Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 922: Xuất hiện

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:51
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tính tình cô út Lữ vốn mang theo sự xông pha táo bạo. Con trai nước ngoài, cô một chút cũng ngạc nhiên, cô chỉ là điều kiện hạn chế, nếu cũng ngoài xông pha. Nghĩ sự nỡ khi rời xa quê hương phai nhạt nhiều, : "Cho nên sự nghiệp trong nước thể bỏ, chỉ là đường lui mà còn thể kiếm tiền."

 

Sau đó với Ngọc Khê: "Vợ chồng con nhiều về nước ngoài, giúp cô út xem xem nơi nào thích hợp mua nhà? Còn nữa cô xuất ngoại cần chuẩn những gì?"

 

Trịnh Cầm trợn trắng mắt: "Sao cô tìm con trai cô?"

 

Cô út Lữ dang tay: "Em cũng chứ, nhưng con trai , gần trường học thì nó nhất định , nhưng những cái khác thật nhiều bằng vợ chồng Ngọc Khê."

 

Đây là hạ thấp con trai , mà ở đất khách quê , lời con trai cô chỉ tin một nửa.

 

Ngọc Khê : "Quay về con sẽ gửi tài liệu cho cô."

 

Cô út Lữ : "Vẫn là cháu gái lớn của cô thỏa đáng nhất."

 

Ngọc Khê bật , chỉ hy vọng sống ở nước ngoài một thời gian cô vẫn thể . Cuộc sống ở nước ngoài dễ dàng, từ chọn nơi mua nhà, đến sinh hoạt hàng ngày, đến an cuộc sống, gian khổ nhiều.

 

Cô thì cảm thấy nước ngoài bao nhiêu, an chính là một vấn đề lớn, chỉ là đưa tin thôi. Trước là khắp nơi vàng, nhưng khủng hoảng tài chính, xin nhé, tìm việc thật sự gian nan.

 

Ngày hôm , Ngọc Khê đưa ba về thủ đô, chia tay hai vợ chồng cô cả ở sân bay.

 

Về nhà Ngọc Khê , buổi tối Tư Âm tan tới đón hai ông bà qua bên đó ở. Không sai, vợ chồng Lữ Mãn ở cùng con trai.

 

Bởi vì con dâu bận rộn, trong nhà hai đứa cháu, con trai ở nhà, bọn họ qua yên tâm.

 

Ngọc Khê tiễn ba , chờ xe xa mới . Chiêu Đệ chờ ở cửa từ sớm.

 

Ngọc Khê phòng khách, dừng : "Có việc gì ?"

 

Chiêu Đệ gật đầu: "Lần xác định , đúng là phụ nữ đưa Hạ Hạ tới năm đó. Lần sắc mặt cô còn vàng vọt hơn , hình như mắc bệnh gì đó. Hai ngày nay đều lảng vảng cửa, cảm thấy cô đang chặn đường Hạ Hạ."

 

Ngọc Khê hỏi: "Cô với trong nhà chứ!"

 

Chiêu Đệ tới nhà mấy năm, chuyện gì nên chuyện gì nên: "Chưa ạ."

 

"Cô tiếp tục để ý, nếu còn lảng vảng nữa thì tìm theo dõi, điều tra cho rõ."

 

Chiêu Đệ tỏ vẻ : "Vâng."

 

Ngọc Khê định , Chiêu Đệ ấp úng. Ngọc Khê hỏi: "Còn chuyện khác ?"

 

Trong lòng Chiêu Đệ cảm giác sảng khoái kỳ lạ: "Chồng cũ ly hôn , mấy hôm đụng ."

 

Ngọc Khê: "Ly hôn?"

 

Chiêu Đệ gật đầu: "Anh cũng lớn tuổi , cũng béo lên. Ly hôn xong, hai hôm tới tìm tái hợp, còn chặn đường Từ Cường nữa."

 

Ngọc Khê hỏi: "Cô với những chuyện dự tính gì ?"

 

Ngọc Khê mới tin Chiêu Đệ tái hợp. Mấy năm nay Chiêu Đệ trong tay hai mươi vạn, cũng tiền nhỏ, trong tay tiền công việc, nhất thời cô đoán tính toán gì.

 

Mắt Chiêu Đệ đặc biệt sáng: "Thưa bà chủ, Tết năm nay đưa mấy đứa con về quê một chuyến. Ra ngoài nhiều năm như , căn nhà lúc chật vật rời bán , con cái cũng lớn, trở về xem ."

 

Ngọc Khê hiểu . Chồng cũ ly hôn, Chiêu Đệ rốt cuộc cũng ngộ , cô thực sống , trở về nở mày nở mặt cho và các con: "Được, hiện tại gần Tết, vé tàu xe khó mua đấy."

 

Chiêu Đệ: " chợ mua thức ăn, quen đồng hương bán rau, hôm nọ hỏi xem họ về , hai vợ chồng họ lái xe về, chở thêm ba con chúng ."

