Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 915: Thật sự lạnh lùng

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:45:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé lộ cánh tay trắng nõn nà, ngã ngửa , đập gáy xuống đất cái bộp to. Hồi lâu mới hồn, òa nức nở.

 

Hạ Hạ luống cuống dậy đỡ cô bé dậy. Cô bé mặc váy hồng phấn, trông như công chúa nhỏ.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Diêu Trừng vội bước tới, sờ gáy cô bé, chớp mắt sưng lên một cục to tướng: "Phải bệnh viện."

 

Hạ Hạ rối rít xin : "Xin , xin ."

 

Cô bé cũng thấy oan ức, rõ ràng là cô bé bình thường, cô bé lao tới, giờ cô bé xin .

 

Cô bé hung hăng đẩy Hạ Hạ một cái: "Tránh xa , hu hu, đau quá."

 

Hạ Hạ ngẩn , đồng thời cũng chút thể hiểu nổi. Chẳng là va thôi ? Hồi nhỏ cô bé cùng các ngã suốt . Các đúng, con gái nhõng nhẽo thật đáng ghét. Rõ ràng là của , còn đẩy cô bé. Không để ý đến cô bé nữa, mặt lạnh tanh.

 

Ngọc Khê xoa đầu Hạ Hạ, đến bên cạnh cô bé : "Có lớn cùng ?"

 

Cô bé cứ mãi, Diêu Trừng cũng bó tay. Lần đầu tiên cảm thấy, kỳ thật con gái thành giả trai cũng , ít nhất nhè. Cô bé cô đau đầu, dám chạm cục u phía .

 

Cũng may nhanh tới tìm cô bé, một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, khí thế mười phần: "Khóc cái gì?"

 

Cô bé càng thương tâm hơn. Ngọc Khê xoa xoa giữa mày: "Cháu bé va con nhà cô, đập đầu sưng lên một cục, đau lắm."

 

Thiếu niên vẻ mặt mất kiên nhẫn: "Vừa xuống lầu cháu thấy , của nó, đột ngột chạy thì cũng sẽ đụng ."

 

Ngọc Khê: "......."

 

Cô thực nghi ngờ quan hệ giữa thiếu niên và cô bé. Người nhà bình thường, phản ứng đầu tiên hẳn là bênh vực, cho dù thấy cũng sẽ thẳng như , hơn nữa mặt thiếu niên một chút đau lòng cũng , chỉ chán ghét.

 

Hạ Hạ cảm thấy tìm tri âm, chớp mắt: "Anh trai đúng a, thật, cô nếu lao tới, với thủ của em, em nhất định thể tránh . Haizz, con gái đúng là phiền phức."

 

Thiếu niên chớp chớp mắt: "Em trai nhỏ, em chứ!"

 

Hạ Hạ ngốc: "Em trai nhỏ?"

 

Ngọc Khê: "......."

 

Lần thật sự thành giả trai , ngoài đều tưởng là con trai.

 

Đột nhiên cô bé váy công chúa to hơn, tiếng sắc nhọn phiền lòng.

 

Ngọc Khê thở dài: "Phải đưa cô bé bệnh viện xem , cục u phía khá to."

 

Thiếu niên lấy điện thoại nghĩ nghĩ: "Vâng."

 

Hôm nay Ngọc Khê gọi tài xế lái xe tới, tự lái xe, chở hai đứa nhỏ bệnh viện. Đây là thật sự lớn theo.

 

Diêu Trừng cố gắng tìm chủ đề, thiếu niên xách túi: "Thật là , đưa em gái mua quần áo."

 

Thiếu niên ngẩng đầu lên khỏi điện thoại: "Không cháu mua."

 

Diêu Trừng rùng , chút lạnh, thằng bé thật đủ lạnh lùng, ngậm miệng .

 

Hạ Hạ thì mặc kệ, ba đứa trẻ ở ghế rộng rãi: "Anh trai, cũng chơi game mobile ? Anh Thiên cũng chơi, em cũng tài khoản, ở khu nào?"

 

Thiếu niên cảm thấy chủ đề chung ngẩng đầu: "Khu Thiên Nhất."

 

"Duyên phận a, bọn em cũng ở Thiên Nhất, đến lúc đó cùng chơi. Anh Thiên thứ hai bảng cao thủ, thứ nhất là tên biến thái nào, bao giờ thấy mặt, lực chiến quá cao. Anh trai, lên bảng cao thủ ?"

 

Thiếu niên mặt vô biểu tình: "...... Anh chính là tên biến thái em đấy."

 

Hạ Hạ: "........ Đại lão, kết bạn kéo em lên bảng với!"

 

Thiếu niên chằm chằm Hạ Hạ, nửa ngày mới "ừ" một tiếng, kết bạn trong game.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-915-that-su-lanh-lung.html.]

