Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 846: Bày mưu tính kế
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:13:35
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Khê ho khan một tiếng: "Trận mưa cũng chiếu cố chúng lắm, hôm nay thấy mưa to nữa."
Đạo diễn gật đầu: " thế, chỉ cần hôm nay mưa to, ngày đường thông , nhất định thể đưa đồ ăn tới."
Ngọc Khê: "Đáng tiếc chỉ còn ba bữa, đêm nay chỉ thể uống nước cầm , ngày mai cũng chỉ ăn lửng , lương thực chính sắp hết ."
Đạo diễn ngón tay mũm mĩm của , u sầu thực sự. Đây là sự thật, đói cả đêm thật nếm trải cảm giác đói bụng nữa.
Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Cho nên a, đạo diễn, ở địa điểm cố gắng hết sức , thật sự biến đồ ăn ."
"Vất vả cho ngài ."
Ngọc Khê : "Không vất vả, cũng là vì chính thôi. Ý là, nếu cách kiếm đồ ăn, chi phí do chịu ?"
Đây là cái hố đạo diễn tự đào, tự chôn, dù cô cũng sẽ bỏ tiền túi!
Mắt ti hí của đạo diễn trừng lớn: "Ngài thể kiếm đồ ăn?"
"Trọng điểm ở chi phí."
Đạo diễn: "........ Bao nhiêu?"
"Mười vạn."
Đạo diễn xù lông: "Bao nhiêu cơ?"
" thứ hai."
Đạo diễn ôm ngực. Mười vạn tệ, trong lòng nhanh chóng tính toán. Hắn chính vì kinh phí đủ mới luôn tiết kiệm, chương trình đầu tiên mà, dư dả gì, tuyệt đối thừa nhận là do keo kiệt, khụ, đương nhiên cũng chút bủn xỉn. Càng nghĩ càng rơi lệ, thuê đầu bếp, tiền đều trả xong mà còn dùng đến , xong việc còn trả tiền cho mấy gia đình, giờ thêm mười vạn tệ. Hắn bộ lóc đáng thương: "Kinh phí đủ."
Ngọc Khê đạo diễn sắp , trong lòng đặc biệt sảng khoái. Hố cô ? Lần nhất định hố cho bõ ghét: "Vậy thôi , đạo diễn tiết kiệm tiền, mặc kệ khách mời và tổ chương trình. cố gắng hết sức , hiện tại giao quyền hành cho đạo diễn, đồ ăn do ngài sắp xếp."
Đạo diễn chằm chằm máy , lời Lữ tổng đều là hố cả!
Ngọc Khê cho đạo diễn cơ hội tiếp: "Đáng thương bọn trẻ, ăn đều ăn đủ no, mà đau lòng như cắt. Ai bảo đạo diễn nỡ tiêu tiền chứ? Thà tổ chương trình và bọn trẻ chịu đói!"
Đạo diễn: "........"
Nhiếp ảnh gia: "........."
Đạo diễn hít sâu một . Lời đều Lữ Ngọc Khê chặn họng. Hắn dám cãi ? Không dám. Vốn dĩ là tình huống đặc thù, chính cách nào, Lữ tổng cách, rõ ràng cách mà bỏ tiền thì sẽ mắng c.h.ế.t. Hắn nhắm mắt : " trả, chuyện đồ ăn xin phiền Lữ tổng."
Ngọc Khê: "Không thành vấn đề."
Niên Canh Tâm tới, nghi hoặc đạo diễn đang cúi đầu: "Chị dâu, chị bắt nạt đạo diễn ?"
"Sao là ''?"
Niên Canh Tâm: "Không '', chị vẫn luôn bắt nạt đạo diễn mà."
Ngọc Khê chịu: "Sao chú là luôn đào hố cho chị mới đúng?"
Niên Canh Tâm quyết định đổi chủ đề: "Chị dâu, lát nữa tiếp tục đào rau dại ?"
Ngọc Khê giọng điệu nhẹ nhàng: "Không đào, chị ăn đủ ."
Niên Canh Tâm cũng ăn đủ , một bụng rau dại, bọn trẻ đều ăn nữa: "Thế còn đồ ăn?"
"Tự diệu kế. Tối nay cần tiết kiệm nữa, xào thịt, hai món, thêm canh bột, sáng mai nấu cháo, cứ ăn thoải mái!"
Niên Canh Tâm trừng lớn mắt. Bởi vì tuyệt đối tin tưởng nên Niên Canh Tâm vui mừng, tò mò vô cùng: "Chị dâu, cách gì thế?"
Nhiếp ảnh gia cũng dỏng tai lên. Lữ tổng chỉ ngủ trưa một giấc liền giải quyết vấn đề, tò mò quá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-846-bay-muu-tinh-ke.html.]
Ngọc Khê về phía mấy đứa con trai: "Đến lúc đó sẽ ."
Bởi vì giấu giếm nên nhanh trong tổ chương trình đều .
Ba gia đình còn tâm trạng đặc biệt phức tạp. Nhà họ Hồ và dẫn chương trình còn đỡ, một là diễn viên lâu xuất hiện, một là MC, năng lực lớn đến thế.
