Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 864: Hơi muộn
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:35:02
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn thằng nhóc đang dựng , mắt trông mong . Ngọc Khê lên, còn bốn đứa nhỏ cần chăm sóc, dọa sợ, trẻ con sợ hãi còn dỗ dành (gọi vía). Cô đắp chăn cho bốn đứa: "Ngủ !"
Đồng hồ sinh học của bốn đứa trẻ luôn chuẩn, xe lắc lư một hồi, nhanh chúng nhắm mắt ngủ. Ngọc Khê lượt vuốt tóc, nhẹ giọng gọi tên bên tai bốn đứa trẻ. Chờ chúng ngủ say, hai cô gái cũng chen chúc giường sofa ngủ .
Ngọc Khê thời gian, nửa tiếng trôi qua, qua một thôn khác, trái tim treo lơ lửng cũng hạ xuống một chút.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhiếp ảnh gia gọi điện tới: "Lữ tổng, phía là thị trấn, chúng thị trấn ?"
Ngọc Khê: "Không , thẳng lên quốc lộ, chúng hướng về phía tỉnh lỵ."
Nhiếp ảnh gia sửng sốt: "Không báo cảnh sát ?"
Ngọc Khê suy nghĩ nhiều hơn: "Đến tỉnh thành báo cũng như ."
Cô thể nghĩ nhiều, nhỡ là ổ nhóm buôn thì vẫn nên tránh xa một chút thì hơn. Nếu là trường hợp cá biệt, xung quanh đều là họ hàng thích, phụ nữ mang theo con, nếu thật sự nhà tìm tới, vì con cái, phụ nữ thật sự quyết tâm kiện chồng ?
Trước mắt, quan trọng nhất là rời khỏi nơi , càng xa càng . Không chỉ vì phụ nữ và đứa trẻ, còn vì bọn họ đang mang theo bốn đứa trẻ, an là hết.
Chỗ nào xe RV đều . Ngọc Khê cũng dám ngủ, dựa mép giường , liên tục đồng hồ. Mãi cho đến một giờ sáng lên đường cao tốc, khỏi địa phận nội thành, Ngọc Khê mới thở phào nhẹ nhõm, dựa mép giường mơ màng ngủ một chút.
Lúc trời sáng, Ngọc Khê phát hiện xe dừng. Mở mắt , 6 giờ. Cô kéo rèm lên, đang ở khu nghỉ ngơi.
Ngọc Khê dậy. Tài xế phía gục vô lăng ngủ say sưa. Cô cầm tiền xuống xe, tới xe của tổ chương trình, thấy bên trong đều đang ngủ, xem ai cũng mệt mỏi.
Ngọc Khê xem bản đồ khu nghỉ ngơi, quãng đường còn hai tiếng là thể tỉnh thành. Cô ngáp một cái về xe, lâu thức đêm, chỉ mắt khó chịu mà cả cũng mệt mỏi vô cùng.
Động tĩnh khi trở về xe lớn, hai cô gái tỉnh dậy, nhanh chóng dậy, ngại ngùng: "Lữ tổng, chúng em về xe đây."
Ngọc Khê xua tay: "Ngồi , bên chỗ, đều đang nghỉ ngơi cả."
Hai cô gái , một : "Chúng em bên cạnh, chị lên nghỉ ngơi một lát ạ!"
Hốc mắt Ngọc Khê thâm quầng nhưng cô mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, ngoài qua thì cô sẽ : "Không , chị cũng ngủ . Chị rửa mặt quần áo . Nếu các em ngủ thì về lấy quần áo , rửa mặt xong thể khu dịch vụ ăn sáng."
Hai cô gái thật sự dám ở , các cô thế mà ngủ quên mất, chiếm chỗ của sếp. Lữ tổng trong mắt các cô là sự tồn tại nghiền nát cả đạo diễn, dám chọc !
Chờ hai cô gái về lấy quần áo xong khỏi, Ngọc Khê mới quần áo. Nhìn chăn màn gấp gọn gàng, cô lặng lẽ hai cái. Sự xuất hiện của phụ nữ đảo lộn kế hoạch.
Ngọc Khê cầm tiền mua canh rong biển, mua thêm mấy quả trứng luộc, lấy sushi , gọi bốn thằng nhóc dậy ăn sáng.
Ăn sáng xong, xe tổ chương trình cũng đều xuống xe. Người phụ nữ cũng quần áo. Buổi tối rõ, ban ngày thì thấy rõ mồn một. Quần áo phụ nữ bẩn thỉu, mặt mày bầm tím, tóc dấu vết lửa đốt. Đứa bé vì để bán giá nên gầy gò lắm, nhưng nhút nhát, thấy lạ liền rúc lòng .