Ngọc Khê khóe miệng co rút. Hạ Hạ thật sở thích của con gái, với Diêu Trừng: "Em giáo d.ụ.c thành công."

 

Diêu Trừng đầu con gái, mở to hai mắt: "Giấu kỹ thật đấy, còn chơi game, bắt đầu từ bao giờ, con còn chơi."

 

Hạ Hạ mở to đôi mắt: "Mẹ, con với con thể giống ? Anh học tiểu học, con còn học tiểu học , ảnh hưởng học tập. Mẹ, tịch thu điện thoại của con."

 

Diêu Trừng nghẹn họng, đó khẩy: "Mẹ cứ tịch thu thì ?"

 

Hạ Hạ đảo mắt: "Con sẽ tìm cụ ngoại mách, tìm ông bà ngoại mách."

 

Diêu Trừng: "........"

 

Lúc cô bé nín từ lâu bắt đầu thút thít. Thiếu niên thu hồi ánh mắt từ Hạ Hạ, cô bé đang thút thít, tắt điện thoại, nhắm mắt để ý dỗ dành.

 

Diêu Trừng rõ ràng, ngẩn , cũng mặc kệ con gái, đầu , sờ sờ mu bàn tay, thằng bé thật đủ lạnh lùng.

 

Tới bệnh viện, cô bé đưa kiểm tra.

 

Ngọc Khê với thiếu niên: "Vẫn nên thông báo cho phụ , lỡ chuyện gì cũng dễ chuyện."

 

Thiếu niên dựa tường bệnh viện, hai tay đút túi quần, ngẩng đầu: "Nó ."

 

Câu khẳng định, đó bồi thêm một câu: "Mẹ nó thời gian, ừm, cháu cũng thời gian, ."

 

Ngọc Khê trong lòng sẽ việc gì. Cô bé vì thu hút sự chú ý của thiếu niên mà giở ít tâm cơ, thấy thiếu niên ý định gọi điện thoại cũng mở miệng nữa.

 

Kiểm tra nhanh kết thúc, cô bé chỉ sưng cục u, trong đầu vấn đề gì, tiêu sưng là .

 

Hạ Hạ thật sự chịu đủ cô bé cứ thút thít mãi: "Mẹ, bác gái, chúng còn mua quần áo cho các nữa, chúng thôi."

 

Ngọc Khê nghĩ nghĩ để điện thoại: "Nếu chuyện gì thể gọi , chúng việc ."

 

Thiếu niên: "Vâng."

 

Ngọc Khê cũng chút quen. Cô từng tiếp xúc với cao lãnh, nhưng lạnh lùng như , thậm chí chuyện cũng cảm thấy thừa thãi thì là đầu tiên thấy. Sau đó nghĩ tới Phương Á Lâm, ừm, Phương Á Lâm là giả cao lãnh, cái mới là thật sự.

 

Thiếu niên đợi hết, nhấc chân: "Anh đưa em về nhà."

 

Mắt cô bé đỏ lên: "Em là hôn thê của , tại đối xử với em như ."

 

Cô bé còn nhỏ nhưng xem TV nhiều, từ nhỏ lớn bên tai nhiều nên thế nào là hôn thê, nhưng đối xử với cô bé đặc biệt lãnh đạm, hôm nay với cô bé tổng cộng mấy câu.

 

với cô bé thì nhiều hơn hẳn, tuy rằng cũng lạnh như băng nhưng ít nhất kiên nhẫn.

 

Sắc mặt thiếu niên hề đổi: "Không tồn tại, đùa thôi."

 

Cô bé cảm thấy thế giới quan từ nhỏ sụp đổ: "Không, tồn tại, ông nội ."

 

Thiếu niên càng cảm thấy phiền: "Hôn nhân tự do, ai cũng quản , đây là pháp luật."

 

Nói xong thiếu niên bỏ . Cô bé ngẩn , sợ bỏ một , vội vàng đuổi theo.

 

Ngọc Khê lấy xe, chờ lái xe khỏi bệnh viện thì thấy thiếu niên dẫn cô bé đang bắt taxi. Giờ thật dễ bắt xe: "Các cháu , cô đưa các cháu ."

 

Cô bé tranh thiếu niên: "Không, cần ạ."

 

Thiếu niên nhíu mày: "Cảm ơn, phiền nhiều ."

 

Hạ Hạ hạ cửa kính xe xuống: "Rõ ràng xe cứ chờ? Lãng phí thời gian."

 

Cô bé trừng mắt, tức giận: "Có xe thì ghê gớm lắm , ghét ."

 

Hạ Hạ để trong lòng, thích chọc tức cô bé nhè . Cô bé cũng ngốc, cô bé vẫn luôn nhắm : "Theo tình hình mắt thì xe đúng là ghê gớm thật."

 

 

Loading...