Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 872: Vương Điềm Điềm
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:35:10
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi vườn hoa, cô cũng chuẩn tâm lý là sẽ lớn hơn trong nước, nhưng ngờ so với cái vườn hoa nhỏ xíu của biệt thự trong nước thì ở đây quả thực như một công viên.
Bọn trẻ vui sướng phát điên, chỗ rộng hơn ở nhà nhiều, nhiều trò chơi thể chơi trong nhà thì ở đây tha hồ thi triển.
Niên Quân Mân đến công ty: "Anh tắm rửa quần áo , họp xong về chúng ngoài ăn cơm."
Ngọc Khê hiệu cho giúp việc trông chừng cặp song sinh, đó mới : "Được."
Ngọc Khê là nữ chủ nhân đầu tiên đến đây, quản gia vẫn luôn giới thiệu. Cả căn biệt thự mười lăm phòng, đây là còn tính chỗ ở của giúp việc.
Lúc khi mua, Niên Phong cho sửa sang theo phong cách Trung Hoa.
Ngọc Khê và Niên Quân Mân ở phòng ngủ chính tầng ba, bộ tầng ba đều là của nhà họ. Tầng hai là vợ chồng Niên Phong và Niên Canh Tâm.
Tầng hai tham quan, thẳng lên tầng ba. Phòng để quần áo của Ngọc Khê và Niên Quân Mân là chung một gian, mắt chỉ mấy bộ âu phục Niên Quân Mân sắm khi công tác, vị trí của cô trống trơn.
Phòng kế bên là của Diệu Diệu. Phòng của bọn trẻ đều nhà vệ sinh riêng, đều phòng để quần áo riêng. Về phần thư phòng, trẻ con và lớn tách riêng.
Thư phòng giống phòng để quần áo trống rỗng, đều mua đầy sách.
Quản gia đầu tiên gặp nữ chủ nhân, mặt đoán ý là cơ bản nhất. Nữ chủ nhân kiểu phu nhân nhà giàu ông từng chỉ hưởng thụ: "Đồ dùng vệ sinh cá nhân mua loại nhất. Thưa phu nhân, ngài cần gì sẽ mua ngay."
Đồ Ngọc Khê mua thật ít. Đầu tiên là quần áo, cô chỉ mang theo hai bộ, mặc một bộ, tắm rửa xong một bộ là hết quần áo: "Chuẩn xe , rửa mặt xong mua quần áo."
Quản gia: "Vâng, chuẩn ngay."
Ngọc Khê trở về phòng ngủ, Niên Quân Mân rửa mặt xong . Ngọc Khê cảm thán: "Quản gia chính quy đúng là khác biệt. Anh xem nhà chúng cũng nên tuyển một , thể giúp em nhiều việc."
Niên Quân Mân: " là nên tuyển một , đỡ để việc gì em cũng tự tay ."
Đặc biệt là khi bọn trẻ lớn, già trong nhà đều tuổi, chuyện lo lắng quá nhiều.
Ngọc Khê ghi nhớ trong lòng, rửa mặt xong xuống lầu. Lần mua quần áo, quản gia dẫn theo một giúp việc chuyên xách túi.
Ngọc Khê: "......."
Cô cũng hưởng thụ đãi ngộ của phu nhân nhà giàu một phen.
Cặp song sinh hứng thú mua sắm, đang ở trong phòng tìm tỏi tòi (đào bảo).
Ngọc Khê mua ở gần nhà, chọn trung tâm thương mại. Đối với các nhãn hiệu, Ngọc Khê quen thuộc, chính mua nhưng Lôi Tiếu tặng. Nhìn con giá cả thì rẻ, nhưng đổi nhân dân tệ thì rẻ chút nào.
Ngọc Khê cũng hưởng thụ cảm giác nghiện mua sắm, quần áo của cô mua năm sáu bộ, bọn trẻ cũng , cộng thêm của con gái và chồng, sức mua điên cuồng khiến tài xế đưa về một chuyến.
Lúc đầu thì nghiền, bao giờ mua sắm như , đáng tiếc nhiệt tình bao lâu Ngọc Khê liền mất hứng, đưa danh sách những thứ cần mua cho quản gia, để quản gia tiếp tục mua sắm còn cô về .
Có quản gia hầu thật , cái gì cũng cần động tay, tự nhiên xử lý tất cả.
Quản gia chu đáo, thuê đầu bếp đều nấu món Trung. Ăn cơm xong, cặp song sinh rốt cuộc chạy nhảy lung tung nữa.
Dung Dung chớp mắt: "Mẹ, con thấy nhà cửa trống trải quá, chúng nên mua thú cưng về nuôi."
Ngọc Khê tiếp tục lật xem tạp chí trong tay: "Con nuôi con gì?"
