Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 903: Tranh luận
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:41:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày , Văn Tịnh gọi điện thoại tới: "Lần Phương Khôn tự tìm đường c.h.ế.t. Hắn lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t . Vốn dĩ chỉ định tiếp tục hành hạ Triệu Cốc Vũ, ngờ Triệu Cốc Vũ sống sung sướng quen , thể khỏe mạnh, chịu đựng ."
Ngọc Khê: "Gặp Phương Á Lâm ?"
"Gặp , thằng bé lo liệu hậu sự cho Triệu Cốc Vũ, hỏa táng ."
Ngọc Khê thổn thức. C.h.ế.t cũng hối cải, tự tìm đường c.h.ế.t.
Bởi vì là án g.i.ế.c , nạn nhân là Triệu Cốc Vũ, thế của Phương Á Lâm đào bới lên. Phương Huyên chuyển trường nên bạn học chuyện ít, chuyện cũng nhiều. Trước lộ thì ai , hiện tại lộ thì cũng giấu nữa.
Có một bộ phận cảm thấy Phương Á Lâm "ngựa quen đường cũ", cha g.i.ế.c nên ảnh hưởng lớn. Có một bộ phận cho rằng, việc thiện nào hơn sai chịu sửa, lúc bé còn nhỏ, khó tránh khỏi sai chuyện, thể vơ đũa cả nắm.
Ngọc Khê xem bình luận. Quả báo hôm nay chính là do nhân Phương Á Lâm gieo khi còn nhỏ, những điều gánh chịu. Không báo, chỉ là đến lúc, hôm nay gánh vác hậu quả cho sai lầm thời thơ ấu.
Bình luận chia hai chiều hướng, Phương Á Lâm trở thành nhân vật gây tranh cãi. Cũng may đều trong phạm vi kiểm soát, sẽ ảnh hưởng đến chương trình, ngược còn mang đến cho chương trình càng nhiều sự chú ý.
Chương trình phát sóng kỳ nghỉ hè. Tập đầu tiên phát sóng, rating liền đầu. Phải rằng kỳ nghỉ hè năm nay ít chương trình phát sóng, còn cả những chương trình mua bản quyền nước ngoài nữa.
Ngọc Khê thì vui vẻ lắm, tìm cô quá nhiều, cô đến công ty để trốn tránh.
Niên Quân Mân: "Em đến công ty , bọn trẻ nghỉ hè, hiếm khi thời gian, chúng du lịch nhé?"
Ngọc Khê gập máy tính : "Không du lịch, thể đưa bọn trẻ trải nghiệm cuộc sống."
Niên Quân Mân thấy hứng thú: "Trải nghiệm cuộc sống thế nào?"
Ngọc Khê nghiêng : "Không em quyên góp thư viện , em đưa bọn trẻ xem, để chúng cuộc sống dễ dàng, nên trân trọng những gì đang , chứ giống như bạn bè coi tiền như rác, tùy ý bậy."
Niên Quân Mân cảm thấy : "Anh cũng vẫn luôn lo lắng về sự trưởng thành của hai đứa sinh đôi."
Đám phú nhị đại (con nhà giàu thế hệ thứ hai) xung quanh, trừ những ưu tú , còn thật sự sợ hãi, dạy mãi sửa.
Ngọc Khê bên đoàn phim cần , kịch bản gì sửa, cô cũng cần đến công ty, thời gian nhiều, nửa tháng thể vài nơi.
Hai vợ chồng kế hoạch liền bắt tay hành động.
Bọn trẻ chuyện, một chút cũng cảm thấy khổ, ngược vui vẻ, cảm thấy thú vị hơn du lịch nhiều.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Phương Huyên chuyện cũng đòi . Vương Phúc Lộc cùng, trực tiếp đóng gói con trai gửi theo.
Đoàn đội bên phía Ngọc Khê càng thêm lớn mạnh. Mang theo nhiều trẻ con, vùng núi nên an quan trọng. Nhà thì mang theo vệ sĩ và trợ lý.
Nhà Vương Phúc Lộc là con một, Vương Phúc Lộc càng chịu chi, thuê thêm hai , cộng thêm Văn Tịnh thần kinh nhạy cảm. Khá lắm, bảy đứa trẻ, theo chừng chín , còn tính Ngọc Khê và Niên Quân Mân.
Bảy đứa trẻ tưởng cắm trại, cầm tiền lì xì mua ít trang : lều trại dã ngoại, đủ loại dụng cụ ngoài trời, đồ ăn đồ dùng đặc biệt đầy đủ. Quần áo đều là đồ thể thao, thoải mái là chính.
Ngọc Khê và Niên Quân Mân chẳng cần động tay việc gì. Ngọc Khê lật xem hành lý bọn trẻ chuẩn , cạn lời: "Các con cắm trại dã ngoại ?"
Phương Huyên chút ngượng ngùng: "Dì ơi, dì bảo vùng núi, con đoán nhất định chỗ cho chúng con ở, cho nên chuẩn nhiều một chút."
