Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 924: Lo lắng
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:53
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mầm Phượng Tiên đợi , tức đến mức đập bàn: "Càng giàu càng keo kiệt", câu một chút cũng sai. Đáng c.h.ế.t, bà mờ mịt, cho dù nhận cứu trợ thì chứ, tiền trong tay bà sắp hết , sống thế nào đây?
Ngọc Khê về đến nhà, việc đầu tiên là dặn bảo vệ mở cửa cho lạ, cũng miêu tả dáng vẻ của Mầm Phượng Tiên. Cô sợ bà tìm tới nữa, tìm tới thì chứ, gặp thì gì .
Về phần địa chỉ Ngọc Khê đưa, tuyệt đối là thật. Mầm Phượng Tiên đến đó sẽ nhận cứu trợ. Lần đủ để Mầm Phượng Tiên nhớ đời. Nói trắng , cô cũng ép bệnh nặng đường cùng, một khi còn bất kỳ hy vọng nào, chuyện gì họ cũng thể .
Chớp mắt đến cuối năm. Niên Canh Tâm bận rộn cả năm cũng về nhà. Hắn một cái là gần nửa năm, về nghỉ ngơi thư giãn, đúng dịp cuối năm, đưa bọn trẻ trong nhà khắp nơi, mua sắm đồ dùng cho năm mới.
Tuy rằng trong kho thiếu đồ, nhưng đồ cũ , thêm mấy thằng nhóc nghịch ngợm, mỗi ngoài đều tay trở về.
Công ty bên phía Ngọc Khê cũng nghỉ. Ngày nghỉ đầu tiên cô liền đến nhà Ngọc Thanh thăm ba .
Vợ chồng Lữ Mãn ở cũng sống tự tại. Buôn bán lâu năm nên đối với những hàng xóm chút phận cũng sợ, chung sống với hàng xóm .
Ngọc Khê ít tới nhà Ngọc Thanh, nhưng cũng nhớ rõ sân nhà Ngọc Thanh, hiện tại biến thành nhà kính trồng rau. Vào cửa liền gặp ba, cô đẩy cửa bước : "Ba, nhà kính là ba dựng ạ?"
Lữ Mãn lên: "Cái con bé , đường tiếng động thế?"
"Là ba quá chăm chú thôi. Ba còn cho con , là ba dựng ạ?"
Nhà vợ chồng Ngọc Thanh mới mua, lời Tư Âm khuyên nên mua ở khu biệt thự. Để tiện chăm sóc, trong sân nhà hàng xóm đều là vườn hoa nhỏ, nhà Ngọc Thanh cũng . Cô nhớ rõ chỗ trồng hoa, chẳng lẽ ông cụ cũng cuốc !
Trong mắt Lữ Mãn tràn đầy ý và sự hài lòng đối với con dâu: "Không , ba. Ba và con tới đây, lúc mua thức ăn phát hiện rau ở chợ ngon quá chừng. Về nhà liền nhắc mãi tự trồng rau thì an khỏe mạnh hơn. Tư Âm hôm liền sắp xếp tới dựng nhà kính, bảo là để cho ba trồng rau. Con xem mới bao lâu, nhiệt độ đủ, cải thìa và xà lách là thể lên mâm cơm tất niên ."
Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, ông cụ là . Thật sợ mỗi gọi điện thoại đều là lừa cô, hiện tại xem là thật sự . Cô mới tâm tư xem rau giá, giá đều là đặt , cảm nhận nhiệt độ, cái nhà ấm tốn ít tâm tư. Nhìn các loại rau xanh giá, màu xanh mướt giữa mùa đông liền thấy thư thái: "Đến lúc đó gửi cho bọn con một ít nhé."
Lữ Mãn trừng mắt: "Chỗ của ba còn đủ cho một nhà ăn, còn cho con á, ."
Ngọc Khê chịu: "Không thể bên trọng bên khinh thế chứ, con cũng là con gái ruột mà."
