Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 871: Chia cực
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:35:09
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Niên Quân Mân hỏi: "Ba, ba đến đón nhà họ Lâm ?"
Lữ Mãn gật đầu: " , hôm qua mưa to, chuyến bay hoãn, đổi sang hôm nay. Các con về , ba chờ một lát."
Ngọc Khê định ở : "Ba, con ở cùng ba!"
Lữ Mãn xua tay: "Thôi, các con về hết , con ở xe còn chỗ ."
Ngọc Khê: "........ Vâng."
Ngoài sân bay, xe chờ sẵn từ sớm. Về đến nhà, trong sân đông nghịt , đều là họ hàng thích, ở Tây Bắc thể đến đều đến.
Duy nhất đáng tiếc là chỉ ông nội một trở về, sức khỏe ông Hai cho phép lặn lội đường xa nữa.
Vợ chồng Ngọc Thanh ngày mai mới tới . Hai đều là bận rộn, một vất vả lắm mới xin nghỉ phép, một đang vụ án trong tay, cố gắng sắp xếp thời gian.
Lễ đính hôn diễn thuận lợi, tiệc rượu đặt ở khách sạn 5 trong thành phố. Khách đến dự tiệc đính hôn cũng ít, đối tác ăn của ba , còn hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm nay, nhà họ Lâm cũng đến đông đủ.
Sau lễ đính hôn, ai cũng bận rộn, họ hàng thích tới dự cũng lượt về. Ngọc Chi và Lâm Thanh cũng theo Trịnh Mậu Nhiên trở về thủ đô, ngược vợ chồng Ngọc Khê đưa các con ở thêm hai ngày.
Đêm khi rời , cả nhà hóng mát trong sân, tận hưởng khí mát mẻ hiếm của ngày hè.
Lữ Mãn uống chén con rể rót, : "Chờ cuối năm Ngọc Chi kết hôn xong, ba chẳng còn gì lo lắng nữa."
Ngọc Khê ba . Mười mấy năm trôi qua, ba còn trẻ nữa. Buôn bán vốn lo toan nhiều, dù bảo dưỡng đến , mái tóc hai rốt cuộc cũng giấu những sợi bạc, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng sâu hơn so với bạn bè cùng trang lứa, lộ rõ vẻ già nua.
Ngọc Khê bận rộn, lâu chú ý đến dung mạo của cha , trong lúc nhất thời sống mũi cay cay: "Ba, ba vất vả nhiều năm như cũng nên hưởng phúc . Mấy em chúng con đều cần ba lo lắng nữa, cũng thiếu tiền. Ba hãy buông bỏ công việc trong tay, tranh thủ lúc tuổi quá cao đây đó một chút, ngắm non sông gấm vóc đang phát triển, hết trong nước thì du lịch nước ngoài."
Điều Lữ Mãn đắc ý nhất sự nghiệp hiện tại mà là ba đứa con tài giỏi. Người già , đừng ông kiếm ít tiền, nhưng so với những cùng trang lứa thì vẫn là so bì về con cái. Ông con gái, đặt chén xuống: "Tuổi lớn , đúng là lực bất tòng tâm, còn sức lực như mấy năm nữa. Vốn định để qua Tết mới với các con, giờ để con đỡ lo lắng."
Ngọc Khê: "Con đây, ba ."
Lữ Mãn : "Ông nội con định trở về nữa, bên còn , ông ở Tây Bắc. Ba và con cũng bàn bạc, chờ Ngọc Chi kết hôn xong, nhà máy bên đều xử lý hết, cũng tính chuyển về Tây Bắc sống. Bao nhiêu năm nay, chúng ông bà nội ngoại tròn trách nhiệm, phiên đến ở nhà các con mấy năm, giúp đỡ trông nom cháu chắt. Chờ thêm vài năm nữa, chúng sẽ ở bên cạnh ông nội con, tiễn ông nội con chúng du lịch cũng muộn."
Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, cô chỉ sợ hai ông bà cố thủ sự nghiệp cả đời: "Ba tính toán trong lòng là ."
Lữ Mãn u ám : "Chỉ tiếc, ba kiếm tiền, đối với các con mà cũng chỉ là con ."
Một chút cảm giác thành tựu cũng . Ban đầu nghĩ kiếm thật nhiều tiền để tạo dựng cuộc sống cho các con, ý tưởng thì , kết quả chẳng đứa nào cần. Bọn họ kiếm nhiều hơn nữa cũng chỉ là con . Dần dần, nhiệt huyết với sự nghiệp ngày càng ít, càng lớn tuổi càng ở bên con cháu.
Ngọc Khê bộ dáng buồn bực của ba, bật . thật, cô thiếu tiền, lăn lộn mười mấy năm, tiền bạc thật sự chỉ là con . Ngọc Thanh kiếm tiền nhiều bằng nhưng đối với nghiên cứu thì tiền bạc thật quan trọng, Ngọc Chi càng cần .
Nghĩ như , hai ông bà già thật sự buồn bực.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sáng sớm hôm , vợ chồng Ngọc Khê đưa các con trở về thủ đô, thành tích cuối kỳ cũng kết quả.