Lúc ăn sáng, phụ nữ bao lâu ăn gì, đói đến lả , rõ ràng đói còn sức nhưng tay ôm con vẫn buông, đây chính là tình mẫu tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-864-hoi-muon.html.]
Ăn xong, an , phụ nữ mới bật vì vui sướng.
Ngọc Khê đưa khăn giấy qua: "Đừng nữa, qua cả ."
Tay phụ nữ quanh năm lao động đầy những vết nứt nẻ, lau nước mắt. Cô gái trong tổ chương trình nhịn hỏi: "Bán con là bọn buôn ?"
Người phụ nữ lắc đầu: "Không , là bố và bà nội của đứa bé. Bố nó là con một. Lúc m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, vì nộp phạt nên bán đứa con gái đầu lòng , dối với bên ngoài là ngã núi c.h.ế.t, kỳ thật là bán. Đứa thứ hai sinh cũng là con gái, bọn họ nếm mùi vị ngọt ngào của việc bán con, một đứa trẻ tiền bán còn nhiều hơn lụng cả năm, chút suy nghĩ liền bán tiếp. Sau ..."
Người phụ nữ dừng , nghẹn ngào nấc lên!
Mọi xung quanh đến ngây . Ông bố và bà nội còn tàn độc hơn cả bọn buôn . Hổ dữ còn ăn thịt con, đằng bán con .
Giọng phụ nữ mang theo nỗi hận: "Sau mang thai, bọn họ ngược còn nhắc mãi đến con trai nữa mà còn mong là con gái, bởi vì thể bán lấy tiền. Mấy năm nay, năm đứa con gái... đây là đứa nhỏ nhất. thể sinh nữa nên mới giữ . Cách đây lâu, theo bán thổ sản vùng núi, gặp đứa con gái lớn bán thành phố. nhận nó. Con bé lớn lấy chồng, sống cuộc sống bằng con vật. hận a, đều tại , mấy năm quá nhu nhược c.h.ế.t lặng, thật sự hận a!"
Nhiếp ảnh gia: "Tối qua chị bọn họ còn bán đứa con gái út ?"
Người phụ nữ sụt sịt mũi: "Biết thể sinh nữa, bọn họ con trai nên định bán con bé út , lấy vợ mới, còn nhốt . trộm mang con bỏ trốn."
Lúc đều sự tình, mở rộng tầm mắt.
Cô gái mới nghiệp thể tin nổi: "Đây là thế kỷ 21 , còn ngu vô pháp vô thiên như ?"
Nhiếp ảnh gia: "Em là con cưng thành phố, công chúa nhỏ trong nhà, tiếp nhận nền giáo d.ụ.c . Ở một vùng sâu vùng xa, những tình huống chỉ là cá biệt ."
Chủ đề quá nặng nề. Ngọc Khê đứa trẻ ngây thơ trong lòng phụ nữ, phụ nữ thức tỉnh quá muộn màng, những đứa con đều bán .
Ngọc Khê thời gian, hiệu thể . Hai tiếng tới tỉnh lỵ. Đạo diễn một bước gọi điện thoại trao đổi, nên phía bên sự tình.
Tới đồn cảnh sát, phụ nữ báo án. Thông qua trò chuyện bán con là phạm tội, đây là sự trả thù muộn màng của cô .
Chuyện còn đoàn Ngọc Khê quản .
Hai cô gái mới nghiệp đành lòng: "Sức khỏe chị , con nhỏ như , cuộc sống a!"
Ngọc Khê phụ nữ ôm chặt con. Cô thể về thôn nữa, nhà đẻ nhất định đều trốn tránh. Điều dễ đoán, phụ nữ khổ sở như , nhà đẻ nhất định , nhưng vẫn luôn im lặng lên tiếng, thể thấy coi trọng cô , mang theo đứa con nhỏ, cuộc sống sẽ gian nan.
Ngọc Khê đạo diễn: "Trong túi còn bao nhiêu tiền?"
Đạo diễn: "....... Làm gì?"
Ngọc Khê đạo diễn đề phòng, cạn lời: "Thôi, dùng tiền của ."
Nói xong, cô lấy ví từ trong túi . Dù phim, dùng tiền riêng vấn đề gì. Gần đó cây ATM, qua đường, Ngọc Khê thấy trong ngân hàng, xác nhận lầm, đẩy cửa : "Sao em ở đây?"