"Chính là con gái ruột mới cho. Tư Âm vì sợ ba và con buồn chán nên đều trồng hoa nữa, chúng cũng báo đáp chứ, rau biếu nhà đẻ Tư Âm một ít, thật sự ."
Ngọc Khê thèm nhỏ dãi: "Thôi , con ?"
"Ở trong phòng đấy."
Ngọc Khê mặc kệ ba, phòng , chỉ ở nhà: "Mẹ, cặp song sinh ạ?"
"Bọn nó hẹn bạn xem phim . Con tới thì đang định tìm con đây, mau tới đây xem đan áo len đúng ."
Ngọc Khê xuống, cầm lên xem: "Mẹ, nghĩ đan áo khoác len thế?"
Trịnh Cầm: "Mẹ đan cho Nhược Thiến."
Ngọc Khê bất đắc dĩ: "Trẻ con bây giờ ít mặc đồ đan lắm, đều là mua sẵn, đan chắc chúng nó mặc."
Cặp song sinh, bé trai là Lữ Nhược Hàm, bé gái là Lữ Nhược Thiến. Hai đứa nhỏ từ nhỏ quần áo đều do bà ngoại lo, là hàng hiệu.
Trịnh Cầm : "Mẹ cũng , nhưng đan thì khác. Vốn dĩ định đan cho con, đó Nhược Thiến thấy, cũng ."
Ngọc Khê: "Cho nên con phần?"
Trịnh Cầm bật : "Chờ cái đan xong sẽ đan cho con."
Ngọc Khê bỏ cuộn len xuống: "Con thấy a, chờ đến lượt con thì chắc hết mùa mặc áo len ."
Trịnh Cầm trừng mắt: "Đừng ghen tị, tiếp theo là con, nhưng áo len, cái đó tốn công quá, nhiều năm đan nên quên mất một ít , móc cho con cái khăn choàng nhé."
Ngọc Khê hài lòng: "Thế còn tạm ."
Lúc Trịnh Cầm mới hỏi: "Sao con qua đây?"
"Xong việc , công ty nghỉ sớm. Con nghĩ ba tới đây mà con qua thăm, nghỉ ngày đầu tiên con liền qua đây."
"Sao mang bọn trẻ qua?"
Ngọc Khê: "Con cũng chứ, nhưng mấy đứa nhỏ chơi với Niên Canh Tâm điên , sáng sớm chạy mất dạng."
Trịnh Cầm : "Đứa nào cũng thế, trẻ con bây giờ so với ngày xưa, trò chơi nhiều, cặp song sinh cũng chẳng chịu ở nhà."
"Thế nào, nhiều năm sống cùng cháu trai cháu gái, hài hòa ạ?"
Trịnh Cầm nhếch khóe miệng: "Con gái , rốt cuộc là quan hệ huyết thống, thiết với ba lắm. Ba tới, chúng nó cũng ít sang nhà bà ngoại hơn. Đừng cách vài bước chân, hai đứa nhỏ cũng , thà ở xem TV với ông bà."
Ngọc Khê vui vẻ: "Ba Tư Âm chắc chua lòm ."
"Chứ còn gì nữa, sang đây mấy chuyến, ghen tị mặt. Nếu trong nhà cháu đích tôn thì chắc sang cướp !"
Ngọc Khê bội phục trai Tư Âm sát đất. Bị giục cưới suốt mà vẫn kết hôn, cứ như thật sự kết hôn với công ty . Mãi đến năm mới xem mắt kết hôn, hơn bốn mươi tuổi đầu, con mới sinh .
Giữa trưa, Ngọc Khê cùng ba mua thức ăn, tiện đường mua một ít đồ bổ. Cơm trưa xong xuôi, cặp song sinh mới về.
Cặp song sinh lớn lên , ừm, cũng giống , Nhược Thiến mà cắt tóc ngắn thì chắc chắn nhận nhầm.
Ngọc Khê ở cả buổi chiều mới dậy về nhà.