 

Ngọc Khê vạch trần lời Chiêu Đệ. Chiêu Đệ nhất định là tính toán mới hỏi: "Cô bao giờ thì báo một tiếng."

 

"Vâng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-922-xuat-hien.html.]

Trở phòng ngủ, Ngọc Khê vội vàng xử lý email. Đi một cái là tám chín ngày, nhiều công việc cần xử lý.

 

Lần ông nội qua đời, Triệu Tuyết cũng , còn đám cưới của Triệu Tuyết, dù bận rộn cũng sắp xếp thời gian, việc tay cần giải quyết thật ít.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ngày hôm tới công ty, họp một cuộc họp quan trọng. Tiết Nhã theo về văn phòng: "Cho xem cái ."

 

Ngọc Khê kinh ngạc: "Sao cho tớ xem sơ yếu lý lịch?"

 

Tiết Nhã: "Xem ."

 

Ngọc Khê qua thì thấy quen thật, Phương Á Lâm: "Cậu tới nộp hồ sơ?"

 

Tiết Nhã hiểu rõ chuyện Phương Á Lâm: "Tớ cũng khéo đụng , hồ sơ mới đến tay tớ, vẫn luôn chờ về."

 

Ngọc Khê lật xem hồ sơ, đây mới là sinh viên năm nhất học kỳ một, nghỉ đông liền thêm: "Tớ nhớ mấy cái quảng cáo, trong tay hẳn là tiền tiết kiệm."

 

"Điểm chú ý của sai a. Thằng nhóc gan nhỏ , thế mà dám tới công ty nộp hồ sơ, thật sự sợ kiêng kị ."

 

Ngọc Khê gõ gõ hồ sơ, cảm thấy thú vị: "Ý thế nào?"

 

Tiết Nhã dang tay: "Ý tớ là từng tiền lệ tuyển sinh viên năm nhất thực tập, đây đùa giỡn ? Nếu dùng, bốn năm bồi dưỡng xong, việc ở chỗ , rộng lượng bồi dưỡng nhân tài cho đối thủ ."

 

Ngọc Khê ném hồ sơ xuống: "Theo ý ."

 

Tiết Nhã cầm lấy hồ sơ định , nhanh dừng , nheo mắt: "Tớ cảm thấy là một vùng nhầm lẫn. Cậu thực là tới thử xem thôi, đối với việc tuyển dụng căn bản để ý."

 

Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Thử thì , bất quá đích xác hứng thú với đầu tư. Công ty chúng đầu nhưng cũng kém. Đương nhiên còn thành phần thử vận may, vạn nhất tớ mềm lòng thì ?"

 

Tiết Nhã nếm mùi vị: "Trẻ con bây giờ thật giống trẻ con, đều khôn khéo như ? Chúng già thật ."

 

Ngọc Khê mới thừa nhận già: "Tớ còn trẻ chán."

 

Tiết Nhã phất tay , hiển nhiên tán thành lời Ngọc Khê.

 

Ngọc Khê lấy gương soi . Trên mặt dù bảo dưỡng cũng lưu dấu vết, năm tháng buông tha con , thời gian thật là lạnh lùng vô tình a.

 

Buổi tối tăng ca, về nhà 8 giờ. Mới quần áo, con gái gõ cửa : "Mẹ, con thương lượng với một chuyện."

 

Ngọc Khê thời gian 9 giờ, giờ cố ý chờ cô. Nhìn sang Niên Quân Mân buông sách xuống đang trừng mắt , đoán con gái bố đồng ý: "Nói xem."

 

Diệu Diệu hì hì: "Cái đó, Phương Huyên cũng về ? Con nghĩ nước ngoài."

 

Ngọc Khê rốt cuộc hiểu cái trừng mắt của chồng, cô cũng chua xót chịu : "Thế còn bọn ?"

 

Da đầu Diệu Diệu tê dại, ánh mắt ba dọa quá: "Con mùng một Tết mới ?"

 

Lúc Ngọc Khê mới hài lòng vài phần, nhưng là: "Xin , việc thương lượng. Con gái , cách tạo cái . Ừm, chờ con thành niên, và ba con nhất định hạn chế tự do của con, nhưng mắt thì ."

 

Diệu Diệu lúc ba đồng ý phỏng chừng hy vọng, cũng may ôm hy vọng lớn: "Được , con về bài tập đây."

 

Ngọc Khê: "...... Đi ngủ sớm chút."

 

Niên Quân Mân khóe miệng co giật: "Con gái, nhận mệnh ."

 

Ngọc Khê: "........"

 

Cô cũng như , nhận mệnh , hạng nhì trường.

 

Sáng hôm , xe Ngọc Khê mới khởi động, cô liền thấy phụ nữ vàng võ lao về phía đầu xe.

 

 

Loading...