Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 885: Đuôi xe
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:35:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Điềm Điềm thấy tiếng trả lời, tưởng tín hiệu kém, cầm điện thoại lên xem, sóng vẫn căng đét: "Chị dâu?"
Ngọc Khê: "A, chị đây. Gần đây , Quý Tấn ở thủ đô, mấy ngày nữa."
Vương Điềm Điềm nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy tiếc: "Không , em một chốc một lát ngay, chờ mấy ngày ."
"Ừ, ."
Ngọc Khê cúp điện thoại, chỉ mong vợ chồng Bạch Nhiêu nhanh chóng tìm đứa bé. Nghĩ đến Quý Tấn, thằng nhóc đúng là thiếu đòn.
Đến chiều Ngọc Khê mới nhận điện thoại của Bạch Nhiêu, Quý Tấn tìm thấy , đang ở bệnh viện. Ngọc Khê đến bệnh viện, Quý Tấn đang truyền dịch, mới ngủ, mặt mũi bầm dập, tay chân đều là vết bầm tím.
Ngọc Khê mà trong lòng cũng khó chịu. Đứa nhỏ vốn trắng trẻo mập mạp, giờ như cái bảng pha màu: "Nó đ.á.n.h ?"
Vương Phúc Lộc mắt đỏ hoe, giọng mũi nặng trịch: "Thằng nhỏ gặp bạn qua mạng, đối phương chuẩn , lừa hết tiền của nó, còn lấy cả điện thoại, nửa đêm đuổi Quý Tấn ngoài. Quý Tấn lý luận thì đ.á.n.h một trận. Nơi khỉ ho cò gáy, đến cái ga tàu hỏa cũng , nó lạnh cóng cả đêm."
Bạch Nhiêu tức giận: "Mùa đông rét mướt thế , Quý Tấn chịu tội lớn . Cũng may mặc nhiều, nếu thì chỉ là thương do lạnh ."
Vương Phúc Lộc , đặc biệt thương tâm. Đứa con béo nhà trở về mặt mũi bầm dập thế , mắng: "Đáng đời, cho chừa cái tội gặp bạn qua mạng."
Bạch Nhiêu cũng đau lòng: "Cảnh sát lừa tiền còn là may, bắt cóc nó là may mắn lắm ."
Ngọc Khê hỏi nhỏ: "Tình trạng Quý Tấn thế nào?"
Bạch Nhiêu tìm chút an ủi trong lòng: "Nó nhận sai , là bao giờ gặp bạn qua mạng nữa, bao giờ tin yêu qua mạng nữa. Lần là nhớ đời thật ."
Vương Phúc Lộc lau nước mắt: "Suýt chút nữa mất mạng, còn nhớ đời thì đ.á.n.h gãy chân nó."
Bạch Nhiêu: "Ha hả."
Ngọc Khê: "........"
Bình thường Tổng giám đốc Vương ngầu lắm, ai ngờ vì con trai mà sướt mướt thế .
Ngọc Khê thấy Quý Tấn cựa quậy trong chăn. Đứa nhỏ tỉnh , hổ nên giả vờ ngủ đây mà: "Thấy cháu nó về cũng yên tâm, về đây."
Bạch Nhiêu: " tiễn cô."
"Được."
Hai xuống lầu, Ngọc Khê mới : "Vương Điềm Điềm từ nước ngoài về , hẹn Quý Tấn ăn cơm, bảo thằng bé ở thủ đô."
Mặt Bạch Nhiêu cứng . Dù coi Quý Tấn như con ruột thì ruột nó vẫn lù lù ở đó: " ."
"Được , đừng tiễn nữa, bên ngoài lạnh lắm."
"Ừ."
Ngọc Khê khỏi bệnh viện, bên ngoài tuyết rơi. Vì tuyết rơi nên dám lái nhanh, nhưng cẩn thận chắc khác tuân thủ luật giao thông. Đường vốn trơn, xe phía quệt ngã , Ngọc Khê đạp phanh nhưng vẫn chậm, quệt thêm cái nữa.
Ngọc Khê phanh gấp, xe phía bám đuôi, đ.â.m sầm một cái. Cũng may thắt dây an nên , chỉ thấy tiếng xe phía đ.â.m đuôi xe .
Ngọc Khê thở dài, tiếng va chạm thì chỉ một chiếc húc đuôi, đây coi như t.a.i n.ạ.n giao thông lớn nhất năm nay . Cô tháo dây an , n.g.ự.c đau nhói, lo lắng cho ngã, vội vàng xuống xe. Vừa chiếc xe gây t.a.i n.ạ.n đầu tiên, thấy tình hình , nó chạy mất dạng.
Người ngã mũ rơi , tóc tai rối bù, qua tưởng lớn tuổi, kỹ thì rõ ràng là một thanh niên trẻ.
Bên đường một đám theo, tóc nhuộm đủ màu, trong tay còn cầm gậy bóng chày, ăn mặc kiểu côn đồ. Thấy bên xảy chuyện lớn cũng dám qua đường, lập tức giải tán.