Vừa về đến nhà liền cảm giác khí đúng, mấy đứa trẻ đều đặc biệt yên lặng.
Ngọc Khê hỏi: "Sao thế ? Gây họa gì ?"
Mấy thằng nhóc vội xua tay: "Không liên quan đến bọn con!"
Diệu Diệu giải thích: "Mẹ, hôm nay bọn con ngoài chơi, lúc chơi thì vui vẻ, nhưng đến chiều Hạ Hạ liền bình thường. Về đến nhà là nhốt trong phòng, ai gọi cũng mở cửa. Thím và chú đều lo lắng, hiện tại đang canh ở cửa đấy ạ!"
Trong lòng Ngọc Khê lộp bộp một cái, nhanh chóng dậy tới cửa phòng. Vợ chồng Diêu Trừng vẫn còn đó, trời lạnh mặt đỏ bừng cả lên.
Diêu Trừng giọng mang theo tiếng : "Con bé , ở trong phòng ngủ cứ mãi. Từ lúc hiểu chuyện đến giờ nó bao giờ , rốt cuộc là xảy chuyện gì?"
Nói xong hung hăng trừng mắt chồng một cái.
Niên Canh Tâm tủi lo lắng. Con gái duy nhất rời khỏi là lúc vệ sinh a, hơn nữa Diệu Diệu cùng, cũng con gái !
Ngọc Khê gõ cửa: "Hạ Hạ, bác gái đây. Mở cửa , chuyện gì đừng giữ trong lòng. Bố cháu sắp c.h.ế.t rét , cháu nhẫn tâm ?"
Diêu Trừng đúng lúc hắt xì một cái, giả vờ, là thật sự sắp cảm lạnh.
Ngọc Khê cạn lời với hai vợ chồng . Có lo lắng đến mấy cũng chú ý ăn mặc chứ, mặc phong phanh quá. Cô vỗ cửa: "Cháu bố ốm ?"
hương 926: Rời
Cũng may danh tiếng phim điện ảnh và phim truyền hình đầu tư tệ, đây chính là sự tự tin.
Tết năm nay so với những năm niềm vui thì ít nhiều. Cho dù bọn trẻ cố gắng khuấy động khí nhưng niềm vui vẫn ít, ngược xã giao thì nhiều.
Không chỉ ba tới thủ đô, năm nay còn xã giao với nhà họ Triệu, hai vợ chồng đầu tư nhiều nên xã giao cũng nhiều, bận tối tăm mặt mũi.
Mỗi về nhà, Ngọc Khê đều cảm thán một câu: "Em định đầu tư nữa ."
Niên Quân Mân tán đồng: "Không đầu tư nữa."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Năm mới, chờ xã giao kết thúc, Ngọc Khê phát hiện kệ sách nhà thêm nhiều danh tác thế giới: "Ba, đều là ba mua ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-924-lo-lang.html.]
Niên Phong tháo kính: "Diệu Diệu mua đấy, mấy ngày nay con bé đều đang ."
Ngọc Khê hồi nhỏ thật sự từng qua, đến đại học cũng , hiện tại trẻ con ngược nhiều. Cô tùy tay lật xem một quyển, khóe miệng co rút, bên trong thế mà ghi chú, Ngọc Khê xem qua nội dung, tán đồng với ghi chú, xem đến nhập thần.
Bữa tối, Ngọc Khê hỏi: "Sao con nghĩ đến việc danh tác thế?"
Diệu Diệu : "Con chỉ cảm thấy danh tác so với tra cứu tài liệu lịch sử càng thể hiểu sâu hơn về cấu trúc xã hội, mâu thuẫn xung đột và sự phát triển mang tính lịch sử lúc bấy giờ."
Ngọc Khê: "........ Sao con nghĩ đến việc tìm hiểu những thứ ?"
Diệu Diệu chớp mắt: "Bởi vì hiểu rõ lịch sử thì càng thể hiểu rõ hiện tại, cho nên con tìm hiểu nhiều hơn, chờ lớn lên sẽ khắp nơi xem thử."
