Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 931: Bảo mật

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:58
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Điềm Điềm bực bội đá bãi cỏ, giày cao gót màu trắng nhuộm màu xanh của cỏ. Cô hai bước: "Ông hỏi thăm em cái gì?"

 

Ngọc Khê trấn an Vương Điềm Điềm nhưng nên gì. Vương Điềm Điềm vẫn luôn định cư trong nước, chẳng vì trong lòng qua ? Sợ đụng quen cũ, sợ quá khứ của đào bới , cho dù nhớ Quý Tấn cũng chỉ liên lạc qua điện thoại.

 

Lần về nước cũng dạo phố, bình thường đều chọn địa điểm ăn cơm trong phòng bao kín đáo, Vương Điềm Điềm trang điểm cũng chút ngụy trang, lúc nào cũng đeo kính.

 

Trong lòng Vương Điềm Điềm chắc chắn chuyện , c.ắ.n môi: "Đừng cho ông địa chỉ của em."

 

Ngọc Khê nhận lời: "Chị sẽ , chị cũng dặn Quý Tấn , thằng bé cũng sẽ ."

 

Vương Điềm Điềm thở phào nhẹ nhõm. Nhà cô ở Quý Tấn , mà chủ yếu là thằng bé hỏi. Gửi đồ về cô sợ Bạch Nhiêu nghĩ nhiều nên cũng bao giờ điền địa chỉ của , ngờ ngược giúp cô yên tâm. Hiện tại cả nhà Lữ Ngọc Khê , hẳn là sẽ tìm thấy: "Cảm ơn."

 

"Không cần cảm ơn."

 

Ngọc Khê khuyên nhủ kiểu "đều qua , đừng suy nghĩ nữa". Người ngoài thì dễ, căn bản hiểu nỗi khổ của trong cuộc, thật mấy ai thể vượt qua . Cô còn đang nghĩ mới 7 giờ sáng Vương Điềm Điềm tới thăm, hóa nguyên nhân là ở đây.

 

Vương Điềm Điềm lấy t.h.u.ố.c lá nữ từ trong túi : "Không ngại chứ!"

 

Ngọc Khê: "Không ngại."

 

Vương Điềm Điềm châm lửa, cảm xúc bình hơn: "Hai ngày nay mới mua thuốc, vốn dĩ bỏ , bực bội quá."

 

"Ừ."

 

Vương Điềm Điềm nhả khói: "Người cha của em, em gặp , ông ích kỷ m.á.u lạnh hơn em nhiều."

 

Ngọc Khê tán đồng. Đạo diễn Vương bạn gái, còn nhỏ tuổi hơn cả Vương Điềm Điềm, vẫn là tên cặn bã như cũ.

 

Vương Điềm Điềm hút xong điếu thuốc, cảm xúc thả lỏng hơn: "Sau em gửi đồ sẽ gửi cho chị, phiền chị chuyển cho Quý Tấn nhé!"

 

Đối với con trai, cô tin tưởng Lữ Ngọc Khê hơn, bởi vì Lữ Ngọc Khê khôn khéo, tuyệt đối sẽ để lộ cô.

 

"Được."

 

Vương Điềm Điềm thấy khách , thời gian gần 8 giờ: "Chị bận , em về đây, còn nữa cảm ơn chị."

 

"Chị tiễn em."

 

Vương Điềm Điềm lái xe tới: "Ừ."

 

Ngọc Khê tiễn Vương Điềm Điềm thì đụng vợ chồng Vương Dương. Vương Điềm Điềm : "Chị dâu, em về , cần tiễn ."

 

Ngọc Khê : "Ngày mai mang Niệm Hoa tới chơi nhé."

 

Vương Điềm Điềm : "Thằng bé nước Y với bố nó , mai em tự qua !"

 

"Được."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ngọc Khê chờ Vương Điềm Điềm lái xe mới với đám Vương Dương đang dừng bước: "Lúc tới tắc đường chứ!"

 

Vương Dương lắc đầu: "Không ạ, bọn em sớm."

 

Ngọc Khê hỏi: "Ăn sáng ? Mấy đứa nhỏ dậy, dùng chung một ít ?"

 

Vương Dương thật sự ăn sáng, gia đình vợ và em vợ tới quá sớm: "Chưa ạ."

 

So với sự tự nhiên và thiết của Vương Dương, nhà họ Hầu từ lúc địa chỉ đến khi tới nơi vẫn luôn ở trong trạng thái ngơ ngác. Nhìn thấy ngôi nhà xong càng thêm dại . Mãi đến khi phòng khách mới hồn.

 

Bọn trẻ rốt cuộc cũng xuống lầu, đang ăn cơm bàn ăn. Nhà Ngọc Khê đều là dày Trung Quốc, bữa sáng bánh bao hấp, hoành thánh... kiểu dáng nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-931-bao-mat.html.]

 

Ngọc Khê mời: "Chưa ăn thì cùng ăn một chút."