Cậu con trai ngã mặt đất gian nan bò dậy. Vốn dĩ mặc chiếc áo lông vũ cũ nát, lăn lộn một bùn tuyết càng màu sắc. Cậu gian nan lên, chân run rẩy, mặt trắng bệch còn giọt máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-885-duoi-xe.html.]
Ngọc Khê bước tới, chân bé vấn đề: "Chân cháu cảm thấy thế nào?"
Ánh mắt bé theo chiếc xe gây t.a.i n.ạ.n bỏ chạy, sắc mặt trắng bệch: "Cháu, cháu ."
Ngọc Khê gần kỹ, đứa nhỏ cao lớn nhưng mặt non choẹt, đừng vị thành niên, phỏng chừng cũng trạc tuổi con gái cô: "Cháu bao nhiêu tuổi?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cậu bé mấp máy môi tím tái, cúi đầu: "Mười ba."
Ngọc Khê: "......."
Các chủ xe phía cũng đều xuống xe. Người gây t.a.i n.ạ.n đầu tiên chạy mất, thêm việc thương, các chủ xe yêu cầu chịu trách nhiệm, vây quanh Ngọc Khê.
Ngọc Khê hiệu tạm thời đừng nóng nảy: "Mọi chờ cảnh sát giao thông tới , cần bồi thường thế nào, chịu trách nhiệm nhất định sẽ trốn tránh. Hiện tại gọi 120, chân đứa bé thương , để gọi điện thoại ."
Cậu bé c.ắ.n môi: "Không, cần ạ."
Cậu bé hiểu luật nhưng cũng băng qua đường cái là sai, nếu băng qua đường thì cũng sẽ xảy tai nạn.
Ngọc Khê bé, giày cũng giày bông, tay nứt nẻ, mặt giờ mới chú ý vết bầm tím. Cô bé , gọi 120.
Các chủ xe . Chỉ là đ.â.m đuôi xe, bảo hiểm, dù bảo hiểm cũng sợ ai bồi thường. Nhìn cách ăn mặc và biển xe, ăn mặc sang trọng, xe xịn, đều là uy tín danh dự.
Lại nhận Ngọc Khê, bước lên : "Lữ tổng, đúng là cô , cả nhà đều xem chương trình của cô."
"Cảm ơn."
Một nhận , nhận liền nhiều hơn. Vốn dĩ đ.â.m xe đen đủi, thấy nổi tiếng, càng cần lo lắng bồi thường.
Ngọc Khê chú ý đến bé hơn: "Lát nữa bệnh viện, điện thoại nhà ? Cần thông báo cho nhà."
Cậu bé nắm chặt tay, cúi đầu: "Không, ."
Ngọc Khê là dối, hỏi nữa. Cảnh sát giao thông tới . Đây là trục đường chính, tắc đường nghiêm trọng, chụp ảnh hiện trường xong, xe mới di chuyển, còn giải tỏa tắc đường.
Sau đó 120 tới. Ngọc Khê thể cùng, gọi điện thoại cho trợ lý bảo thẳng đến bệnh viện là .
Lúc cũng cần về công ty, thẳng đến đội cảnh sát giao thông. Đường chính camera giám sát, chiếc xe bỏ chạy rõ ràng.
Vừa mới trích xuất camera xong thì chủ xe bỏ chạy tới. Kiểm tra nồng độ cồn, vị lái xe khi say rượu, thảo nào bỏ chạy. Vợ cùng tới.
Người đến đông đủ, trách nhiệm cũng dễ tính.
Vốn dĩ bé băng qua đường cái, camera rõ, còn nhân chứng, chịu bộ trách nhiệm. xe bỏ chạy lái xe khi say rượu, còn quá tốc độ, trách nhiệm của bé chia sẻ.
Hiện tại mua xe đều bảo hiểm, Ngọc Khê mua bảo hiểm phần, các chủ xe phía cũng đều bảo hiểm. Hơn nữa bé ăn mặc rách rưới thật lòng đáng thương, những tiền nuôi xe cũng ai nắm mãi buông.
Ngọc Khê thừa nhận tác dụng hòa giải. Chủ xe bỏ chạy say rượu lái xe thì hết cách , bồi thường tiền là một chuyện, còn phạt tiền và tạm giữ.
Chờ xử lý xong xuôi trời tối, xe đưa sửa.
Niên Quân Mân đích tới đón Ngọc Khê: "Chuyện lớn như giờ em mới gọi cho ?"
Trời , nhận điện thoại vợ t.a.i n.ạ.n xe, hồn vía bay mất.
Ngọc Khê vỗ vỗ Niên Quân Mân, khụ khụ: "Anh siết c.h.ế.t em ."
Niên Quân Mân cuống quít buông tay, thật sự dám tưởng tượng những ngày vợ: "Bị thương ở ?"