Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 858: Còn có cái gì không biết làm
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:34:56
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Niên Canh Tâm cũng là mắt , liếc mắt cái liền thích, vòng quanh xem xét: "Đây là nhà nông gia (nhà ở nông thôn) ?"
Chồng Tới Đệ tin tưởng tay nghề của nên tự tin hơn nhiều: "Ừ, khắc nhiều nhất là nhà sân vườn, đều thích kiểu nhà nông gia đặc sắc."
Ngọc Khê cũng kinh ngạc, cô thể thấy gà con, con , sân vườn... tiếp tục kiên trì, nhất định sẽ trở thành nghệ nhân dân gian.
Nhiếp ảnh gia phim cảnh một lượt.
Khi đạo diễn tới, Ngọc Khê lúc khỏi phòng việc, quấy rầy chồng Tới Đệ việc nữa.
Ngọc Khê đang ăn dưa hấu, gốc cây, chào hỏi đạo diễn đang thở hổn hển: "Dưa hấu ngọt lắm, nếm thử !"
Đạo diễn: "........"
Hắn tới ăn dưa hấu. Quy tắc đối với Lữ tổng một chút tác dụng cũng , tự mang theo "ngoại quải" (công cụ hỗ trợ/hack game). Niềm an ủi duy nhất là đồng ý cho lên núi ở. Rốt cuộc cũng hiểu sự tiếc nuối của Niên Canh Tâm từ mà , nghĩ đến mà thổ huyết. Hắn thật sự , chỉ là khu du lịch, ai mà để ý xem ai khai thác chứ. Hơn nữa chỉ là đạo diễn, trong giới kinh doanh, thật sự .
Đạo diễn bực bội xuống cầm miếng dưa hấu ăn ngấu nghiến, rốt cuộc cũng hạ hỏa: "Lữ tổng, cô sớm?"
Ngọc Khê chỉ : " trông ngốc lắm ?"
Biết rõ nhắm , còn cho , thiếu tâm nhãn thế!
Đạo diễn: "........ Thế công bằng với các gia đình khác."
Ngọc Khê xoa tay: "Cái trách , nhà ai mà chẳng họ hàng? Họ hàng khắp nơi cũng là biểu hiện của thực lực mà!"
Đạo diễn: "........"
Câu bắt bẻ !
Ngọc Khê tiếp tục : "Còn nữa, cho , trừ khi đổi địa điểm , nếu đến cũng là tự mang ngoại quải. Đừng quên nơi do nhà chúng khai thác. Lúc mở cửa, và chồng con ở khu du lịch một thời gian, dân quanh đây cơ bản đều gặp , nhà nào cũng dễ dàng thôi."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đạo diễn: "........"
Ngọc Khê dang tay: "Cho nên a, bình tĩnh chút ."
Đạo diễn hít sâu một , thể ở đây nữa, ở nữa chắc nhồi m.á.u não mất.
Ngọc Khê thấy đạo diễn : "Không ở ăn bữa cơm ? Đường tỷ của tự tay nấu đấy, vì mở nhà trọ nên chị cố ý học nấu ăn, ngửi xem thơm !"
Đạo diễn khí phách ngửi ngửi, nhanh nhẹn trở , động tác tự nhiên vô cùng, giống như lên là .
Ngọc Khê để ý tới đạo diễn, nhận lấy quyển sách trong tay A Sơn. Đây là sách về điêu khắc, thâm sâu hơn nhiều so với mấy quyển cô gửi về, là nhà Tới Đệ tự mua.
Cô đồ điêu khắc mà ngứa tay. Niên Quân Mân theo học điêu khắc, tuy rằng bận nhưng vẫn luôn bỏ, trong nhà phòng chuyên dụng để Niên Quân Mân điêu khắc. Những lúc rảnh rỗi cô cũng sẽ thử điêu khắc, thiên phú cao lắm nhưng cái cần cù, đặc biệt là điêu khắc rèn luyện tính kiên nhẫn, cũng là một loại tu hành.
Lâu lâu hai vợ chồng sẽ dành thời gian điêu khắc. Ngọc Khê đều khắc gỗ, nay thấy tre trúc, học hỏi xem , chiều sẽ thử.
Đạo diễn liếc qua cũng để trong lòng, trong lòng ngược nghĩ: chỗ ở đổi thì thể tay từ chỗ khác đây?
ánh mắt đến bọn trẻ đang một bên, cảm giác thổ huyết. Hắn nghĩ nhiều cách đến cũng chống sự tồn tại của "ngoại quải". Lát nữa rót nước , còn cái đãi ngộ .
Giữa trưa, vợ chồng Niên Canh Tâm dẫn bọn trẻ dạo một vòng trong thôn trở .
Diêu Trừng xuống, bát quái : "Ba nhà mới tìm chỗ ở đấy."
Đạo diễn hỏi: "Tìm thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-858-con-co-cai-gi-khong-biet-lam.html.]
