Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 886: Đứng nhất khối

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:35:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê: "Không thương, thật sự . Nói thì cũng cảm ơn chiếc xe phía bỏ chạy, nếu , kẹp giữa , chừng thương thật đấy."

 

Niên Quân Mân nhíu mày: "Chúng bệnh viện xem , kiểm tra một chút."

 

Ngọc Khê xua tay: "Thật việc gì, em đói , chỉ về nhà ăn cơm."

 

Niên Quân Mân nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ: "Được, , về nhà ăn cơm."

 

Ngọc Khê ngược chút ngượng ngùng, đều bao nhiêu tuổi chứ.

 

Các chủ xe phía Ngọc Khê thồn một họng "cẩu lương". Chủ xe nhận Ngọc Khê đó cảm thán: "Tình cảm hai vị là thật sự , cứ tưởng là hiệu ứng chương trình chứ!"

 

Cũng trách khán giả cho rằng là hiệu ứng chương trình, bởi vì vợ chồng nhà họ Hà đó "bóc phốt", ông chủ Hà hộp đêm chụp chỉ một , khán giả liền hoài nghi.

 

Trên đường về nhà, Ngọc Khê gọi điện cho trợ lý: "Phẫu thuật xong ?"

 

Trợ lý: "Xong ạ, gãy xương đùi, nghiêm trọng lắm, bó bột. Sếp, chi phí chúng chi trả."

 

Ngọc Khê nghĩ đến khuôn mặt quật cường của bé: "Cậu bé thể tự ?"

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Trợ lý ở cửa phòng bệnh: "Mấy ngày đầu thì thể ạ."

 

"Thuê một hộ lý trông nom, bảo hộ lý giúp mua ba bữa cơm. Cô cũng vất vả , việc gì thì về nghỉ ngơi !"

 

Trợ lý: "Vâng."

 

Niên Quân Mân chờ vợ cúp điện thoại hỏi: "Cậu bé băng qua đường ?"

 

"Ừ."

 

"Cần qua xem ?"

 

"Không cần , đứa bé đó bướng bỉnh, giúp nó nhiều , hy vọng nó rút bài học. Tuy rằng sự việc nguyên nhân nhưng băng qua đường cái cũng quá nguy hiểm."

 

Ngày hôm , Diệu Diệu về sớm, cô bé vui. Ngọc Khê tò mò: "Chuyện gì chọc con vui thế?"

 

Diệu Diệu kinh ngạc: "Mẹ, hôm nay về còn sớm hơn con?"

 

Ngọc Khê ho khan một tiếng, ngượng ngùng thế nào đây? Có thể bố con hôm qua dọa sợ, hôm nay đưa ? Buổi chiều cuộc họp quan trọng, hai trốn tận hưởng thế giới hai ?

 

Cho nên dối: "Hôm nay việc gì, về sớm một chút. Con còn chuyện gì vui !"

 

Diệu Diệu bĩu môi: "Sắp đến kỳ thi tháng cuối cùng khi nghỉ đông , Trương Nhất Triết tham gia. Con chuẩn cả tháng trời chỉ để vượt qua trở thành nhất khối."

 

Không sai, bạn nhỏ Diệu Diệu từ khi lên cấp hai, một nào nhất lớp, nhất khối. Từ bài thi khảo sát đầu năm đến vài thi tháng, vẫn luôn là "lão nhị" ( thứ hai), vẫn luôn một bé tên Trương Nhất Triết dùng thực lực nghiền ép.

 

Ngọc Khê đùa: "Vậy chẳng , thể tham gia, con chính là một."

 

Diệu Diệu trừng mắt: "Mẹ, đùa kiểu một chút cũng buồn ."

 

Ngọc Khê vội vàng nhận sai: "Được, , đùa nữa. Thi tháng thì chờ thi cuối kỳ !"

 

Diệu Diệu thở dài: "Thi tháng xong, mấy ngày là thi cuối kỳ, phỏng chừng cũng khó mà tham gia ."

 

"Chuyện gì quan trọng hơn cả thi cuối kỳ?"

 

Diệu Diệu: "Bị t.a.i n.ạ.n xe, gãy xương đùi."

 

Ngọc Khê phản ứng kịp, cô tính toán thời gian: "Yên tâm , nhất định thể tham gia thi cuối kỳ. Gãy xương bó bột tĩnh dưỡng mấy ngày là thể tự do hoạt động, chống nạng là ."

 

Diệu Diệu cảm ơn dì Chiêu Đệ đưa trái cây tới, c.ắ.n một miếng : "Học bá lớp con cảnh gia đình , họp phụ cũng ai đến. Nghe ông ngoại sức khỏe yếu, ai chăm sóc , ai đưa đón học chứ, cho nên khó mà tới thi ."

 

Ngọc Khê: "Vậy , đúng là khó thi thật. Hiện tại là mùa đông đường trơn, quả thực quá bất tiện."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-886-dung-nhat-khoi.html.]

