Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 918: Mạc Thu
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Hán Thần ngớ , c.ắ.n chặt răng hàm. Lâu như mà cô gái đối với thật để tâm, câu chia tay kìa, cứ như giải thoát : "Anh đồng ý."
Bối Cổ Lan tủm tỉm: "Không phiền hai nữa, chúc hai trăm năm hạnh phúc, lúc nào kết hôn nhớ báo một tiếng, nhất định sẽ gửi phong bao lì xì."
Bối Cổ Lan chân thành với cô bạn gái cũ: "Cô là , thật đấy."
Cô bạn gái cũ vốn đang tràn đầy toan tính bỗng choáng váng. Cô ghen tị, dựa cái gì Bối Cổ Lan thể thu phục trái tim Tống Hán Thần, cứ như bạn trai nhị thập tứ hiếu , cho nên gặp hai trong tiệc rượu liền cố ý tới đây. Lời còn kịp đụng mặt chính chủ, nhưng sự việc diễn theo kịch bản a!
Tống Hán Thần tức nổ phổi. Gần hai tháng nay, từ thật lòng nâng cấp lên đến kết hôn, kết quả bậy quá nhiều, sớm muộn gì cũng trả, hôm nay liền nếm mùi báo ứng.
Chờ bắt Bối Cổ Lan thì Bối Cổ Lan cũng ngốc.
Cho nên Ngọc Khê thấy Bối Cổ Lan bên cạnh , liếc Tống Hán Thần mặt đen sì cách đó xa: "Cô nương, cô coi là đạo cụ phòng thủ đấy ?"
Bối Cổ Lan hiểu thuật ngữ game nhưng hiểu ý nghĩa, gượng: " cũng là mới , sợ ngài."
Ngọc Khê u ám : "Nỗi sợ cũng giới hạn thôi, chúc cô may mắn, tự nhảy hố thì tự bò lên ."
Vừa dứt lời, Tống Hán Thần sải bước tới.
Bối Cổ Lan: "........"
Về phần đó thế nào Ngọc Khê cũng , tìm cô ít. Dù đến lúc kết thúc thì tiệc ăn mừng cũng hòm hòm .
Về đến nhà, Hoa Mai và Niên Phong trở , đột ngột.
Ngọc Khê giày cho thoải mái: "Về nữa ạ?"
Hoa Mai: "Ông cụ ở Đông Bắc qua đời , chồng Chu Lộ thời gian chăm cháu, chị cũng yên tâm. Nghĩ nghĩ , vẫn là về thủ đô qua mùa đông, chị cũng nhớ An Khang."
Ngọc Khê lên: "Em về phòng quần áo , nghỉ ngơi một lát."
Hoa Mai: "Được, cơm chín chị gọi."
Ngọc Khê là thật sự mệt, thể lực thật bằng lúc hai mươi mấy tuổi, quanh năm thích giày đế bằng, giày cao gót mạng già.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Năm ngoái là mùa đông lạnh, năm nay là mùa đông ấm, ngày gió to ít, tuyết càng ít hơn, tháng 12 mà chỉ một trận tuyết nhỏ, tác dụng duy nhất là sạch khí.
Tháng 12, trợ lý riêng của Ngọc Khê rốt cuộc cũng manh mối. Niên Quân Mân giúp tìm, đều là đáng tin cậy, tuổi tác quá lớn nhưng kinh nghiệm việc phong phú.
Niên Quân Mân tìm hai , một nam một nữ, hẹn thời gian phỏng vấn tại công ty.
Nam tên Tiền Hâm, 27 tuổi, nghiệp ba năm, từ thực tập đến việc chính thức bốn năm kinh nghiệm, từng nhảy việc, vẫn luôn trợ lý.
Nữ tên Mạc Thu, 26 tuổi, nghiệp hai năm, kinh nghiệm việc ba năm, vẫn luôn thư ký.
Đánh giá công việc của cả hai đều , xét về ngoại hình thì nữ xuất sắc hơn nam.
Ngọc Khê hai thể đến mặt cô thì chồng cô sàng lọc kỹ càng, năng lực nhất định cần nghi ngờ, nhân phẩm cũng đảm bảo, nếu sẽ giới thiệu cho cô.
Ngọc Khê đặt sơ yếu lý lịch của hai xuống, cô phỏng vấn cùng lúc: "Có thể cho tại các bạn nghỉ việc ?"
Hai thời gian đều ngắn, cố thêm vài năm nữa thì gì cũng , nghỉ việc?
Tiền Hâm mở miệng : "Giám đốc nhảy việc, vốn định mang theo nhưng . rốt cuộc theo giám đốc bốn năm, công ty còn tin tưởng nữa, liền dứt khoát nghỉ việc, lãng phí thời gian."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-918-mac-thu.html.]
Ngọc Khê về phía Mạc Thu. Mạc Thu cũng giấu giếm: "Bởi vì vấn đề quấy rối nơi công sở. Giám đốc quan hệ họ hàng với cổ đông, kiện lên cấp cũng vô dụng, liền dứt khoát nghỉ việc."
