Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 929: Vả mặt

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê Vương Dương vẫn luôn lành, thật Vương Dương rốt cuộc ham cái gì. Nước ngoài thật sự hơn trong nước ? Cô thấy . Hiện tại mười mấy năm , sự phát triển trong nước rõ như ban ngày. Chẳng lẽ vì tình yêu đích thực?

 

Đoàn lên lầu. Trên lầu ngoài. Quán ăn Trung Quốc thật sự nhỏ, trang trí cũng đều mang đặc sắc Trung Hoa, thể thấy quán ăn nhà gái mở tồi.

 

Rốt cuộc Ngọc Khê cũng gặp nhà gái và họ hàng nhà gái. Nhà gái bên cạnh Vương Dương, lúc mới bắt đầu chút cao ngạo, chờ đ.á.n.h giá kỹ càng xong, nụ mặt mới thật hơn một chút, theo Vương Dương chào hỏi .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nhà gái tên là Hầu Oánh, gia đình cũng đơn giản, trai, em trai, cô ở giữa, chỉ là họ hàng thích thì ít.

 

Đoàn nhập tiệc. Ngọc Khê và cùng bàn với chị dâu của Hầu Oánh và những khác. Cảm nhận trực quan là gia đình thật sự cao ngạo.

 

Ngọc Khê cạnh chị dâu Hầu Oánh, bàn trẻ con.

 

Chị dâu Hầu Oánh: "Chúng từng về nước, trong nước phát triển tồi?"

 

Ngọc Khê: "Ừ."

 

Chị dâu Hầu Oánh : "Có phát triển nữa cũng so với nơi . Nghe nơi ăn cơm còn khó khăn, thật sự quá nghèo."

 

Ngọc Khê như : "Chẳng lẽ nơi ăn nổi cơm ? Nghe buổi tối nhất đừng ngoài, chỉ an đảm bảo mà còn đặc biệt loạn."

 

Chị dâu Hầu Oánh nghẹn họng: "Cái nhất định là Vương Dương , đó là khu nghèo, khu nhà giàu thì như . Nhà chúng ở khu nhà giàu, chỉ điều kiện giáo d.ụ.c , cảnh sát cũng nhiều. Nghe Vương Dương đón , thật ngờ trẻ con cũng tới, đông quá, ở khách sạn ?"

 

Ngọc Khê nhịn đ.á.n.h giá cách ăn mặc của nhà . Ừm, khéo léo. Được , cũng mặc đồ hiệu nước ngoài, nhà họ Hầu, đều là đồ hiệu theo mùa. Không là gặp mặt thông gia là để khoe giàu, bộ khí tràng giống như đều đang : Chúng tiền, các nghèo, trèo cao nhà chúng .

 

Chị dâu Hầu Oánh tự cảm thấy bản đặc biệt . Trong ấn tượng của bọn họ, cho dù internet tin tức, họ cũng tin những lời tổ tiên truyền hơn: Trong nước nghèo, loạn, trứng gà cũng ăn nổi, em gái gả cho Vương Dương chính là gả thấp. Cô nâng tay lên: "Ôi chao, quên đổi đồng hồ , cái đeo mấy ngày , trí nhớ của ."

 

Ngọc Khê liếc mắt một cái, thật lòng trả lời, nhịn . Thường kẻ khoe khoang mới là nghèo thật sự, giàu mới khiêm tốn. Tai giật giật, bàn bên cạnh nhà họ Hầu cũng đang màu.

 

Được , mấy năm nay cô út kiếm ít tiền, nhưng chi phí du học của Vương Dương cũng nhỏ. Cô út bán tài sản của , tiền mặt trong tay thật nhiều, đổi thành ngoại tệ hơn hai trăm vạn. Lúc mua nhà nộp ít thuế, cuối cùng cân nhắc trả tiền đặt cọc, mua một căn biệt thự nhỏ vườn hoa lớn.

 

Người trong nước thích tiêu trả (hoa vị lai tiễn), đặc biệt là các bậc trưởng bối càng thích tích cóp tiền. Vốn dĩ cô út cũng thích mặc đồ hiệu, tuổi càng thích thoải mái, mỗi tháng trả tiền vay mua nhà nên càng sẽ mua quần áo hàng hiệu nước ngoài.

 

Phỏng chừng điều tạo ấn tượng cho nhà họ Hầu là nhà cô út bao nhiêu tiền, bọn họ mới thể cảm thấy cao hơn một bậc. Lại thêm Vương Dương mới bao lâu, tuy rằng công việc tồi, lương thuế một tháng 7000, nhưng trong mắt nhà họ Hầu, cô út kiếm tiền, ngược cần phụng dưỡng, chi phí y tế ở nước ngoài đặc biệt cao, cô út chính là gánh nặng. So với nhà họ Hầu mặt tiền cửa hàng, họ cảm thấy Hầu Oánh là gả thấp.

