Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 863: Tiếng khóc

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:35:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đáng tiếc huyện thành cơ hội kinh doanh, vốn liếng quá ít. Số tiền hiện tại cứ giữ . Ngọc Khê suy tính , vẫn là trò ném vòng kiếm tiền, bất quá đổi địa điểm, cầm tiền đến huyện thành tiếp theo bày sạp một nữa.

 

Đạo diễn thấy Lữ tổng rốt cuộc chịu , cũng lên xe. Trợ lý hỏi: "Chúng theo ?"

 

Đạo diễn: "...... Không theo, kẻ thích ngược đãi."

 

Trợ lý thầm tiếc nuối, thực cùng Lữ tổng nhiều niềm vui, chỉ đành theo xe Lữ tổng xa, lặng lẽ ôm túi lên xe .

 

Ngọc Khê chậm trễ thời gian nên cả buổi sáng dừng , vẫn luôn lái xe qua từng thôn làng, các thôn gần .

 

Buổi trưa, Ngọc Khê cũng định dừng xe nấu cơm, cơm ngay xe RV. Đây là đầu tiên nấu cơm xe RV, gian đặc biệt nhỏ hẹp. Thử qua một , Ngọc Khê thề bao giờ thử nữa, buổi tối nhất định nấu cơm bên ngoài.

 

Buổi chiều địa phận mới, dân cư thưa thớt, lâu thấy một cái thôn nào, xa xa còn núi lớn. Lần đoàn phim cùng, Ngọc Khê cũng dám trì hoãn, xe chạy ngừng nghỉ. Đến bốn giờ chiều, rốt cuộc cũng tìm địa điểm cắm trại thích hợp.

 

Thôn khá lớn, gần sông nước. Phía xa thể thấy một thôn khác. Nhìn bản đồ, thêm xa nữa là đến thị trấn.

 

Ngồi xe cả ngày, lớn đều chịu nổi, rốt cuộc dừng xe, bọn trẻ cũng ùa xuống.

 

Nhiếp ảnh gia đều phim, hít thở khí.

 

Ngọc Khê đang chuyển bếp ga xuống, bốn thằng nhóc chạy chơi nhanh . Ngọc Khê kinh ngạc: "Sao về nhanh thế?"

 

Dung Dung chỉ về phía con suối phía , mấy cô bé mặc quần áo cũ nát đang xa xa bọn họ: "Mẹ, xem?"

 

Ngọc Khê thấy mấy cô bé lớn 11-12 tuổi, bé thì tám chín tuổi đang tò mò bọn họ. Thấy đoàn Ngọc Khê phát hiện , lập tức trốn .

 

Rất nhanh, trong thôn tìm các cô bé. Mấy phụ nữ, mỗi kéo một đứa, ngây ngô với đám Ngọc Khê véo tai mấy cô bé lôi về.

 

Ngọc Khê mà trong lòng hụt hẫng. Cô là con gái, con gái là bảo bối, nhưng ở ít gia đình, quan niệm trọng nam khinh nữ khó sửa đổi.

 

An Khang mở to hai mắt: "Chị dâu, tại đ.á.n.h các bạn ?"

 

Ngọc Khê: "Bởi vì trọng nam khinh nữ. Ở đây trọng nam khinh nữ nghiêm trọng, con trai là gốc rễ, con gái thì cỏ rác cũng bằng."

 

Bốn đứa trẻ hiểu, chút khó chấp nhận. Mấy đứa trẻ bảo vệ quá.

 

Ngọc Khê sai bảo mấy đứa trẻ giúp rửa bát, thoáng qua ngôi làng, thở dài. Cô quá nhiều câu chuyện trọng nam khinh nữ. Ở đây dù chính sách kế hoạch hóa gia đình nhưng phụ nữ kết hôn bắt buộc sinh con trai. Cô từng một chuyện thật, một phụ nữ liên tục sinh bốn cô con gái, ly hôn, tái giá, tiếp tục sinh con, cho đến khi sinh con trai. Không chỉ thế, chuyện bạo hành gia đình cũng là cơm bữa.

 

Ngọc Khê tiếp tục việc trong tay, thể nghĩ nữa, quá nặng nề.

 

Nhóm tính Ngọc Khê và bốn đứa trẻ thì còn sáu lớn: hai cô gái, hai tài xế, hai nhiếp ảnh gia. Ngọc Khê chỉ cần phụ trách đồ ăn cho cô và bọn trẻ.

 

Buổi tối hiếm khi dừng , cô hai món mặn một món canh, ủ một nồi cơm sushi để sáng mai ăn.

 

Ăn xong, Ngọc Khê dẫn bọn trẻ dạo xung quanh, chụp ít ảnh. Trời tối liền trở về xe RV. Buổi tối dạy bọn trẻ học bài, gì giải trí nên ngủ sớm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-863-tieng-khoc.html.]

đến 10 giờ, Ngọc Khê định giấc ngủ thì thấy tiếng trẻ con , dọa cô giật . Bọn trẻ ngủ cũng yên , tiếng lúc lúc , bọn trẻ cũng tỉnh, đều mở to hai mắt. Đừng ở nhà nghịch ngợm leo nóc nhà lật ngói, rốt cuộc vẫn là trẻ con nên cũng sợ.