Ngọc Khê cảm thấy nhất định là việc Phương Huyên nước ngoài du học kích thích con gái ngoài ngắm thế giới.
Mấy thằng nhóc cảm thấy Diệu Diệu càng ngày càng đáng sợ, sợ kéo sách, ăn xong liền chạy biến.
Diệu Diệu cảm thấy vô cùng đáng tiếc vì trong nhà thảo luận, ngước mắt .
Ngọc Khê rùng , cô tìm hiểu, một chút cũng . Đầu năm cô nhiều việc: "Còn sàng lọc kịch bản nữa."
Diệu Diệu ba.
Niên Quân Mân nhanh nhẹn lên, bao giờ là học bá, năm đó vì thi cử mà cái mạng già. Hiện tại xem tài liệu đau cả đầu, xem sách kinh tế cũng đủ c.h.ế.t , xem danh tác gì nữa, vốn dĩ thích sách.
Diệu Diệu nhịn về phía ông nội, trong mắt đầy mong đợi.
Niên Phong gượng, ông đối với mấy thứ cũng hứng thú, thà xem tin tức còn hơn: "Bản tin thời sự sắp bắt đầu ."
Diệu Diệu mím môi. Cô bé cố ý đặt sách ở kệ sách phòng khách chính là kỳ vọng phát hiện , ai bồi thì chỉ thể tự .
Ngọc Khê về phòng ngủ dối, thật sự xem kịch bản. Đây là kịch bản Hoàng Lượng sàng lọc qua, năm nay đầu tư kịch bản phim truyền hình.
Chờ Ngọc Khê bận rộn một tuần, họp vài thảo luận mới chốt kịch bản.
Cô út Lữ cũng đến thủ đô. Đơn xin nộp, hồ sơ đều chuẩn xong, phỏng vấn visa cũng thuận lợi, việc thỏa đáng, cũng chuẩn .
Trước khi , cả đại gia đình tụ họp ăn một bữa cơm.
Cô út Lữ thương cảm: "Em cũng lớn tuổi , thường xuyên trở về dễ dàng. Anh cả, việc cúng bái ba nhờ cả ."
Lữ Mãn trong lòng nỡ: "Em cứ yên tâm, sẽ lo liệu chu đáo."
Cô út Lữ với Ngọc Khê: "Cháu gái lớn cảm ơn con, tài liệu của con thì việc mua nhà cũng sẽ thuận lợi như . Các con còn trẻ, thường xuyên qua đó chơi nhé."
Ngọc Khê thật cảm giác chia ly thương cảm: "Vâng ạ."
Cuối bữa tiệc, cô út Lữ mới tung tin tức: "Vương Dương bạn gái , qua đó gặp mặt xong là sẽ kết hôn."
Lữ Mãn hỏi: "Nhà gái cũng là du học sinh ?"
Cô út Lữ: "Không , là Hoa, tổ tiên định cư ở nước ngoài, kinh doanh một quán ăn Trung Quốc. Vương Dương nấu cơm, thường xuyên tới ăn nên quen , học cùng trường, dần dần ở bên ."
Lữ Mãn nhíu mày: "Cho nên tổ chức hôn lễ ở nước ngoài?"
Cô út Lữ : "Chắc là , nhà cũng mua , vấn đề gì thì chuẩn kết hôn thôi."
Lữ Mãn nước ngoài dự đám cưới lắm: "Không thể về nước tổ chức ?"
Cô út Lữ cả , trừng mắt: "Anh , em chứ, cũng nên ngoài ngắm thế giới ."
Trịnh Cầm ngược xem: "Đến lúc đó báo một tiếng, chúng cũng dễ hộ chiếu."
Lúc cô út Lữ mới hài lòng: "Được."
Tiễn cô út Lữ , vốn tưởng rằng nhanh sẽ nhận tin vui kết hôn, kết quả mãi đến nghỉ hè mới truyền đến tin tức kết hôn.
