Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 928: Không tôn trọng
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:55
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Thu ho khan một tiếng: "Lúc kết hôn liền dùng một thủ đoạn, chị dâu họ sẽ ly hôn. Chị dâu họ từ nông thôn gả , là gia đình đơn , nhà đẻ đều thể về, vẫn luôn việc , sẽ ly hôn, cho nên mới c.h.ế.t sống canh chừng họ."
Mạc Thu , họ cũng sẽ ly hôn, bởi vì tư tưởng hai thật sự hợp, đặc biệt là chấp niệm với việc leo lên cao.
Hôm nay Ngọc Khê hai nơi, một là cửa hàng trang sức, một là cửa hàng sườn xám của Lôi Âm.
Lần đặt may sườn xám, Ngọc Khê yêu cầu trả tiền, tuy rằng chiết khấu thấp nhất nhưng cũng là bỏ tiền.
Thực Lôi Âm lấy tiền, nhưng Ngọc Khê kiên trì. Bạn bè đến mấy cũng tính toán rõ ràng, thời gian lâu khó tránh khỏi tích tiểu thành đại, quá ảnh hưởng tình cảm.
Sườn xám may xong, theo đo của cô út, còn một bộ tặng cho cô dâu, sườn xám đỏ thể mặc trong hôn lễ, đo là do cô út đưa. Ngọc Khê đặt từ sớm, chỉ là hôm nay mới đến lấy.
Cuối cùng cửa hàng trang sức, chọn đồ quá đắt, chủ yếu là ngụ ý lành.
Trên đường về nhà Mạc Thu hỏi: " cần theo nước ngoài ?"
Ngọc Khê: "Không cần, cho cô nghỉ, chờ về là ."
Mạc Thu : "Vâng."
Về đến nhà, Ngọc Khê thu dọn hành lý xong mới lướt xem tin tức. Cũng may tin tức của Tống Hán Thần và Bối Cổ Lan, bình luận về tin tức cô hết thời chú ý cao lắm, nhiệt độ của cô sớm giảm xuống.
Nếu đắc tội một , khả năng ngay cả tin tức cũng sẽ .
Mở tin tức về Bối Cổ Lan, tài khoản của Bối Cổ Lan, giống như tài khoản trộm , đăng ảnh chụp chung, là Bối Cổ Lan thao tác. Tâm cơ của Tống Hán Thần, đàn ông mà tâm cơ lên thì một chút cũng kém phụ nữ.
Hôm là đến chuyến bay nước M. Lần đông: Tư Âm mang theo hai con, vợ chồng Ngọc Chi và Lâm Thanh, gia đình năm nhà Ngọc Khê, thêm cả vợ chồng cô cả. Về phần Chu Linh Linh thật sự thời gian, nhờ mang quà theo.
Ba Ngọc Khê càng cần , nhất định . Tất cả đều ở khoang hạng nhất và khoang thương gia. Nhân viên đông, hành lý cũng đồ sộ.
Tới nước ngoài lúc 10 giờ sáng, tinh thần đều lắm.
Chờ gặp cô út Lữ và Vương Dương, Trịnh Cầm nhíu mày: "Cô dâu ?"
Cô út Lữ trừng mắt con trai. Vương Dương hổ: "Cô đang tiếp đãi họ hàng."
Trịnh Cầm "ồ" một tiếng. Nói trắng chính là coi trọng những họ hàng nhà trai , thảo nào sắc mặt cô em chồng khó coi.
Lữ Mãn mệt: "Xe tới ? Anh nghỉ ngơi, mệt quá."
Vương Dương vội : "Cậu, cửa là xe."
Hắn thật ngờ sẽ nhiều đến như , chuẩn hai chiếc xe đủ, gọi taxi, chút sốt ruột.
Ngọc Khê : "Cô dượng cả cùng , chúng cháu xe."
Cô út Lữ thật nhà Ngọc Khê nhà ở nước ngoài: "Nhà cô chen chúc một chút cũng đủ ở, các con khách sạn gì?"
Niên Quân Mân : "Cô út, ba con vẫn luôn ở nước ngoài, nơi nhà, nhà chúng con chỗ rộng đủ ở, khách sạn."
Cô út Lữ ngốc: "Có thể chứa hết nhiều như , nhà nhất định lớn nhỉ!"
Ngọc Khê : "Hay là cô cũng về cùng chúng con?"
Cô út Lữ xua tay: "Không , cô cũng việc bận, chờ hôn lễ kết thúc . , tối nay ăn cơm cùng , địa điểm là quán ăn Trung Quốc của nhà gái, địa chỉ cô gửi cho con, các con đến đúng giờ nhé!"
Ngọc Khê: "Vâng."
Lại với cô cả: "Cô cả, cô thật sự cùng bọn cháu ?"
Cô cả Lữ : "Cô cũng chờ hôn lễ kết thúc, kết hôn nhiều việc, cô giúp đỡ cô út con."
"Vậy , chúng cháu ."
Ngọc Khê thấy quản gia.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vương Dương hồi lâu mới hồn: "Mẹ, con vẫn nhà rể tiền, hiện tại mới cảm nhận , còn cả quản gia a!"