Nhà họ Hà thì bình tĩnh nổi. Diệp Dĩnh nhíu mày: "Lữ Ngọc Khê rốt cuộc cách nào?"
Cô thừa nhận năng lực Lữ Ngọc Khê mạnh. Vốn dĩ thức ăn chỉ đủ một ngày, mà cô xoay sở hai bữa, tuy chỉ no nước nhưng cũng chịu đói, nhưng cũng vượt qua phạm vi năng lực. đùng một cái cần tiết kiệm nữa, giải quyết vấn đề, thật chút khó chấp nhận.
Ông chủ Hà nhíu mày, nghĩ , chính vì nghĩ nên sắc mặt mới càng thêm khó coi. Cả chương trình hai ông chủ, từ lúc bắt đầu thành kiến, cho rằng Lữ Ngọc Khê dựa nhà họ Niên mới lên, khi liên tục vả mặt, thừa nhận phụ nữ lợi hại, dựa chính .
Tuy rằng nhận thức , cũng chút bội phục, nhưng nghĩa là thừa nhận vô năng. Hiện tại nghĩ nát óc cũng nghĩ cách của Lữ Ngọc Khê, trong lòng khó chịu thực sự. Đây là chênh lệch ? Hắn thật sự vô năng ? Lại nữa rơi sự tự hoài nghi sâu sắc.
Ngọc Khê thì tâm trạng , dẫn mấy đứa con trai chơi đùa vui vẻ một lúc.
Tuy rằng thể thấy tiếng sấm nhưng rốt cuộc trời mưa, thể mưa ở nơi khác, ông trời thật chiếu cố tổ chương trình.
Bữa tối phong phú. Tuy rằng đối với gần hai trăm con thì đồ ăn chút ít, mỗi cũng chỉ một hai miếng, nhưng là thịt a, thật thỏa mãn.
Buổi tối phim kết thúc sớm. Đêm xuống mưa nhỏ, thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mưa to là .
Sáng sớm hôm , đạo diễn thấy Lữ tổng: "Thật sự nấu hết ? Không để chút nào?"
Ngọc Khê thời gian: "Không cần để , tự chừng mực."
Đạo diễn bán tín bán nghi, chút lương thực cuối cùng nấu thành cháo, trong lòng run rẩy, chỉ thể tin Lữ tổng, còn lẩm bẩm trong lòng: Tin Lữ tổng sự sống đời đời, khẩu hiệu cứ như tà giáo .
Bữa sáng, ăn xong trong sự thấp thỏm.
Đạo diễn tới xác nhận thời gian: "Khi nào thì tới a?"
Ngọc Khê thứ ba giờ: "Khoảng 9 giờ."
Tim đạo diễn vẫn treo lơ lửng, thấy đồ ăn sợ hãi. Hiện tại đồ ăn chỉ còn một ít sữa và bánh quy, trái cây hôm qua ăn hết sạch, khi ăn xong trái cây, bữa tối hôm qua chút xa xỉ.
Theo thời gian từng chút trôi qua, rõ giờ cụ thể nhưng vẫn nhịn chút nôn nóng.
Ngọc Khê đều thấy hết, đây là thường tình con , thấy đồ vật đều sợ hãi!
Sau đó, bên cạnh Ngọc Khê nhiều tới bắt chuyện xác nhận, cứ lặp lặp mãi, Ngọc Khê liền ở bên ngoài nữa.
8 giờ rưỡi, đạo diễn tới: "Lữ tổng, là gọi điện thoại thử xem?"
Ngọc Khê nửa tiếng mới xác nhận xong: "........ Thật sự cần."
Nhiếp ảnh gia đạo diễn cứ vò đầu bứt tai, thầm nghĩ đừng vò nữa, tóc chẳng còn bao nhiêu , sợ hãi sâu sắc cái giá trả để đạo diễn.
9 giờ tới, Ngọc Khê cảm thấy dù xuống xe cũng sẽ tới tìm cô. Quả nhiên, bên ngoài xe tụ tập ít .
Ngọc Khê lạnh lùng . Thật sự đồ ăn, cô lập vài ngày thì đây chương trình du lịch nữa mà là thử thách nhân tính: " các hỏi cái gì, cuối cùng, lập tức tới ngay!"
Diệp Dĩnh ngứa mắt cái bộ dáng chuyện gì cũng trong dự liệu của Lữ Ngọc Khê, nhịn mở miệng: "Cô 9 giờ mà."
Ngọc Khê đáp trả: "Máy ghi , 9 giờ, '' nghĩa là gì hiểu ? Không hiểu kiến nghị về học từ đầu."
Diệp Dĩnh đầu tiên mắng thẳng mặt, mở to hai mắt, tức ách.
Vừa định chuyện thì thấy tiếng trực thăng, nhanh trực thăng tới đầu.
Tổ chương trình: "........"
Cái chút lợi hại, Lữ tổng đỉnh quá (V5)!
Ánh Trăng Dẫn Lối