Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 836: Phục

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:13:25
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng khu du lịch lớn nhưng đáng tiếc quá đông, cho dù là bắt hải sản cũng chẳng bắt gì.

 

Ngọc Khê cầm tấm bìa các tông, bên : "Bắt hải sản, lớn 10 đồng, trẻ em 5 đồng, bắt hải sản cần trả thêm tiền, tự lái xe theo."

 

Bởi vì máy phim, khuôn mặt Niên Canh Tâm độ nhận diện cao, đầu tiên là các cô gái tiến lên. Ngọc Khê đẩy Niên Canh Tâm một cái, lúc cơ hội dùng mặt mũi tới.

 

Niên Canh Tâm: "........"

 

Hắn bảo mà, chị dâu cho Diêu Trừng cùng, hóa là đợi ở chỗ !

 

Bên phía Ngọc Khê cũng ít tới, tin, Ngọc Khê mở điện thoại : "Chúng bao trọn bãi biển, ai , hải sản nhiều lắm. Đây là hải sản bắt 2 ngày : cầu gai, ốc biển, còn nhiều sò hến nhặt hết."

 

Niên Canh Tâm cũng coi là minh tinh nhà nhà đều , biển hiệu sống ở đây, đoàn phim, lừa đảo.

 

Rất nhiều gia đình tới đăng ký, một động lòng nhưng lên hình nên đành dắt con .

 

Ngọc Khê thu tiền xé bìa các tông thành thứ tự, đó bảo ai nhận thì xe của , lát nữa sẽ xuất phát.

 

Cả tấm bìa các tông nhanh hết, thứ tự của Ngọc Khê cũng lên đến 140. Trong lòng cô vẫn luôn âm thầm tính tiền, tổng cộng một ngàn hai.

 

Ngọc Khê kéo Niên Canh Tâm: "Đi thôi lên xe, chúng về."

 

Trở xe, Niên Canh Tâm lái xe, Ngọc Khê vẫy tay hiệu cho theo, thấy đều theo kịp mới thu tay về.

 

Niên Canh Tâm hỏi: "Chị dâu, chúng kiếm bao nhiêu?"

 

Ngọc Khê: "Một ngàn hai."

 

Niên Canh Tâm suýt nữa thì đ.â.m xe phía : "Tay bắt giặc a!"

 

Ngọc Khê: "Hả?"

 

Niên Canh Tâm gượng một tiếng: "Không, , ý em là chị dâu quá đỉnh (V5)."

 

Nghĩ đến vẻ mặt ngơ ngác của đạo diễn, vui sướng thành tiếng, nhà bọn họ một ngày liền vượt mức thành nhiệm vụ!

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nhiếp ảnh gia: "........"

 

Thao tác đủ ngầu, Lữ tổng thật sự là chiêu nhiều!

 

Về tới tổ chương trình, đạo diễn và nhân viên công tác đều choáng váng, ngơ ngác một đoàn xe tới: "Chuyện ?"

 

Biên tập cũng ngơ ngác: "Không... a!"

 

Ngọc Khê lúc xuống xe, kể quá trình, cuối cùng tổng kết: "Đạo diễn cách gì cũng , đây cũng là lãng phí tài nguyên."

 

Đạo diễn: "......."

 

Đầu choáng, cảm nắng, chỉ là m.á.u dồn lên não nhiều!

 

Ngọc Khê tủm tỉm, vẫy tay với phía : " dẫn qua đó."

 

Lại với Niên Canh Tâm: "Mang hết đồ mua theo, đúng , lấy thêm cái kìm, lát nữa hữu dụng."

 

Diêu Trừng và mấy đứa trẻ lên hỗ trợ. Ngọc Khê dẫn bãi biển, còn giảng giải dọc đường, chỗ nào thể bắt cái gì, trong lỗ nào con gì, còn đích thực nghiệm bắt ốc móng tay.

 

Sau đó bắt đầu tiêu thụ mấy cái xô nhỏ tự mua, trẻ con cũng nhiều, bán nhanh, mua bốn đồng bán mười đồng, vật dĩ hi vi quý (cái gì hiếm thì quý), ai bảo chỉ hai mươi cái. Sau đó là dây thép, mua một đống hết mười đồng 50 cái, Ngọc Khê uốn từng cái thành móc bắt ốc móng tay, hai đồng một cái, bán hết sạch.

 

Hai thứ liền bán 300 đồng, tổng cộng 1500 đồng, đây là còn tặng muối miễn phí đấy!

 

Ngọc Khê động tay nhặt mà chuyên nghiệp chỉ đạo, lúc thì chỉ đạo cách bắt ốc móng tay, lúc giúp bắt tôm tích. Bãi biển mấy ngày ai lui tới, đồ thật ít.