Cô út Lữ nghĩ đến cô con dâu mắt cao hơn đỉnh, trong lòng đột nhiên sảng khoái, cục tức nghẹn mãi: "Mẹ cảnh cáo con, với vợ con. Hừ, thật tưởng nước ngoài lắm chắc, nếu chỉ con là con trai, cũng tính tái hôn, chịu sự tức giận của nó đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-928-khong-ton-trong.html.]
Vương Dương hổ: "Mẹ, cô vẫn luôn ở nước ngoài, hiểu về trong nước, cái nhất thời nửa khắc đổi ."
Cô út Lữ "a" một tiếng: "Một cái quán ăn Trung Quốc, còn là mở tiệm cơm . Thôi nữa, dù cũng bực ."
Ngọc Khê bên lên xe nhắm mắt nghỉ ngơi, về đến nhà cách nhất định.
Lữ Mãn ngược ngủ , quản gia phía , thực tự nhiên. Lần đầu tiên phục vụ chu đáo như , còn gọi là "", hỏi con gái một chút sợ con gái mất mặt, trong lòng nghẹn đến phát cuồng.
Đoàn tới biệt thự vườn. Cặp song sinh xuống xe liền chạy tới chỗ mấy con chó. Hiện tại là ch.ó lớn, thôi dọa . Ngọc Khê thấy ch.ó lao tới, hoảng sợ: "Các con cẩn thận một chút."
Dung Dung xua tay: "Biết ạ."
Ngọc Chi sán gần: "Chị, chị thật thâm tàng bất lộ a, nhà lớn thế như trang viên ."
Ngọc Khê đính chính: "Không của chị, là của bố chồng chị. Mọi đều mệt , mau , phòng đều chuẩn xong, nghỉ ngơi , tối nay còn ăn cơm cùng ."
Cặp song sinh của Ngọc Thanh nhỏ hơn Diệu Diệu, cũng đang tuổi ham chơi: "Cô, bọn cháu tìm Dung Dung."
"Được, bất quá để ý ch.ó nhé, to quá."
Nhược Hàm gật đầu: "Biết ạ."
Quản gia : "Phu nhân xin yên tâm, đều huấn luyện ạ."
Ngọc Khê gật đầu: "Buổi trưa chuẩn đồ ăn Trung Quốc."
"Vâng."
Ngọc Khê cũng mệt mỏi, tắm rửa xong thấy tiếng chạy nhảy, tiếng đùa của mấy đứa trẻ. Ngọc Khê giường: "Vẫn là tuổi nhỏ thật."
Niên Quân Mân: "Trong nhà đều nuôi thú cưng, đều thấy lạ lẫm, chỗ rộng, kệ bọn nó , chúng nghỉ ngơi của chúng ."
Ngọc Khê cọ cọ gối đầu, "ừ" một tiếng, vẫn là giường thoải mái, nhanh liền ngủ .
Cơm trưa, lớn đều mặt, bọn trẻ ngược ngủ . Lúc gọi mới thấy, ba con trai rõ ràng đều phòng riêng, cứ một hai chen chúc ngủ cùng , con gái cũng .
Trịnh Cầm ngủ một giấc tỉnh táo hẳn, Ngọc Chi : "Các con cũng tranh thủ , nhanh lên là chơi cùng ."
Lâm Thanh đỏ mặt, hận thể vùi đầu bát canh, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Vâng."
Ngọc Chi tùy tiện: "Có nhanh nữa cũng chơi cùng ."
Đây là lời thật, hiện tại năm đứa trẻ chênh lệch lớn, chờ con Ngọc Chi sinh , thật chơi cùng .
Lữ Mãn phòng ăn rộng lớn: "Nơi thật rộng."
Ngọc Chi : "Đích xác nhỏ."
Mắt Tư Âm sáng lấp lánh: "Chị, chiều nay chúng dạo phố , em thấy nhiều cửa hàng hàng hiệu."
Ngọc Khê cũng nghỉ ngơi sức: "Được a. Mẹ, Lâm Thanh cùng ?"
Trịnh Cầm xua tay: "Mẹ , các con ."
Sức mua của ba phụ nữ mạnh mẽ, mua ít đồ về, còn mua quà mang về, cũng phần cho chính .
Quán ăn Trung Quốc cách nhà Ngọc Khê xa, bọn trẻ tỉnh dậy liền xuất phát.
Quán ăn Trung Quốc ở phố Hoa. Đoàn Ngọc Khê đến đúng giờ. Quán ăn hai tầng, tầng kinh doanh bình thường, tụ họp ở tầng .
Vương Dương chờ ở cửa: "Cậu, mợ, lối ạ."
Ngọc Khê thấy cô dâu, trong lòng cũng thoải mái. Đã đến cửa nhà, thế nào cũng đón một chút chứ, đây là thật sự coi nhà trai gì: "Vợ em ?"
Trên mặt Vương Dương cũng chút nhịn : "Ở lầu."
Vốn dĩ đoàn Ngọc Khê vui vẻ, sắc mặt liền nghiêm túc .