Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 833: Trương Lương có kế thang mây
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:13:21
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo diễn bình tĩnh một hồi, trong lòng tính toán hết vòng đến vòng khác. Không thể tiếp tục thế . Chịu đựng đau lòng thoáng qua hai thùng hải sản, lúc đến cố ý hỏi giá, vì để ép giá, cố ý là giá thu mua, vẫn nhịn c.h.ử.i thề. Có ép giá thế nào thì đồ nhặt đều là đồ quý, tính sơ sơ cũng vài trăm.
Thế thì còn chơi gì nữa, chẳng lẽ một kỳ về cuộc sống du lịch hạnh phúc của nhà họ Lữ ?
Biên tập hạ thấp giọng: "Đạo diễn, xem thế nào?"
Đạo diễn mặt vô biểu tình, lên: "Được , tính tiền ."
Biên tập đạo diễn, cứ cảm thấy đạo diễn sửa quy tắc, hình như ý định tung chiêu lớn. Có thể thấy vả mặt nhiều thế nào, cũng thấy đau cho đạo diễn.
Rất nhanh tính xong, ba gia đình đồng đều, đều hơn bốn mươi đồng. Nhà Ngọc Khê thì gấp mấy , đây là giữ một nửa cầu gai đấy, nếu phá mốc 600 là thành vấn đề.
Đạo diễn hít một : "Đều nhận tiền, chúng phổ biến quy tắc cho mấy ngày còn . Chủ đề của kỳ du lịch là 'Du lịch bụi' (nghèo du). Du lịch bụi nghĩa là trong tay các vị sẽ tiền, tất cả vật dụng thức ăn đều dựa lao động để đổi lấy. Ý tứ chính là, tiền kiếm hôm nay chỉ thể dùng trong hôm nay, qua hôm nay liền trở thành phế thải, thu hồi."
Lời dứt.
Ngọc Khê khẩy "ha hả". Cô ngay mà, đạo diễn đảo mắt liên tục thì chắc chắn chẳng chuyện , là nhắm cô.
Ba gia đình vốn dĩ thấy tiền thì cực độ cân bằng, xong quy tắc rốt cuộc cũng thấy cân bằng. Diệp Dĩnh hả hê khi gặp họa, kiếm nhiều thì thế nào, thừa cũng đưa cho tổ chương trình.
Ngọc Khê đạo diễn: "Ý là, chỉ cần thừa là ?"
Đạo diễn gật đầu: " ."
Ngọc Khê đám cầu gai chân: "Nghĩa là, chúng tiêu thế nào các đều sẽ quản đúng ?"
Đạo diễn cảnh giác. Dựa theo chung đụng , lời của Tổng giám đốc Lữ đều thâm ý. Hắn cẩn thận suy nghĩ xem lỗ hổng nào : "Tiêu thế nào chúng quản, nhưng mua nguyên liệu nấu ăn thể tính ngày mai, tiền mua đồ ăn hôm nay chỉ thể cho bụng."
Ngọc Khê đạo diễn, học khôn đấy: "Ừ."
Đạo diễn thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay đến đây là kết thúc. Nhận tiền thể mua nguyên liệu nấu ăn. Kỳ dầu muối tương dấm cung cấp miễn phí. Về phần hoạt động ngày mai, sáng mai sẽ thông báo."
Ba gia đình vốn đang lo lắng 40 đồng mua gì, hiện tại dầu muối tương dấm miễn phí, chỉ cần mua nguyên liệu nấu ăn là . Khó khăn duy nhất là thị trấn mua, mà thị trấn mất mười dặm đường.
Cũng may tổ chương trình khó nữa, cung cấp xe điện, nếu chịu chi tiền xăng thì còn cung cấp ô tô.
Các gia đình khác ở rửa nồi, nhặt thêm chút hải sản. Hai nhà Ngọc Khê hề nhúc nhích.
Niên Canh Tâm hỏi: "Chị dâu, chúng mua nguyên liệu nấu ăn ?"
Ngọc Khê nhặt hải sản, cả đều ám mùi, khó chịu vô cùng: "Không , đều về tắm rửa qua loa một cái, ngâm quần áo , chiều về giặt."
Diêu Trừng: "Hả?"
Ngọc Khê dắt hai đứa con trai : "Không nấu cơm, nấu cơm gì, trong tay chúng 500 đồng đấy, tiệm cơm thị trấn ăn. Tổ chương trình cũng yêu cầu nhất định tự nấu cơm ăn mà. Nhanh lên rửa mặt đ.á.n.h răng, tắm xong sớm sớm."
Niên Canh Tâm: "........"
Hắn phục chị dâu sát đất, chiêu trò thật nhiều!
Ngọc Khê lên xe RV, hừ một tiếng. Tổ chương trình "Trương Lương kế" thì cô "thang mây qua tường". Kỳ nếu tổ chương trình yêu cầu thì cô sớm cầm tiền ăn cơm nông gia , thật tưởng cô thích nấu cơm dã ngoại lắm chắc!
Lúc đầu đúng là hứng thú, nhưng qua mấy bữa, xin nhé, hứng thú lớn mấy cũng hết!
