Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 906: Quá đáng
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:41:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phóng viên chút cam lòng đầu , cô cứ cảm thấy hình như gặp ở đó , chỉ là đột nhiên nhớ , đành theo chủ tịch xã.
Chủ tịch xã thở phào nhẹ nhõm. Ông quan tâm đến hôm qua là ai, ông chỉ quan tâm việc thăm hỏi hộ nghèo thể mang tin tức lành cho xã nhà . Xã nhà quá nghèo, cho dù viện trợ đường cũng . Ông thèm thôn nghèo ở huyện bên cạnh lâu, chính là lên TV tỉnh nên quyên tiền.
Trở nhà họ Mễ, bọn trẻ ngợm khó chịu nên đều về phòng quần áo.
Ngọc Khê gốc cây vẫn thể thấy phóng viên theo chủ tịch xã xuống một hộ gia đình phía : "Nhìn logo dán xe là đài truyền hình địa phương."
Niên Quân Mân: "Ừ, chắc là chuyên mục mới mở."
Mễ Sơn chần chờ một chút tới: "Dì ơi, cháu ."
Ngọc Khê: "Họ tới gì ?"
Mễ Sơn phóng viên trong nhà: "Chương trình hỗ trợ của đài truyền hình tỉnh. Họ sẽ đến các xã nghèo thăm hỏi những hộ gia đình đặc biệt khó khăn sống nổi, đó cảnh làng quê đưa tin ngoài. Chỉ cần đưa tin ngoài sẽ viện trợ. Cháu doanh nhân đường, còn trực tiếp nhận nuôi trẻ em, càng nhiều một lúc bỏ mười mấy vạn tài trợ bộ chi phí học đại học."
Ngọc Khê ngôi nhà cũ nát phía , giống như thể sập bất cứ lúc nào: "Gia đình họ đến là tình huống thế nào?"
Mễ Sơn: "Một cặp chị em, chị mười hai tuổi, em trai tám tuổi."
Niên Quân Mân hỏi: "Phụ ?"
Mặt Mễ Sơn đỏ bừng, cảm thấy chút hổ: "Bố chúng nó thuê mang về một phụ nữ. Chuyện mười mấy năm , mãi đến 5 năm cảnh sát tìm tới chúng cháu mới bố chúng nó mua chúng nó từ tay kẻ buôn . Cháu cũng là kể, vẫn luôn từng thấy phụ nữ , bà cũng tiếp xúc với ai, bố chúng nó bảo bà thần kinh nên đều tránh ."
Mễ Sơn lén quan sát sắc mặt , tiếp tục : "Sau cảnh sát tới mới phụ nữ đó bệnh thần kinh. Để phòng ngừa bà bỏ trốn, một ngày chỉ cho ăn một bữa cơm, lúc mang chẳng còn thịt, chỉ còn da bọc xương. , báo cảnh sát chính là cô con gái nhà đó."
Ngọc Khê hỏi: "Sau đó thì ?"
Mễ Sơn: "Sau đó đàn ông đuổi theo xe cảnh sát, vì đường tắt nên ngã c.h.ế.t. Hai đứa nhỏ mang một thời gian, đó đưa trở về. Nghe nhà đẻ chúng nó nhận chúng nó, chúng nó là vết sẹo. Sau đó nữa, hai đứa trẻ một đứa 6 tuổi, một đứa 2 tuổi, trong thôn giúp đỡ chăm sóc lớn lên. Mãi đến khi cô chị mười tuổi thể tự chăm sóc em trai, trong thôn mới nhúng tay nữa."
Niên Quân Mân kéo tay vợ, hiệu xuống phía .
Một cô bé tay cầm gậy đuổi phóng viên ngoài. Phía vây quanh ít , cô bé đóng sầm cánh cửa rách nát .
Ngọc Khê phóng viên kiên trì gõ cửa. Chuyện nếu lên TV, chỉ là sự tổn thương thứ hai đối với bọn trẻ mà đối với phụ nữ biến mất cũng như , thể một gia đình yên bình khác cũng sẽ tan vỡ.
Ngọc Khê bé bên cạnh, mấy đứa con từ lúc nào, hỏi: "Các con cảm thấy nên đưa tin ?"
Diệu Diệu mở miệng : "Không thể đưa tin. Thân thế của hai đứa trẻ sẽ phơi bày. Không phơi bày, chúng thể cuộc sống riêng, tuy khổ một chút nhưng mỗi đều yên . Đưa tin , cả đời chúng sẽ sống ánh mắt của đời, chúng là phụ nữ bán, cho dù chúng vô tội nhưng cũng sẽ chấp nhận. Hiện tại internet quá phát triển, sẽ hủy hoại hai đứa trẻ."
Quý Tấn cau mày: "Anh cảm thấy nhất thời cũng đào bới thế , mắt đưa tin để nhận tiền mới là quan trọng, bản chúng nó sống và học đều là vấn đề."