Ngọc Khê đôi mắt sáng lấp lánh của mấy đứa trẻ, cạn lời. Bọn họ đúng là vùng núi, nhưng ít nhất cũng là trường tiểu học, trường học thì ít nhất sẽ đến mức chỗ ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-903-tranh-luan.html.]
Cuối cùng sự nhiệt tình của bọn trẻ, lời đến bên miệng nuốt xuống, bọn trẻ vui là .
Ngọc Khê vốn dĩ cũng đưa Từ Cường , Chiêu Đệ chịu. Đi tốn kém, cho dù cần tự bỏ tiền thì cũng là tiền của chủ nhà, cô ngại.
Chuẩn hai ngày, Niên Quân Mân bên sắp xếp xong thời gian, đoàn xuất phát.
Trạm thứ nhất, Ngọc Khê chọn tỉnh G. Bên trẻ em bỏ quê (lưu thủ nhi đồng - cha xa để con ở nhà) nhiều nhất, một thôn phần lớn là già và trẻ em, nhiều đứa trẻ một hai năm cũng gặp cha .
Máy bay tới tỉnh lỵ, trợ lý sớm sắp xếp xe. Để quá phô trương, họ thuê một chiếc xe khách, một chiếc SUV. Bên cũng là vườn cây ăn quả nhưng vẫn nghèo.
Từ thành phố , bắt đầu vùng núi, xe cộ ít nhiều. Do nhiều núi, đường xá khó , nhiều nơi xuống quốc lộ đều là đường đất.
Đích đến là xã Hạnh Lâm, cách thị trấn coi là gần nhưng cũng vượt núi. Xã hơn một trăm hộ gia đình coi là lớn, trẻ em các thôn lân cận đều sẽ tới đây học tiểu học.
Nếu tiếp tục học cấp hai thì vượt núi học tiếp, chẳng qua tiếp tục học nhiều, phần lớn theo cha thuê thì là ở nhà giúp đỡ ông bà.
Những điều Ngọc Khê đều tìm hiểu. Xe thôn gây chấn động lớn. Có thể thấy nhiều già cửa việc, xa xa ngoài ruộng chủ lực là trẻ em mười mấy tuổi, trưởng thành thật sự mấy ai.
Chủ tịch xã coi là trẻ tuổi nhưng cũng gần 50: "Xin hỏi, các vị tới xã nhà là việc gì?"
Ngọc Khê mục đích: "Chúng tới dạo xem xét khắp nơi, tiện đường ghé qua đây."
Về chuyện quyên góp thư viện, Ngọc Khê định .
Chủ tịch xã thất vọng. Ông tưởng họ tới khảo sát quyên tiền, kết quả . Xã họ thật sự quá nghèo, đặc biệt trưởng thành đều hết, văn hóa, thuê bên ngoài chi tiêu lớn, tiền mang về thật nhiều, ngược ở quê càng nghèo: "Ồ, , các vị trong ngày là ngủ đây?"
Ngọc Khê: "Chúng ở đây mấy ngày, trong xã chỗ nào cho cả đoàn chúng ở ?"
Mắt chủ tịch xã sáng lên một chút, chỗ ở nhất định miễn phí, đây cũng là thu nhập: "Cả nhà cùng ở một chỗ thì thực tế, thế , hai nhà liền kề , chắc là ở ."
Ngọc Khê: "Làm phiền ông ."
"Không phiền, phiền, hai nhà đều là già và trẻ con ở nhà, các vị ở thì trả tiền."
"Đương nhiên ạ."
Nhà cửa trong xã đều niên đại lâu đời, nhà đặc biệt rách nát. Chủ tịch xã : "Nhà cửa ai ở, một năm liền rách nát hình thù gì."
Niên Quân Mân thấy ít ngôi nhà xập xệ: "Đều ngoài thuê hết ?"
Chủ tịch xã: " , ở kiếm ít, chỉ thể ngoài. Có thể ngoài cũng kiếm bao nhiêu, cuộc sống khó khăn lắm."
Phương Huyên hỏi: "Cháu thấy ít cây ăn quả, hiện tại trái cây đắt, kiếm tiền ạ?"
Chủ tịch xã bé ăn mặc sạch sẽ, là quần áo đắt tiền, nghĩ đến trẻ con trong thôn, thở dài: "Các cháu tới cũng thấy đấy, đường xá , vận chuyển là vấn đề. Bên là tỉnh chuyên trồng trái cây, chúng bác đầu , vận chuyển ngoài hư hao ít, thương lái ép giá, kiếm chẳng bao nhiêu."
Phương Huyên lên tiếng. Đường thật sự tệ, đây là thời tiết nắng ráo, nếu là trời âm u mưa gió thì ngoài cũng khó khăn.
Chủ tịch xã chỉ hai ngôi nhà phía : "Hai nhà coi như kiếm tiền ở bên ngoài, đầu năm mới tu sửa nhà cửa, hai nhà là họ hàng, các vị ở cũng tiện."
Ý định ban đầu của chủ tịch xã là đưa đến hộ khó khăn, nhưng ông cũng mắt , theo liếc mắt một cái là kiểu vệ sĩ TV, chỉ thể đưa đến ngôi nhà nhất.