 

Vương Dương khách sáo. Từ nhỏ phần lớn thời gian lớn lên ở nhà , nhà chị họ cũng tự nhiên, kéo vợ qua ăn sáng. Còn gia đình vợ và em vợ thì kệ.

 

Gia đình trai Hầu Oánh ăn sáng , nhà họ cũng kinh doanh bữa sáng.

 

Chẳng qua bữa sáng nhà Ngọc Khê là do đầu bếp chuyên nghiệp , loại cải tiến để đón ý khách hàng, hương vị chính tông. Ngọc Khê thấy yết hầu nhà họ Hầu chuyển động.

 

Lần tới khách, nhà Hầu Oánh rốt cuộc cảm thấy thật buồn .

 

Ăn sáng xong, bọn trẻ dạo phố. Diệu Diệu chìa tay: "Mẹ, bọn con mua chút quà, đưa thẻ cho bọn con ."

 

Ngọc Khê lên với Niên Quân Mân: "Anh tiếp đãi nhé."

 

Niên Quân Mân: "Được."

 

Ngọc Khê lên với con gái: "Bảo quản gia cùng các con, những nơi thể , tài xế chờ sẵn, mua xong thì về ngay."

 

Diệu Diệu: "Mẹ, yên tâm , con chừng mực mà."

 

Ngọc Khê nghĩ nghĩ : "Chúng còn ở ba ngày nữa mới về, ngày thăm Phương Huyên."

 

Mắt Diệu Diệu sáng lên: "Vâng."

 

Lúc Ngọc Khê dẫn con gái xuống lầu, vợ chồng Vương Dương ăn xong bữa sáng. Tiễn bọn trẻ , Ngọc Khê mới bên cạnh Niên Quân Mân.

 

Vương Dương chút ngượng ngùng: "Chị, phiền ."

 

"Người một nhà cả, khách sáo gì, bữa sáng hợp khẩu vị ?"

 

Vương Dương gật đầu: "Đã lâu ăn bánh bao chính tông như ."

 

Lời chút vả mặt nhà họ Hầu.

 

Sắc mặt Hầu Oánh đổi một chút nhanh khôi phục bình thường. Hầu Oánh mới là phức tạp nhất. Lúc đại học cô chỉ Vương Dương là du học sinh, bởi vì giành học bổng nên cô cứ tưởng điều kiện gia đình . Lúc cô kết hôn cha còn đồng ý. Sau chồng tới, thực kinh ngạc vì tiền mua nhà, nhưng chỉ trả tiền đặt cọc, nhận thức của cô vẫn là tiền.

 

Mãi đến khi kết hôn vả mặt, hối hận vì cẩn thận hỏi qua chồng, hóa chồng còn sản nghiệp trong nước, một năm kiếm nhiều hơn quán ăn Trung Quốc nhiều, càng cần đến họ hàng của Vương Dương, ngay cả ăn mặc bình thường nhất trong nhà cũng nhà máy.

 

Nhìn nhà , quán ăn Trung Quốc ngày càng khó , cả thừa kế quán ăn, hiện tại chỉ duy trì thu chi cân bằng, mỗi năm còn gánh vác các loại chi phí cho con cái và già, vẫn luôn tiêu tiền vốn. Em trai nghiệp đại học, nghiên cứu sinh, lương mới 4000, chỉ đủ chi tiêu cho bản . Mà chính cô, lương cao bằng chồng, lương mới 5000.

 

Ngọc Khê Hầu Oánh đang thất thần nên kéo câu chuyện sang Hầu Oánh, ngược chuyện với Vương Dương: "Có thời gian thì về thăm nhiều chút, ở nước ngoài một em, cũng nhớ mong."

 

Trong lòng Vương Dương càng áy náy, vì sự ích kỷ của mới theo sang đây: "Vâng, em sẽ cùng thường xuyên về thăm."

 

Lữ Mãn thật sự giận cháu ngoại: "Cháu cũng thật là, sản nghiệp thừa kế, cứ một hai công cho sắc mặt. Cậu rể cháu công việc ở nước ngoài dễ , tuyệt đối lợi ích là hết, mặt lợi ích cháu là ông nội, một khi lợi ích, để ý cũng chẳng thèm để ý đến cháu, đáng giá ?"

 

Vương Dương cảm thấy ở nước ngoài nhẹ nhàng: "Cậu, cháu sự theo đuổi của riêng ."

 

Lữ Mãn cho dù em gái , ông cũng thể hiểu nổi.

 

Trịnh Cầm kéo áo chồng, ý bảo đừng nữa, : "Các cháu đầu tiên tới đây, đừng câu nệ."

 

Hầu Oánh rốt cuộc hồn: "Vâng ạ."

 

Trò chuyện một lúc, Ngọc Khê chút nhận nhà họ Hầu. Sự cao ngạo lúc mới gặp hình như là ảo giác , tới đặc biệt lễ phép, một chút tật cũng bới .

 

Hầu Oánh càng cảm tạ: "Cảm ơn mợ, quà của chúng cháu về mới , quá quý giá."

 

 

Loading...