Diệu Diệu hung hăng gặm quả đào: "Mẹ, xem, con cũng nghiêm túc bài, cứ thi thế nhỉ?"

 

Điều cho cô bé khó chấp nhận. Gia đình cô bé , từ nhỏ tài nguyên , tiếng ngoại ngữ lưu loát, cô bé cũng kế thừa EQ và IQ cao của bố , nào cũng kém vài điểm thế ?

 

Ngọc Khê phân tích kỹ bài thi của con gái: "Toán và tiếng Anh là thế mạnh của con, Ngữ văn cũng kém, nhưng con luôn bỏ qua những vấn đề nhỏ, kiên nhẫn đủ."

 

Diệu Diệu dang tay: "Vẫn là đủ tập trung ạ, con nỗ lực sửa đổi ."

 

Ngọc Khê xoa đầu con gái: "Từ từ thôi vội."

 

Mới cấp hai thôi mà, thời điểm thực sự đua thành tích là ở cấp ba cơ!

 

Diệu Diệu: "........"

 

Cô bé một chút cũng cảm thấy an ủi, thôi thì ăn cơm thêm mấy bài văn mẫu !

 

Hai ngày , Ngọc Khê nhận điện thoại của Vương Điềm Điềm. Ngọc Khê: "Được, chị giúp em hẹn."

 

Ngọc Khê sang gọi cho Bạch Nhiêu: "Điềm Điềm hẹn ăn cơm, Quý Tấn xuất viện ?"

 

Bạch Nhiêu chậm trễ công việc mấy ngày, đang bận tối tăm mặt mũi, hiệu cho trợ lý ngoài: " cho Quý Tấn , về. Mua điện thoại mới cho Quý Tấn , mới cô ghi , đưa trực tiếp cho Vương Điềm Điềm !"

 

Ngọc Khê ghi điện thoại gửi cho Vương Điềm Điềm. Vương Điềm Điềm gọi tới: "Chị dâu, cùng ăn bữa cơm nhé?"

 

"Không , gần đây chị bận lắm."

 

Ngọc Khê dối, đến cuối năm tổng kết sổ sách, Tiết Nhã về, mới nhàn rỗi hai ngày bắt đầu cắm chốt ở công ty.

 

Ngọc Khê thường xuyên nhận ảnh hậu trường Tiết Nhã gửi tới. Tuyết ở Đông Bắc rơi lớn hơn, ảnh dựng nhà tuyết bên ngoài, cũng ảnh trượt tuyết ngoài trời.

 

Chương trình trò chơi chiếm tỷ lệ lớn, cũng trọng điểm du lịch, mỗi khi đến một nơi đều sẽ chơi những chỗ đặc sắc của địa phương.

 

Ngọc Khê nghĩ mùa , so với sẽ tức c.h.ế.t, lúc bọn họ phim cũng hưởng thụ cảnh sắc địa phương như thế.

 

Ngọc Khê gửi ảnh hậu trường lên Liên Bác (Blog), tin tức độc quyền.

 

Chờ Tiết Nhã trở về, Ngọc Khê chút nhận : "Cậu thế , mặt đỏ bừng ?"

 

Tiết Nhã cũng dám chạm mặt : "Đừng nhắc nữa, mùa đông năm nay lạnh kỷ lục, tuyết rơi nhiều. Chỉ cần tuyết rơi gió thổi là y như rằng tắc đường, bọn tớ kẹt giữa đường chỉ một . Mặt tớ là lạnh đấy, xem tớ quanh năm văn phòng, chịu nổi, đây là bỏng lạnh đấy."

 

"Lần chịu khổ ."

 

Tiết Nhã: "Thật sự chịu khổ cũng chỉ tớ, mấy gia đình mùa đông sống ở Đông Bắc quen nên thích ứng . Cậu tay tớ , thành củ cà rốt hết ."

 

Ngọc Khê bàn tay sưng vù: "Bác sĩ thế nào?"

 

"Bôi t.h.u.ố.c mỡ, dưỡng thôi. Không nữa, tớ việc đây."

 

Ngọc Khê thật cho Tiết Nhã nghỉ ngơi nhưng công việc thật sự lo xuể, lời đến bên miệng nuốt trở .

 

Buổi tối về nhà, thành tích thi tháng , con gái rốt cuộc cũng nhất, chỉ tiếc cô bé vẻ gì là vui sướng.

 

Ngày hôm , đến công ty, trợ lý bước : "Sếp, viện ngày mai xuất viện, gặp chị."

 

Ngọc Khê: "Xuất viện , hồi phục thế nào?"

 

"Hồi phục khá , nghiêm trọng lắm, chờ tháo bột, từ từ dưỡng là ."

 

Ngọc Khê lịch trình: "Trưa nay tranh thủ thời gian qua xem chút."

 

"Vâng."

 

Giữa trưa, khi Ngọc Khê đến, ăn trưa xong, đang cầm sách xem. Ngọc Khê bước , liếc mắt liền thấy tên quyển bài tập tủ đầu giường: "......."

 

 

Loading...