhở một câu, phim truyền hình là do chính chúng đầu tư, là đại chế tác (bom tấn), tiêu tốn bộ nhân lực và tài chính ."

 

Cô cũng vay ngân hàng, tuy rằng giám đốc Trương vẫn luôn tiếc công sức Ngọc Khê vay vốn.

 

Vương Phúc Lộc đến phim truyền hình liền mở to hai mắt: "Lúc đầu tư thì gọi chúng , cô ăn mảnh."

 

Ngọc Khê: "....... Không đề cập đến chuyện đầu tư, là các nhắc đến mà."

 

Ý là, các tự nhắc đến tự hụt hẫng, liên quan gì đến .

 

Vương Phúc Lộc: "........"

 

Ngọc Khê vội chuyển chủ đề, lấy quà từ trong túi : "Ở nước ngoài Điềm Điềm nhờ mang về cho Quý Tấn."

 

Vương Phúc Lộc mở xem, tưởng là cái gì, hóa là thẻ ngân hàng: "Cô cứ một hai đối đầu với ? hận thể khóa hết thẻ ngân hàng của Quý Tấn, cô còn đưa thêm thẻ."

 

Ngọc Khê giải thích: "Cũng nguyên nhân cả. Quý Tấn lớn , cô mua quà cũng sợ hợp ý nó, cho nên sẽ định kỳ chuyển một khoản tiền để Quý Tấn tự mua."

 

Đương nhiên còn lý do là Vương Điềm Điềm sợ lộ địa chỉ của , nghĩ nghĩ thì đưa thẻ ngân hàng là an nhất.

 

Bạch Nhiêu thấy chồng định mở miệng liền chặn họng: "Nói là khóa thẻ mà cũng chẳng thấy khóa bao giờ."

 

Vương Phúc Lộc: "....... mà khóa thì thằng nhóc đó dám vay nặng lãi đấy, khóa cũng chẳng ý nghĩa gì."

 

Bạch Nhiêu lạnh lùng : "Biết thế là ."

 

Ngọc Khê cân nhắc nửa ngày, dù cô cũng là mợ nó: "Thằng bé thật sự nên quản giáo, lớp 12 quan trọng. Hơn nữa bây giờ hội sở , chờ lớn lên thì còn thể thống gì nữa?"

 

Trong lòng Vương Phúc Lộc khổ sở. Con trai lời , sợ . Trước còn sợ Bạch Nhiêu, từ bỏ nhà bụi, Bạch Nhiêu cũng động thủ nữa, thành càng cách nào quản.

 

Vương Phúc Lộc đảo mắt, định mở miệng thì điện thoại Ngọc Khê vang lên, là Diệu Diệu: "Con gái ."

 

Điện thoại thông chỉ tiếng Diệu Diệu mà còn tiếng đ.á.n.h . Vừa mới chữ "Mẹ", thấy tiếng Quý Tấn: "Em gái , đừng gọi điện thoại chứ, em thế chẳng hại ?"

 

Ngọc Khê siết chặt điện thoại, tức điên!

 

 

Loading...