Lúc tới, ba nhà vẫn đang lượn lờ trong thôn mà!
Diêu Trừng: "Thì phận của thôi. Nhà họ Hà sẽ quảng cáo miễn phí một trang tạp chí, chỉ ở trọ mà còn là phòng nhất. Hai nhà kém hơn chút, tuyên truyền cho chương trình một phen, ai cũng chương trình phát sóng là quảng cáo miễn phí, rốt cuộc chủ nhà cũng buông lỏng."
Đạo diễn: "......."
Hắn nên vui vì dũng cảm phá vỡ quy tắc, nên buồn vì ngày càng ngày càng khó quản đây?
Tới Đệ : "A Sơn, giúp bê thức ăn."
Ngọc Khê kéo Diêu Trừng lên, cùng giúp đỡ. Tới Đệ một mười món: cá kho thịt, sườn kho...
Đạo diễn một bàn thức ăn, cũng rối rắm nữa. So với nhà Lữ tổng, mới là thật sự thiếu thốn.
Các du khách khác thích xuất hiện ống kính đều về phòng ăn. Tới Đệ để bày tỏ xin , chỉ tặng miễn phí một món đồ điêu khắc bằng tre mà tiền ăn hôm nay cũng miễn phí.
Ăn xong bữa trưa, một bàn thức ăn đều tiêu diệt sạch, nhiếp ảnh gia bụng kêu ùng ục.
Tới Đệ lên: " để phần thức ăn cho hai ."
Giờ vội phim, đạo diễn gật đầu, nhiếp ảnh gia vội vàng ăn cơm.
Ngọc Khê thấy Tới Đệ khéo léo thì vui mừng. Hai vợ chồng tính cách bổ sung cho . Cuộc sống kìm hãm tính cách Tới Đệ, hiện tại sống , tự tin, đây mới là tính cách thật của Tới Đệ.
Ngọc Khê đạo diễn đang uống , cạn lời: "Anh nên về ?"
Đạo diễn một chút ý định di chuyển cũng : " sợ lên hình. Lữ tổng mang ngoại quải thì cũng ngại thêm vật trang trí nhỉ."
Đồ ăn bà chủ nơi nấu ngon quá, .
Ngọc Khê: "........ ngại."
Đạo diễn nhắm mắt , ngâm nga hát, còn hát thành tiếng, dù chính là .
Ngọc Khê mở to mắt, cô nghi ngờ kích thích đạo diễn quá đà nên đạo diễn cũng thả bay tự luôn .
Diêu Trừng nhịn phì thành tiếng. Đạo diễn coi như thấy, bất quá nhanh mở mắt: "Lữ tổng a, quy tắc của chúng là cô cũng công đấy."
Không thể ăn ngon uống say để hầu hạ suốt năm ngày !
Ngọc Khê cũng ngốc, thật sự ăn ngon uống say để hầu hạ năm ngày, lúc phát sóng nghị luận thế nào . Ngày đầu tiên là điểm thu hút ai để ý, nhiều ngày thì đủ loại nghị luận sẽ nổi lên: " ."
Đạo diễn nhắm mắt . Dù những gì cần , những cái khác cũng quản. Hắn đang cảm nhận cuộc sống chậm rãi. Mấy ngày nay phim căng thẳng, đấu trí đấu dũng với Lữ tổng, tóc rụng ít, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. Hiện tại chim hót côn trùng kêu, cũng hiếm khi thả lỏng.
Nhiếp ảnh gia nhanh trở , ăn uống no nê vẻ mặt thỏa mãn. Bọn trẻ ngủ, vợ chồng Niên Canh Tâm cũng nghỉ ngơi.
Bởi vì máy , Ngọc Khê chuyện nhiều với Tới Đệ. Cô cũng ngủ , tay ngứa, bèn mượn bộ dụng cụ của chồng Tới Đệ, chọn một cây tre, giàn nho cách xa đạo diễn đang ngáy ngủ một chút, tĩnh tâm, cầm bút phác họa mới bắt đầu chậm rãi điêu khắc.
Ban đầu nhiếp ảnh gia để ý, chỉ cho rằng Lữ tổng thấy tác phẩm của đại sư nên ngứa tay thử chút.
Tuy rằng bọn họ đầu óc kinh doanh của Lữ tổng lợi hại, một kỹ năng sống cũng max điểm, nhưng đối với điêu khắc, một cái là , cái cần thời gian dài học tập tích lũy. Hai nhiếp ảnh gia trong lòng còn phấn khích, hy vọng thấy bộ dáng Lữ tổng bẽ mặt.
theo thời gian trôi qua, nhiếp ảnh gia ngây , đều quỳ xuống Lữ tổng, đặc biệt hỏi: Ngài còn cái gì ?
Hai ngày nay thăm họ hàng đột xuất, cập nhật đúng giờ, ngày mai khôi phục thời gian bình thường 8 giờ tối ~~