Tuy rằng liên tục nhưng Ngọc Khê và Niên Canh Tâm cũng mang nhiều hành lý, chỉ mang cho một kỳ, kỳ tiếp theo tự nhiên đưa tới, trợ lý trong nhà hiểu chuyện lắm!
Tắm rửa xong, quần áo, một chút mùi tanh cũng còn, sảng khoái bước xuống xe RV.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-833-truong-luong-co-ke-thang-may.html.]
Tổ chương trình: "........"
Vừa bọn họ đều thấy cả nhà định gì chứ, thao tác lợi hại thật!
Đạo diễn nghẹn đến đau ngực. Hắn nhiều ý tưởng đến mấy cũng chống việc biện pháp giải quyết. Dù hai nhà chịu khổ, cứ một hai sống sang chảnh cho xem, trong lòng khổ a!
Ngọc Khê nộp 50 đồng tiền xăng. Niên Canh Tâm và Diêu Trừng dẫn bọn trẻ . Ngại quá, một chiếc xe ba lớn bốn đứa trẻ quá tải, nhiếp ảnh gia theo chỉ thể lái thêm một chiếc xe nữa.
Cuối cùng, hai nhiếp ảnh gia mỗi xe một . Xe của nhân viên công tác còn hai chỗ trống, Ngọc Khê đuổi Niên Canh Tâm dẫn Ương Ương qua đó .
Ương Ương chịu: "Cháu theo bác gái."
An Khang vội tỏ thái độ: "Em cùng xe với chị dâu."
Cậu nhóc , chị dâu chỉ uy quyền ở nhà mà ngoài cũng thế, thảo nào bố bảo bám chặt lấy chị dâu!
Niên Canh Tâm co giật khóe miệng vợ. Diêu Trừng trừng mắt: "Em cùng chị dâu."
Cuối cùng Ngọc Khê chốt hạ: "Hai vợ chồng chú xe ."
Diêu Trừng tủi xuống. Niên Canh Tâm: "......."
Làm như xuống xe lắm .
Chờ xe chạy, Nhấp Nháy nhoài lên ghế: "Mẹ, sớm tính tổ chương trình sẽ cho ô tô nên cố ý thuê một chiếc ?"
Ngọc Khê nén xúc động trợn trắng mắt: "Nhìn thấu toạc, đó là đức tính ."
Nhấp Nháy hì hì ngừng: "Biết , , sợ bác đạo diễn tức c.h.ế.t chứ gì."
Nhiếp ảnh gia: "........"
Đạo diễn tức điên .
Mười dặm đường nhanh đến thị trấn. Thành phố ven biển, bất kể là thị trấn thôn làng phát triển đều hơn nội địa, là thị trấn nhưng thực cũng chẳng khác gì huyện thành ở nội địa.
Phía thị trấn một bến cảng nhỏ, hải sản thu về nhiều nên thị trấn càng thêm phồn hoa, từ nơi khác đến cũng nhiều, các dịch vụ tiêu dùng đầy đủ, tiệm cơm đặc biệt nhiều.
450 đồng, Ngọc Khê chỉ cần chừa 50 đồng mua cơm tối và chi tiêu lặt vặt là , còn tiêu hết. 400 đồng thể gọi một bàn tiệc hải sản tồi.
Tìm một nhà hàng vẻ ngoài sang trọng, chủ yếu là vì trẻ con, dày trẻ con yếu, vệ sinh quan trọng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Để đảm bảo riêng tư, Ngọc Khê yêu cầu một phòng bao. Tuy rằng ông chủ lắm nhưng ông chủ cũng ngốc, đang chương trình, tuyên truyền miễn phí a!
nhân viên bên ngoài quá ồn ào, giờ đúng là giờ cao điểm ăn uống.
Thực đơn đưa lên, gọi một món đặc sắc, , thực đơn phù hợp thị trường, cũng tình trạng chặt c.h.é.m khách. Đồ ăn lên nhanh, tính tiền tổng cộng hết 380 đồng.
Ngọc Khê vệ sinh, nhân lúc máy , cô đường vòng tìm ông chủ, trò chuyện với bà chủ. Ngọc Khê cũng lớn lên ở vùng biển, am hiểu về hải sản nên chuyện vui vẻ, trong lúc trò chuyện tiết lộ ngày mai thể thuê kiếm tiền.
Ông chủ vẫn luôn dỏng tai : "Có thể tới quán chúng , quán chúng đông khách, cần ."
Ngọc Khê hài lòng, giới thiệu: "Chú em nấu ăn cừ, em dâu việc cũng nhanh nhẹn."
Ngọc Khê ông chủ chủ yếu nhắm trúng việc tuyên truyền, lên TV thì quán sẽ nổi tiếng, còn việc đám Ngọc Khê việc thật coi trọng.
Mục đích đạt , Ngọc Khê về phòng bao, trong tay còn cầm túi hạt óc ch.ó bà chủ tặng, là quê bà chủ gửi lên, biếu Ngọc Khê một túi nhỏ.