Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 845: Ngoại viện

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:13:34
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê phân công cho những việc cầm công cụ. Các quý bà tiếp tục đào rau dại, rau gì cũng lấy, Diêu Trừng dẫn đội. Cô dẫn theo các quý ông lên núi rừng trúc, công cụ, thể đào nhiều măng hơn một chút.

 

Ngọc Khê giữ các quý ông, tự dẫn Niên Canh Tâm và mấy nhà họ Hồ xem xung quanh tìm thức ăn khác .

 

Thảm thực vật ở địa điểm phim phong phú. Vì trời mưa to nên Ngọc Khê cũng dám sâu núi, chỉ loanh quanh khu vực gần đó, nhưng cũng tìm một đám dương xỉ, hơn nữa nhiều cây già.

 

Ngọc Khê ngọn núi lớn cách đó xa. Loại rừng núi bảo vệ thế , đào bẫy chừng thể bắt thỏ rừng. chút nản lòng, cho dù bắt thỏ rừng thì ít nhất cũng ngày mai mới đào bẫy , ngày mới thu hoạch. Nếu mưa thì ngày vật tư tới , thỏ rừng thật tác dụng gì lớn.

 

Niên Canh Tâm thấy chị dâu núi lớn: "Muốn lên núi ?"

 

Ngọc Khê những xung quanh. Nói thật, một thì thành vấn đề, bởi vì lúc phim cùng Bạch Nhiêu cũng là ở trong núi lớn nên học một ít bản lĩnh. Núi lớn là rắn rết, đặc biệt là núi lớn phương Nam, rắn độc càng ít.

 

Địa điểm phim phá hoại nhiều, cô dẫn lên núi kiêng dè nhiều thứ.

 

Ngọc Khê cúi đầu tiếp tục hái dương xỉ: "Không ."

 

Niên Canh Tâm thì nghĩ nhiều, cho rằng chị dâu sợ lát nữa mưa to sẽ nguy hiểm.

 

Khu vực dương xỉ ít vũng nước. Ngọc Khê đang mải suy nghĩ chuyện thì một chân dẫm , cái gì đó đ.â.m giày một cái. Ngọc Khê giật nảy , chờ định thần kỹ , vũng nước lớn lắm nhưng rậm rạp cá nhỏ. Nhìn con suối phía nước mưa núi đục ngầu, những con cá theo bản năng tìm nơi nước tĩnh để sinh tồn: "Canh Tâm, chú dẫn lấy lưới và chậu to tới đây."

 

Niên Canh Tâm cũng thấy cá, thu hoạch nhỏ: "Được, ngay."

 

Có cá, đừng nhỏ nhưng cũng là đồ ăn!

 

Niên Canh Tâm dẫn tới nhanh. Bên Ngọc Khê dẫn tháo nước. Cá trong nước con to nhất bằng nửa bàn tay, còn đều dài bằng ngón tay hoặc nửa ngón tay. Người đông sức lớn, nhanh vớt hết lên, còn một ít tôm nhỏ.

 

Lần cũng coi như là thu hoạch lớn, phiền toái duy nhất là xử lý, cá quá nhỏ.

 

Sau đó nhân lúc trời mưa, vẫn luôn tìm rau dại, còn đào một ít tỏi rừng, lúc mới trở về.

 

Trên bãi đất trống ở trường trải tấm bạt chống thấm, bên đều là rau dại đào về.

 

Ngọc Khê: "........"

 

Qua hai ngày , cô một miếng rau dại cũng ăn nữa!

 

Tâm trạng Ngọc Khê , nhưng nhân viên tổ chương trình tâm trạng khá . Đám phần lớn là dân thành phố, theo phim mãi chỉ thể cho mắt chứ bao giờ tự động tay, , còn hưng phấn.

 

Niên Canh Tâm giúp chị dâu xử lý dương xỉ, nhân viên tổ chương trình mà một lời khó hết: "Lúc bọn họ còn tâm trạng vui vẻ?"

 

Ngọc Khê u ám : "Buổi tối ăn lưng lửng bụng, cơn vui vẻ sẽ qua thôi."

 

Niên Canh Tâm thở dài: "Đều là lo toan việc nhà."

 

Lần vốn dĩ là để hưởng thụ, tuy rằng đạo diễn hố nhưng nguyên liệu nhà , cho dù bán một ít thì nhà cũng đủ ăn, ít nhất sẽ đói.

 

Hiện tại , thêm hơn 100 con , sống bao nhiêu năm nay đầu tiên ăn đủ no, cảm giác thật sự quá tuyệt.

 

Nhiếp ảnh gia: "......."

 

Im lặng phim dám hó hé!

 

Chờ xử lý rau dại hòm hòm, trời đổ mưa. Nhóm đào măng cũng trở , bùn đất, đều là đám quen việc nặng, đào măng cũng chật vật kém.