Ngọc Khê nghĩ đến tình trạng hôn nhân của hai , phụ nữ kết hôn.
Sau đó Ngọc Khê thử thách hai một phen, mỗi theo cô một ngày, xử lý việc riêng cho cô.
Bởi vì Ngọc Khê trả lương cao a, hơn nữa một khi tuyển dụng thì đó là tâm phúc tuyệt đối, phúc lợi đãi ngộ đều sẽ kém, hai dốc mười hai phần tâm sức việc.
Hai ngày thử thách trôi qua nhanh. Phụ nữ cẩn thận hơn đàn ông, hơn nữa nhiều lúc thuận tiện hơn một chút, nhưng đàn ông cũng ưu điểm, nhiều trường hợp đàn ông thích hợp hơn.
Cuối cùng cả hai đều nhận, một lo việc trong, một lo việc ngoài.
Khi Ngọc Khê công bố kết quả, phụ nữ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Xem phụ nữ càng cần công việc phân công rõ ràng như thế hơn. Sau Ngọc Khê mới , khi Mạc Thu ầm ĩ chuyện quấy rối lên, cô ở công ty lớn, đó xin việc ở nhiều công ty nhưng ai dám nhận, ngáng đường.
Hiện tại trở thành trợ lý riêng của Ngọc Khê, lương cao, cần lo lắng quấy rối, thời gian cũng tự do hơn một chút.
Vài ngày , Mạc Thu quen với công việc của . Việc lớn đầu tiên chính là chuẩn lễ phục cho Ngọc Khê để tham gia tiệc rượu.
Sau khi chọn xong, Ngọc Khê đưa Mạc Thu thử đồ. Lễ phục màu đen, đơn giản sang trọng, đo thành vấn đề. Đặt xong lễ phục đúng lúc giữa trưa, họ ăn trưa ở nhà hàng gần đó.
Ngọc Khê bao giờ hỏi chuyện gia đình Mạc Thu, cô tìm hiểu, hiểu càng nhiều thì cô càng thể rõ con Mạc Thu: "Thấy cô cứ chằm chằm quần áo trẻ em nam, mua cho con trai ?"
Mạc Thu kinh ngạc khả năng quan sát của sếp, gật đầu: "Hai tuổi ạ, gần đây lớn nhanh."
"Tính thời gian thì nghiệp là kết hôn luôn a!"
Nụ của Mạc Thu ngọt ngào: "Vâng, là nghiên cứu sinh do ba hướng dẫn, thường xuyên tới nhà nên quen ạ."
Ngọc Khê tự nhiên hỏi: "Cậu nghề gì?"
Nhắc đến chồng, nụ của Mạc Thu càng sâu: "Lưu Giáo giáo viên, ngay tại trường cũ của chúng . Vẫn luôn là chăm sóc gia đình nhiều hơn. Thực nghỉ việc ở nhà luôn, nhưng a, chi phí ở thủ đô quá lớn, lương một tháng hơn một vạn của trả tiền vay mua nhà xong thì chỉ đủ tiền ăn uống."
Ngọc Khê chỉ hiểu càng nhiều mới càng tin tưởng: "Giá nhà ở thủ đô rẻ, cha chồng trả tiền đặt cọc ?"
Mạc Thu gật đầu: "Vâng, ba là giáo viên cấp ba, tích cóp cả đời tiền đều đưa để trả tiền đặt cọc."
Ngọc Khê bật : "Tính nhà cô giáo viên thật ít."
Mạc Thu sếp tìm hiểu , cô cũng cần thiết giấu giếm, đây là để lấy sự tin tưởng: "Đích xác ít, ba là giáo sư, là giáo viên cấp hai, cộng thêm ba chồng là bốn giáo viên."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê nụ của Mạc Thu: "Họ nhất định yêu thương cô."
Mạc Thu : "Vâng."
Đồ ăn lên, cuộc trò chuyện kết thúc, Ngọc Khê càng yên tâm hơn.
Ăn một nửa thì cắt ngang. Một phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, tay dắt một bé gái, nhận Mạc Thu: "Mạc Thu, đúng là cô , cứ tưởng nhầm. Cô còn tiền ăn cơm ở đây ? tưởng thất nghiệp thì túng thiếu lắm chứ."
Ngọc Khê nhớ cô bé , chính là cô bé Hạ Hạ đụng ngã.
Sắc mặt Mạc Thu đổi: "Chị dâu họ, chị ngược quan tâm chuyện việc hơn cả đấy."
Lâm Phi: "Chị là đau lòng cho em thôi. Lúc rõ ràng thể gả chỗ , cứ một hai lấy tên nghèo kiết xác, cuộc sống khổ sở, chị mà khó chịu."
Ngọc Khê lười tiếp: "Thưa cô, cô phiền ăn cơm , mời rời cho."