 

An Khang và Ương Ương ở giường bên cũng mò sang, mở to hai mắt. Tiếng lớn hơn, Ngọc Khê vén chăn lên, mấy đứa trẻ đều chui tọt trong chăn.

 

Ngọc Khê Nhấp Nháy cạn lời. Ai sợ thì sợ chứ Nhấp Nháy nên sợ mới đúng, đây là thật sự nhập vai trẻ con .

 

Tiếng vẫn tiếp tục. Xe RV cách âm coi như tồi, lều trại bên ngoài cách âm, càng rõ ràng.

 

Lại đợi một lúc, cho đến khi tiếng gõ cửa xe vang lên, bọn trẻ hét lên một tiếng "á", tiếng thét chói tai bên ngoài decibel càng cao hơn.

 

Tim Ngọc Khê cũng giật thót một cái. Chính vì trọng sinh nên cô cho rằng thật sự những thứ quái lực loạn thần tồn tại. Cô nuốt nước miếng, còn thể thấy tiếng: "Giúp với."

 

Tiếng thét chói tai bên ngoài càng lớn, nhanh đèn pha bật sáng. Ngọc Khê mở to mắt, vỗ vỗ ngực, cảm thấy chắc là . Nhìn bốn cục thịt đang nhào lòng , đè c.h.ế.t cô : "Được , , , là đấy, bác ngoài xem , các con ở giường đợi nhé."

 

Bốn thằng nhóc một chút ý định buông tay cũng , sức lắc đầu.

 

Ngọc Khê bất đắc dĩ, cho đến khi thấy tiếng nhiếp ảnh gia: "Lữ tổng, bên ngoài phụ nữ tìm kiếm sự giúp đỡ, cô xem thế nào?"

 

Nhiếp ảnh gia cũng sợ c.h.ế.t khiếp, hồn vía lên mây. Xác nhận là mà da đầu vẫn tê dại. Ở đây Lữ tổng lớn nhất, chỉ thể tìm Lữ tổng.

 

Bốn thằng nhóc trong lòng Ngọc Khê rốt cuộc cũng tin, lúc mới dậy.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ngọc Khê xoa xoa thắt lưng, bốn đứa cộng nặng quá. Cô xỏ giày, khoác thêm áo mở cửa. Nhìn thấy phụ nữ đất, dù rõ là nhưng tim vẫn nhịn nhảy lên một cái. Người tóc tai rũ rượi che kín mặt, kinh khủng thực sự.

 

Hai cô gái mới nghiệp, ôm run lẩy bẩy, về mặt tình cảm thể tha thứ, đến đàn ông con trai còn sợ c.h.ế.t khiếp nữa là!

 

Ngọc Khê bình tĩnh : "Chuyện gì ?"

 

Nhiếp ảnh gia chỉ phụ nữ: "Cô bế theo con tìm kiếm sự giúp đỡ."

 

Đứa bé trong lòng phụ nữ ba bốn tuổi đang lóc, tiếng chính là của đứa bé. Người phụ nữ lập tức quỳ xuống, dập đầu thùng thùng: "Cầu xin các , cầu xin các cứu con với, thể sinh nữa, đây là đứa con cuối cùng của , con thể bán, cầu xin các ."

 

Ngọc Khê và nhiếp ảnh gia , trong lòng đều lộp bộp một cái. Bọn họ tin phụ nữ thật. Không nhịn về phía ngôi làng, bởi vì cách thôn một nhất định nên trong thôn vẫn tối đen như mực. Ngọc Khê phản ứng cũng nhanh: "Mau, thu dọn lều trại, chúng ."

 

Nhiếp ảnh gia dám trì hoãn. Ngọc Khê gọi hai cô gái mới nghiệp lên xe RV, nhiếp ảnh gia đỡ phụ nữ lên xe. Chưa đến mười phút xe chạy .

 

Từ lúc xe khởi động, tim Ngọc Khê cứ treo lơ lửng. Hai cô gái mới nghiệp gặp qua chuyện bao giờ.

 

Tố chất tâm lý của Ngọc Khê cao, nhớ năm đó còn đụng độ cả bọn buôn , nên cô vẫn bình tĩnh. Duy nhất sợ là đuổi theo, nhỡ cả thôn đều đồng lõa bán trẻ con thì ? Đuổi theo, bọn họ sẽ khó đoàn phim, nhưng phụ nữ bắt thì thảm.

 

Hai cô gái mới nghiệp run bần bật: "Lữ tổng, chúng sẽ chứ?"

 

Ngọc Khê thời gian, từ lúc rời mười phút. Xe RV cồng kềnh nên tốc độ nhanh lắm, cũng may đường bên . Nhìn các cô gái thấp thỏm, cô dọa họ nữa: "Không , các em dựa nghỉ ngơi một lát ."

 

Ngọc Khê ngoài miệng , kỳ thật cũng lo lắng. Bên chú trọng thôn xóm tương trợ, nhỡ phát hiện, gọi điện cho thôn khác chặn đường thì bọn họ gặp rắc rối to.

 

 

Loading...