Mắt Nhấp Nháy đặc biệt sáng: "Chó con, ơi, chúng nuôi ch.ó !"
Ngọc Khê buông tạp chí xuống, : "Được, chiều nay bảo quản gia đưa các con chọn chó."
Nguyện vọng cần thiết thỏa mãn, bởi vì ở nhà cũ già thì là trẻ nhỏ nên thể nuôi chó. Tới nước ngoài đất rộng, nuôi thì cứ nuôi !
Cặp song sinh vui sướng phát điên. Dung Dung : "Chúng con sẽ tự tay dựng chuồng cho cún con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-872-vuong-diem-diem.html.]
"Được."
Bởi vì thú cưng, bọn trẻ ngược tỉnh táo hẳn, vốn định ngủ trưa để chỉnh giờ giấc nhưng cũng ngủ .
Ngọc Khê thì mệt mỏi, ngủ một giấc dậy, ban công thấy ch.ó con đón về, một con Alaska và một con Husky. Cặp song sinh mỗi đứa một con đang chơi đùa cùng ch.ó con bãi cỏ.
Nước ngoài thật yên tĩnh, ít tiếng còi xe, tâm trạng cũng bực bội.
Ngọc Khê xuống lầu, giúp việc vẫn đang bận rộn, mua quá nhiều đồ, nhiều thứ cần sắp xếp .
Quản gia hỏi: "Phu nhân, còn dặn dò gì ạ?"
Ngọc Khê thời gian: " tự dạo một chút."
Quản gia: "Cần tài xế ạ?"
Ngọc Khê xua tay: "Không cần, tự lái xe là ."
Quản gia sửng sốt: "Bằng lái của ngài ở đây chấp nhận."
Ngọc Khê: "....... quên mất."
Cuối cùng Ngọc Khê xe dạo một vòng quanh khu vực, tới khu thương mại gần đó hiệu cho tài xế chờ một bên, tự dạo.
Khẩu ngữ của Ngọc Khê lưu loát chuẩn xác, tồn tại vấn đề giao tiếp. Đầu tiên là dạo các cửa hàng, những thứ cần mua đều mua, cuối cùng mua cái túi xách, đưa về xe siêu thị.
Cô tò mò về siêu thị nước ngoài. Siêu thị ở khu nhà giàu hơn một chút, rau củ quả nhiều, tuy chủng loại phong phú nhưng cái tươi ngon.
Một đồ dùng hàng ngày cũng khác so với trong nước, đặc biệt là khẩu vị đồ ăn, đối với cái dày Hoa của Ngọc Khê thì cô nuốt trôi.
Ra khỏi siêu thị chuẩn về, Niên Quân Mân họp xong về, đang quần áo cùng bọn trẻ dựng chuồng chó.
Niên Quân Mân thấy vợ: "Đi dạo phố , cảm thấy thế nào?"
"Môi trường chê , tiện ích đầy đủ, ừm, nơi thật sự quá rộng."
Niên Quân Mân : "Anh cũng đầu tiên tới đây, ba cũng rõ ràng, chỉ bảo nhà ở nước ngoài, chờ tới nơi mới nhà to thế nào."
Anh thừa nhận chính cũng hoảng sợ, nào là quản gia nào là giúp việc, quá xa xỉ.
Ngọc Khê đá đá con Husky đang c.ắ.n váy cô chân: "Tối nay ngoài ăn, em thấy xung quanh ít nhà hàng."
"Đi ăn đồ Pháp?"
"Không, ăn đồ Ý."
"Nghe em."
Ngọc Khê cúi đầu con Husky tiếp tục giằng co với váy , ấn ấn giữa mày hỏi mấy đứa con trai: "Tại chọn Husky?"
Nhấp Nháy bộ dáng bất đắc dĩ của , trộm: "Vì nó ngốc ạ!"
Ngọc Khê đau lòng gấu váy răng Husky xước, váy rút mấy sợi chỉ, đặc biệt rõ ràng. Nghe con trai xong, cô trừng mắt Nhấp Nháy, Husky là do nó chọn: "Váy của Husky c.ắ.n hỏng, trừ tiền lì xì của con. , Husky phá hoại bất cứ thứ gì đều trừ tiền lì xì của con, chấp nhận bất kỳ phản bác nào."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhấp Nháy: "......."
Ngọc Khê quần áo, thời gian còn sớm, chuẩn ăn tối. Nhà hàng khá đông khách, gọi món xong, Niên Quân Mân : "Ngày mai thể cùng em thăm con gái ."
"Anh cứ bận việc của , em dẫn bọn trẻ ."
Bởi vì ở vị trí gần cửa sổ, đột nhiên thấy tiếng gõ cửa kính, Ngọc Khê đầu : Vương Điềm Điềm.