 

Mỗi gia đình đều thu hoạch, giỏi thật sự bắt ít đồ đáng giá. Cả nhà tốn hai ba mươi đồng phí cửa, ngon bổ rẻ.

 

Đạo diễn từ xa bãi biển thỉnh thoảng ồ lên kinh ngạc, tim đang rỉ máu: "Cậu xem, thực lực của Lữ tổng nghiền nát !"

 

Biên tập trong lòng "ừ" một tiếng nhưng ngoài mặt dám . Hắn đều thành fan của Lữ tổng , lượt chứng kiến thao tác của Lữ tổng, đều quỳ xuống hát bài "Chinh phục", đạo diễn thật sự đấu .

 

Đạo diễn: "Hai nhà Lữ tổng so với ba nhà , cảm thấy ba nhà như khai sáng thế nhỉ!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-836-phuc.html.]

Biên tập: "........"

 

Đây là thương tổn Lữ tổng nên tìm an ủi ở chỗ khác !

 

Rất nhanh cần Ngọc Khê chỉ đạo nữa, đều nắm khả năng phân biệt. Ngọc Khê tìm tảng đá xuống, hóng gió biển, ăn trái cây. Không sai, chính là trái cây khách cho, quá nhiệt tình nên chỉ đành nhận lấy.

 

Đạo diễn mặt vô biểu tình tới: "Chỉ thôi nhé."

 

Ngọc Khê: "Vậy thì tiếc quá."

 

Tổ chương trình cho phép, cô thể giàu, thỏa thỏa thùng vàng đầu tiên đường du lịch thật sự.

 

Đạo diễn cạn lời xuống: "Kiếm ít nhỉ!"

 

"Ừ."

 

Thế là đủ tiền cho chuyến . Đạo diễn : "Lữ tổng , cô cho ba nhà chút đường sống , thật đấy!"

 

Ngọc Khê nghiêng đầu: "Không cho bọn họ đường sống ? Hóa tìm cách thành sai ?"

 

Đồng chí, lời đúng nha! Cái nồi cõng !

 

Đạo diễn: "........"

 

Thôi, chuyện nữa, tuyệt đối sợ mắng !

 

Trên bãi biển, vì giới hạn thời gian nên lớn trẻ con chơi vui vẻ. Niên Canh Tâm và Diêu Trừng cũng dẫn bốn đứa trẻ bắt hải sản, kiếm ít, đó bán cho những bắt hải sản.

 

Đạo diễn: "......."

 

Có nhận thức sâu sắc về năng lực kiếm tiền của hai nhà .

 

Đạo diễn nhịn : "Ba nhà động não chứ? Cứ nhất định việc tay chân!"

 

Biên tập châm chước : "Bởi vì bọn họ đều là bình thường."

 

Thật mấy ai nhiều chiêu như Lữ tổng, chẳng lẽ đầu óc của ông chủ thành công cấu tạo giống thường?

 

Thủy triều lên, bắt hải sản đều về. Lúc tiễn cũng là lúc hai nhà Ngọc Khê nhận quà.

 

Ngọc Khê nghiêm túc chỉ dạy, đều cảm kích, hơn nữa đuổi họ , giới hạn thời gian, càng lòng du khách. Họ da mặt mỏng nên để đồ ăn mang theo xe.

 

Tặng trái cây, đồ hộp, đồ ăn vặt, còn tặng thú bông, đủ loại màu sắc.

 

Ngọc Khê cũng rõ: "Trừ đồ ăn, sẽ chuyển hết đến trại trẻ mồ côi, mặt bọn trẻ cảm ơn tấm lòng của ."

 

Các du khách càng hưởng thụ, máy phim theo, lời tuyệt đối là thật!

 

Chờ hết hơn ba giờ chiều. Bữa trưa hai nhà Ngọc Khê ăn trái cây. Ngọc Khê bãi biển, , máy phim nên đều ý thức, để chút rác nào.

 

Ngọc Khê vươn vai: "Đi thôi, chúng tiệm ăn."

 

Có tiền tùy hứng, dù nấu cơm!

 

Niên Canh Tâm và bọn trẻ hoan hô: "Được a!"

 

Niên Canh Tâm : "Chị dâu, chúng thành phố ăn , ăn hải sản nữa, ăn món Tứ Xuyên ."

 

Ngọc Khê sờ tiền trong túi: "Không thành vấn đề, chị một trăm, còn dùng tiền các em bán hải sản, 300 đồng, đủ ."

 

Ngọc Khê nộp 50 đồng tiền xăng, tâm trạng vẫy tay với đạo diễn, cả nhà thành phố.

 

Đạo diễn: "........ Sao đột nhiên đặc biệt đồng cảm với ba gia đình thế nhỉ?"

 

Nhìn xem, tiệm là tiệm, cũng hâm mộ!

 

Nhân viên tổ chương trình: "........"

 

Đã nỡ so sánh nữa !

 

 

Loading...