Diệu Diệu điểm 100, nhà đều quen nên chú ý nhiều, chú ý nhiều hơn là chuyện bọn trẻ trại hè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-871-chia-cuc.html.]
Bởi vì Phương Huyên qua, Ngọc Khê mới yên tâm đăng ký trại hè nước ngoài, nếu cô thật yên tâm để con gái một , cho dù theo. Hiện tại càng yên tâm hơn vì cả nhà họ cũng sẽ sang đó .
Ngọc Khê đến công ty, ở nhà Phương Huyên và Diệu Diệu chụm đầu nghiên cứu bản đồ. Nhìn từ phía , Phương Huyên trông như lớn .
Chỉ chớp mắt, Phương Huyên cao vọt lên 1 mét 8. Đứa nhỏ thuộc tạng lớn sớm, Ngọc Khê cũng cạnh Phương Huyên, cao quá.
Diêu Trừng sán gần, nhỏ: "Tình cảm thanh mai trúc mã thật đấy. Chị dâu, chị xem em nên tìm cho Hạ Hạ một thanh mai trúc mã ?"
Ngọc Khê đôi mắt sáng lấp lánh của Diêu Trừng, vị đúng là thực sự ý định : "Cái cũng xem duyên phận, đôi thanh mai trúc mã nào cũng thể thành đôi ."
Diêu Trừng nghĩ nghĩ: "Vậy thôi ."
Ngọc Khê con gái và Phương Huyên, thế nào cũng thấy xứng đôi. Con gái dáng cũng thấp, đều thuộc loại lớn sớm rèn luyện từ nhỏ, chiều cao vượt trội so với bạn bè cùng trang lứa. Ngọc Khê hài lòng nhất điều , chiều cao của con gái phỏng chừng thể phá mốc 1 mét 7, nguyện vọng bấy lâu nay của cô chỉ thể để con gái thực hiện.
Hai ngày , Ngọc Khê tiễn con gái và Phương Huyên , đó chuẩn hành lý.
Cặp song sinh sắp nước ngoài, An Khang và Ương Ương nước mắt lưng tròng. Chỉ tiếc thương lượng . Ương Ương cùng Diêu Trừng về nhà ông ngoại, bởi vì tính riêng tư nhất, Ương Ương sẽ quấy rầy.
An Khang cùng Hoa Mai thành phố S. Chu Lộ nghén nặng, Hoa Mai đích chăm sóc. Mẹ Mạnh Hàn cũng chăm sóc nhưng ở nhà ông nội Mạnh Hàn nhồi m.á.u cơ tim suýt chút nữa qua khỏi, cứu cũng đang viện, thật sự rời .
Kết quả, ngược là Diêu Trừng và Hoa Mai đều , vợ chồng Ngọc Khê đợi thêm hai ngày.
Ngọc Khê cũng thu dọn hành lý xong xuôi, quần áo cần mang nhiều, sang nước ngoài mua là .
Trong nhà cuối cùng chỉ còn Niên Phong. Niên Quân Mân rời một tháng, Niên Phong ở trông coi tập đoàn.
Chuyến bay đường dài, vợ chồng Ngọc Khê quen nhưng bọn trẻ thì thích ứng, cho dù là khoang hạng nhất cũng vẫn thoải mái.
Tới nước ngoài đúng ban đêm giờ trong nước. Vốn dĩ nghỉ ngơi , xuống máy bay, hai đứa nhỏ liền ngủ .
Niên Quân Mân xoa trán: "Hai thằng nhóc mất mấy ngày mới chỉnh giờ giấc."
Ngọc Khê đắp áo cho con trai để tránh cảm lạnh: "Trong nhà em , cứ yên tâm việc !"
"Được, chờ xử lý xong việc gấp, chúng sẽ tham quan khắp nơi."
"Được."
Ở nước ngoài, nhà Ngọc Khê cũng nhà, nhà của Niên Phong và Uông Hàm. Căn nhà lúc Niên Phong thấy chướng mắt bán từ lâu, mua một căn khác, vườn hoa , trong mắt địa phương là khu nhà giàu.
Đừng nước ngoài hào nhoáng bóng bẩy, chênh lệch giàu nghèo nghiêm trọng nhất. Khu nhà giàu trường học nhất, tài nguyên nhất, cửa hàng đắt nhất, cảnh sát bảo vệ an nhiều nhất. Khu nghèo cảnh hỗn loạn nhất, trời tối dám cửa, một cửa hàng kính đều là chống đạn. Quả thực là sự tồn tại của hai thái cực, khu nhà giàu bao nhiêu thì khu nghèo tăm tối bấy nhiêu.
Nhà Ngọc Khê vẫn luôn quản gia chăm sóc, thuê quản gia chuyên nghiệp, lúc nào cũng chờ đợi chủ nhân trở về.
Xe tới nơi, bọn trẻ cũng tỉnh. Đây là đầu tiên bọn trẻ tới đây. Được , Ngọc Khê cũng là đầu tiên. Quen với biệt thự trong nước, giờ thấy nước ngoài, Ngọc Khê sâu sắc cảm thấy thành kẻ quê mùa.