Ngọc Khê: "......."
Đứa nhỏ Quý Tấn thật sự nên giáo d.ụ.c cho t.ử tế.
Phương Huyên: "Đưa tin ngoài, tổn thương gây là cả đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-906-qua-dang.html.]
Mễ Sơn ngẩn , trong lúc nhất thời chút hổ thẹn, bao giờ nghĩ tới việc sẽ gây tổn thương cho chị em Hoa Lê.
Ngọc Khê xuống chân núi, phóng viên đang chuyện với chủ tịch xã. Phỏng chừng phóng viên thế của bọn trẻ nên hưng phấn như tiêm m.á.u gà. Ngọc Khê nhíu mày, đây là thấy điểm thu hút , con cái của phụ nữ lừa bán, trần trụi một cái tít thôi cũng đủ hấp dẫn sự chú ý của .
Diệu Diệu cau mày: "Mấy phóng viên còn ?"
Ngọc Khê u ám : "Bởi vì thấy điểm câu khách , a, suy nghĩ cho bọn trẻ."
Đợi một lát phóng viên mới rời , một nhà khác đưa tin. Ngọc Khê nhấc chân: "Chúng xem thử."
Nhà khác tình hình hơn một chút, ít nhất còn ông bà nội. Bất quá bố thuê c.h.ế.t trong một t.a.i n.ạ.n ở nhà máy, tám năm tiền bồi thường thật nhiều lắm. Trong nhà tài giỏi, tiền bồi thường càng ép giá thấp, hai mạng mới 5000 đồng tiền là xong chuyện.
Bọn trẻ nhà Ngọc Khê Mễ Sơn kể xong, quả thực thể tin nổi, đó trầm mặc.
Nhà cũng hai đứa trẻ, hai con trai. Đứa lớn mười sáu tuổi sớm bỏ học thuê, đứa nhỏ mười tuổi ở nhà học và giúp đỡ ông bà.
Khi Ngọc Khê đến, cuộc phỏng vấn bắt đầu. Trước tiên cảnh ngôi nhà, đặc biệt là những chỗ rách nát. Ngọc Khê thấy sự co quắp của đứa trẻ và già. Đứa bé bất an nắm chặt tay, trong mắt đầy vẻ hoảng loạn, mở to hai mắt. Ông cụ cả đời từng khỏi núi lớn, đầu tiên thấy trận thế lớn như , co rúm một chỗ.
Ngọc Khê mà trong lòng khó chịu, nhưng phóng viên mặc kệ, xong cầm micro hỏi ông cụ: "Trong nhà chỉ hai ông cháu thôi ?"
Ông cụ hồi lâu mới đáp lời: "Ừ."
Giọng địa phương nồng đậm, còn chút run rẩy, đây là sợ hãi.
Phóng viên hỏi: "Con trai con dâu ông ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hai vợ chồng già đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, tám năm mới từ từ nguôi ngoai nỗi đau trong lòng, thình lình nhắc tới. Hai ông bà há miệng, hô hấp đều khó khăn, nước mắt nóng hổi lăn dài, cuối cùng gào t.h.ả.m thiết.
Phóng viên hài lòng, đó hỏi đứa bé đang thút thít: "Cháu nhớ bố ?"
Ngọc Khê c.ắ.n răng, thật c.h.ử.i thề. Phóng viên cố ý, cái gì cũng mà cố ý hỏi như để nổi bật gia đình t.h.ả.m thế nào, màng đến cảm nhận của gia đình , chuyên chọc nỗi đau của khác.
Đứa bé lau nước mắt: "Cháu , cháu , cháu nhớ họ, cháu nhớ trai."
Phóng viên lấy điện thoại : "Nhớ trai thì gọi điện cho , cô cho cháu mượn điện thoại."
Đứa bé mười tuổi cái gì cũng hiểu, cha che chở càng trưởng thành sớm. Từ sự ngây thơ hồn , nó chằm chằm phóng viên. Phóng viên chút mất tự nhiên: "Cho cháu mượn ."
Cậu bé nín : "Anh cháu công việc nguy hiểm ở công trường, cháu gọi, cháu gọi, gọi điện thoại xảy chuyện thì ? Cô là , cô hại c.h.ế.t cháu, các cút , cút a!"
Cảm xúc mất khống chế, phóng viên tiếp tục bám riết tha hỏi dồn.
Vợ chồng Ngọc Khê bước lên một bước. Ngọc Khê quá quen với máy phim, trực tiếp tay. Niên Quân Mân cũng tắt micro. Chỉ một tiếng "rầm": "Ngại quá, thấy."
Máy ngã xuống đất, mặt đất đá sỏi, ống kính vỡ tan. Về phần hỏng hóc bên trong còn kiểm tra .
Sau thời gian cập nhật đều là buổi sáng, muộn nhất quá 12 giờ trưa. Còn thiếu hai chương, ngày mai trả đủ.