Vừa lúc là nghỉ hè, bọn trẻ cũng tiện.
Ngọc Khê tính thời gian, ngày cưới lễ trao giải, sẽ trì hoãn.
Phim "Đối Diện" đề cử giải thưởng, còn là mấy hạng mục lọt vòng trong: Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, Biên kịch xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất. Ba hạng mục, thành tích quá bất ngờ, cũng thể đoạt giải là chạy theo nền.
Nhiều năm tham gia, khung cảnh ngày càng long trọng, thời gian t.h.ả.m đỏ cũng ngày càng dài. Ngọc Khê , đợi một lúc Bối Cổ Lan mới .
Thứ tự hội trường sắp xếp, Bối Cổ Lan sớm một chút cũng , một lúc mệt c.h.ế.t.
Ngọc Khê ném qua chai nước: "Uống nước ?"
Bối Cổ Lan xua tay: "Không dám uống, sợ lát nữa vệ sinh."
Ngọc Khê đặt chai nước xuống. Váy của Bối Cổ Lan quét đất: "Sao cô chọn cái váy ?"
Bối Cổ Lan một lời khó hết: " mới là hạng hai, địa vị thấp, mượn quần áo đều cái nào ý, đại diện cố gắng hết sức ."
Ngọc Khê phát hiện Bối Cổ Lan là nữ diễn viên tiết kiệm nhất mà cô từng . Tất cả lễ phục đều là mượn, một xu cũng tốn. Bất quá: "Cô mặc bộ vặn, ."
Cổ Bối Cổ Lan đỏ ửng: "Cái đó, mượn là cái váy bồng màu hồng phấn, hở hang còn , bộ là do Tống Hán Thần đưa tới."
"Ồ."
Cái âm kéo dài nha. Cho nên chia tay đơn phương thành công, ngược càng quấn càng chặt.
Bối Cổ Lan đỏ mặt, cô cũng rõ cảm giác. Từ chia tay hơn nửa năm, vị vẫn luôn tự coi là bạn trai. Sau đó mặt cô đen sì, nghĩ đến việc tên đáng c.h.ế.t cô keo kiệt c.h.ế.t là cô tức. Cô keo kiệt, đó gọi là tiết kiệm, chỉ tham gia một cái tiệc tối mà mua một bộ lễ phục dùng một , cô mới thèm .
Ngọc Khê sắc mặt đổi liên tục của Bối Cổ Lan, nhịn hỏi: "Cô xem, cô nhận đại diện quảng cáo cũng ít, tích cóp ít tiền, cô đều gửi ngân hàng ăn lãi ?"
Bối Cổ Lan: " mua nhà hết , mua năm ngoái, ngay ở ngoại ô. vẫn luôn một ước mơ là tự xây một ngôi nhà. Hiện tại nhà ngoại ô đắt c.h.ế.t, giờ xây xong cũng chẳng còn bao nhiêu tiền."
Ngọc Khê: "......."
Bối Cổ Lan lấy điện thoại : "Chị Lữ, chị xem xây xong , chỉ tiếc tiền trang trí nội thất. cứ tưởng nhà đất ngoại ô rẻ lắm chứ, tốn của ít tiền."
"Tại mua biệt thự trong nội thành?"
Bối Cổ Lan cất điện thoại: "Ba quen, bọn họ là nông dân chính gốc, họ coi thường. Ở ngoại ô họ thoải mái hơn một chút."
Ánh mắt Ngọc Khê dịu dàng. Ước mơ gì chứ, đứa nhỏ là vì cha .
"Lữ Ngọc Khê, lâu gặp."
Ngọc Khê ngẩng đầu: "Đích xác lâu gặp."
"Không năm nay ai mới là thắng cuộc."
Ngọc Khê: "Đến lúc đó sẽ ."
Bối Cổ Lan chờ mới hỏi nhỏ: "Tổng giám đốc Lữ, ngài quen đạo diễn Vương ?"