 

Tố chất tâm lý của Ngọc Khê đặc biệt mạnh, vẻ mặt bình tĩnh chỉ huy xử lý, bận rộn cả lên. Giữa trưa, mưa tạnh, , nấu cơm.

 

Thu hoạch ít cá nhỏ, đáng tiếc dầu ăn mua nhiều, cuối cùng xào khô , đó mới chế biến.

 

Bữa trưa là dương xỉ trần trộn tỏi rừng, đừng , xử lý thì đắng, hương vị khá ngon. Cơm thì đừng mơ, nấu cháo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-845-ngoai-vien.html.]

Bữa trưa cũng là no nước, rốt cuộc cũng lót chút.

 

Niên Canh Tâm gạo tẻ sắp hết, đau lòng: "Chị dâu, buổi tối bây giờ?"

 

Hắn thật sự sợ chịu nổi hai ngày.

 

Ngọc Khê cũng đang sầu, sợ vạn nhất kéo dài thêm một ngày, cũng thể để đói bụng , thế nào cũng để dành một hai bữa. Nghiến răng, quả thực khó a: "Buổi tối ăn canh bột, vận động nhiều, cho thêm chút thịt , rau dại cũng cho nhiều chút."

 

Đơn giản đỡ việc, canh bột là món bột mì, cảm giác no bụng, sẽ đói nhanh như .

 

Ông chủ Hà cũng sán gần, miệng ngậm điếu thuốc, vẻ mặt u sầu: "Ngộ nhỡ hai ngày nữa đường vẫn phong tỏa thì ?"

 

Ngọc Khê: "........"

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Câm miệng , vạn nhất là miệng quạ đen thì ?

 

Niên Canh Tâm trời, chỉ thể ký thác đạo diễn: "Đạo diễn sẽ nghĩ cách thôi!"

 

Ngọc Khê đạo diễn đang khắp nơi, nghiến răng. Thật đúng là ông chủ phủi tay, thì nhàn nhã thật. Cô mà tiếp nhận thì những khác thật sự yên tâm. Vạn nhất sắp xếp , đến hai ngày hết đồ ăn, cô và bọn trẻ sẽ chịu đói. Vì con nhà , cô cũng bắt buộc nhận.

 

Ngọc Khê lo nghĩ mệt đến hoảng, để ý tới phía chuyện, trở về xe RV, lấy điện thoại , xếp bằng giường, lơ đãng vuốt ve điện thoại. Nếu thể xin viện trợ bên ngoài thì . Có tâm tư , ý niệm đó liền mọc lên như cỏ dại!

 

Ngọc Khê chờ nhiếp ảnh gia ngoài, rốt cuộc bấm điện thoại. Lúc trông chờ núi lớn thì đừng đùa, cô bản lĩnh lớn đến cũng thể biến đồ ăn, huống chi cô cũng săn thú, quá khó khăn. Chỉ dựa rau dại, cô thật con đói.

 

Chờ ngủ trưa dậy, Ngọc Khê mới xuống xe.

 

Đạo diễn lập tức sán gần: "Lữ tổng a, xem đồ ăn, còn nhiều lắm, kịch kim ba bữa."

 

Mà vẫn là ăn lưng lửng bụng.

 

Ngọc Khê: "Ừ."

 

Đạo diễn cũng cuống, vạn nhất đói bụng thì : "Có đào rau dại ?"

 

Ngọc Khê đống rau dại, trong bụng chút buồn nôn: "Không cần, rau dại đủ ."

 

Đạo diễn sửng sốt, đủ ? Sao cảm thấy đủ nhỉ? Tại nụ của Lữ Ngọc Khê, sống lưng lạnh toát thế ? "Còn chuyện gì ?"

 

Ngọc Khê mỉm : "Đích xác việc. Đạo diễn , thần, đúng !"

 

Đạo diễn cân nhắc câu : "Ừ."

 

"Cho nên a, thật sự biến đồ ăn, thật sự cố hết sức đúng !"

 

Đạo diễn cảm thấy Lữ tổng ý buông xuôi. Để tay lên n.g.ự.c mà , Lữ tổng điều phối chung, thức ăn cho bữa sáng ngày mai phỏng chừng cũng : " ."

 

Nụ của Ngọc Khê càng sâu: "Cho nên a, đạo diễn, thật sự cách nào kiếm đồ ăn ?"

 

Đạo diễn rụt cổ, đối diện với đôi mắt của Lữ tổng, đột nhiên xù lông: " thề, thật sự cách nào, tuyệt đối vì hiệu quả chương trình, thề."

 

Ngọc Khê bàn tay nhỏ béo múp của đạo diễn: " tin ."

 

"Vậy tại ngài như ?"

 

"À, chỉ xác nhận chút thôi, thật sự !"

 

Đạo diễn: "........."

 

Không , cứ cảm thấy cái hố sâu đang chờ !

 

 

Loading...