 

Ngọc Khê chị dâu Hầu Oánh tiếp tục khoe đồng hồ, đặc biệt dịu dàng: "Mẫu là mẫu chủ đạo mùa thu năm ngoái, kỹ , bản giới hạn, bán ở nước ngoài cũng chỉ 6000 thôi, đúng ?"

 

Tay chị dâu Hầu Oánh cứng , rốt cuộc khoe khoang nữa, run lên. Trong lòng nhịn nghĩ, Vương Dương hàng a. Lại nghĩ nghĩ : "Các cô ở trong nước cũng xem tạp chí nhỉ. là 6000, đổi tiền trong nước cũng gần bốn vạn, lương trong nước cao, mua cũng mất vài tháng lương đấy!"

 

Tư Âm nhịn nãy giờ, nhưng cảm thấy buồn , đột nhiên bật : "Xin , nhịn ."

 

Trên mặt chị dâu Hầu Oánh khó coi, càng khai thác thông tin của đám Ngọc Khê: "Vương Dương vẫn luôn , các cô nghề gì ? Vương Dương và Hầu Oánh đăng ký kết hôn, hiện tại chỉ thiếu hôn lễ, chúng cũng là họ hàng, tìm hiểu thêm một chút quá đáng chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-929-va-mat.html.]

 

Ngọc Khê : "Không quá đáng, cô tìm hiểu cái gì?"

 

Tư Âm sớm chướng mắt cái thói màu : " nhé, là luật sư, chị là biên kịch, em dâu là bác sĩ."

 

Bàn đàn ông, đều là phụ nữ. Trừ ba Ngọc Khê, còn họ hàng nữ của nhà họ Hầu.

 

Chị dâu Hầu Oánh trong lòng nắm chắc, lương của mấy ngành nghề trong nước đều cao lắm: "Phải ? Mua đồng hồ danh tiếng cũng vất vả nhỉ!"

 

Tư Âm ngượng ngùng nâng cổ tay lên: "Nhà đeo nhãn hiệu , đeo mẫu cơ. Chị, chúng cách xa, để cô xem cái chị đeo ."

 

Ngọc Khê nâng tay lên: "Của chúng mua lâu hơn, mẫu đồng hồ là từ ba năm ."

 

Mẫu là Niên Quân Mân tặng sinh nhật, cô thích nhất nên đeo nhiều.

 

Chị dâu Hầu Oánh chằm chằm đồng hồ, mặt biến sắc liên tục. Người hàng đều đây vấn đề năm tháng, là bản giới hạn, mười mấy vạn ngoại tệ đấy, thời gian càng lâu càng giá trị. Cô chỉ cảm thấy tát mạnh một cái, cái túi đặt bên cạnh, tưởng màu mua đồ giả, hiện tại mới phát hiện nhất định là đồ thật. Thân giật giật, cô nhịn che cái túi của .

 

Tư Âm mấy bàn , sắc mặt nhà họ Hầu , nụ càng sâu. Chưa đăng ký kết hôn thì bọn họ còn kiêng dè, sợ hỏng hôn sự, hôn nhân cái thứ , một bên đ.á.n.h một bên chịu, bọn họ chỉ là họ hàng nên mặc kệ. đăng ký thì cần nhịn nữa, còn thể ly hôn thế nào ?

 

Tư Âm : "Ngại quá, rõ ràng. là luật sư, tự mở một văn phòng luật sư. Chị là biên kịch, nhưng tự công ty điện ảnh, đều mở mười mấy năm , mấy năm còn đề danh ở liên hoan phim nước ngoài, suýt chút nữa đoạt giải. Về phần em dâu, đúng là bác sĩ, nhưng là thế gia đông y. Chúng đều kiếm lương tháng."

 

Sắc mặt chị dâu Hầu Oánh càng , cảm thấy nãy giờ giống như vai hề .

 

Ngọc Khê thấy hết, lên tiếng. Đây đều là tự tìm, nếu màu thì cũng sẽ vả mặt. Bọn họ vì suy nghĩ cho nhà họ Hầu nên vẫn luôn khiêm tốn.

 

Cô út Lữ đột nhiên , cục tức xả thật sảng khoái.

 

Lúc nhà họ Hầu rốt cuộc cũng yên tĩnh, tự ăn cơm của , cần khoe khoang bản nữa.

 

Ăn xong, nhà họ Hầu rốt cuộc dậy tiễn khách, giống như lúc đến.

 

Vừa xuống lầu, sắc mặt nhà họ Hầu càng khó coi, bởi vì cửa xe tới đón đám Ngọc Khê, quản gia xe, bọn trẻ sớm lên xe.

 

Sau đó chỉ còn vợ chồng Ngọc Khê. Ngọc Khê với cô cả: "Cô cả, thật sự tới chỗ cháu ở ?"

 

Cô cả Lữ chút động lòng, cô út Lữ. Cô út Lữ nghĩ hôn lễ cũng hòm hòm : "Cô cũng , hoan nghênh ?"

 

Ngọc Khê: "Hoan nghênh chứ, chung xe với bọn cháu."

 

Vương Dương choáng váng: "Mẹ."

 

 

Loading...