Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 828: Cắt giấy

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:13:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê chuyện nhưng động tác tay cũng hề chậm , cô nhanh chóng ép giấy khung tre, chỉ là cố định đơn giản để nâng tầm thẩm mỹ lên một chút mà thôi. Ba tiếng đồng hồ, Ngọc Khê vẫn còn hai tiếng hai mươi phút nữa. "Được , chúng cũng thôi."

 

Tổ chương trình: "........."

 

Hai mươi phút , đoàn Ngọc Khê tiến thôn. Thôn khá lớn, thể thấy của tổ chương trình đang theo các gia đình khác đổi đồ vật. Đã một giờ trôi qua, Ngọc Khê vật phẩm trong tay họ, lấy vật đổi vật, giá trị đều vượt quá mười đồng.

 

Ngọc Khê dẫn tránh những khác, mục đích rõ ràng tìm ngôi nhà nhất trong thôn, cổng lớn nhất, gia đình giàu nhất.

 

Khoảng cách giàu nghèo trong thôn khá lớn. Có nắm bắt cơ hội khai thác khu du lịch, đầu óc kinh doanh nên giàu lên, trong sân đỗ cả xe ô tô con, nhà chắc chắn tiền.

 

Ngọc Khê lịch sự bước . Trong nhà trẻ, chỉ ông bà ở nhà, chủ gia đình đều buôn bán cả .

 

Bà cụ trong nhà đeo vòng ngọc tay, Ngọc Khê liếc qua một cái, ừm, giá trị hàng vạn tệ. Cô mỉm lấy bức tranh cắt giấy trong tay: "Thưa cụ, chúng cháu đang chương trình, đây là tranh cắt giấy của cháu: Phúc Lâm Môn, Niên Niên Hữu Dư, còn con giáp của năm , cụ thấy thế nào ạ?"

 

Bà cụ ban đầu vui lắm vì vài tốp đến , nhưng ai nỡ đ.á.n.h đang , thấy máy phim, vì nghĩ cho con trai nên bà vẫn luôn nhẫn nhịn. Về quy tắc đổi đồ, bà cũng , vốn định từ chối thẳng, nhưng khi thấy bức tranh cắt giấy thì thích mê: "Ái chà, cắt khéo thật đấy, là cháu tự cắt ?"

 

Ngọc Khê gật đầu: "Vâng ạ, nếu nhà cụ giấy đỏ đủ lớn, cháu sẽ cắt miễn phí tặng cụ một bộ."

 

Bà cụ tin ngay: "Không cần, cần , các cháu đổi thế nào, quy tắc bà đều , ba bức tranh bà đều thích."

 

Nói xong, bà cụ bắt đầu quanh đồ đạc trong phòng khách, đó thấy bộ ấm chén uống : "Bà cũng chiếm tiện nghi của cháu, cháu cắt thủ công, bà , ba bức giá rẻ . Giá trị phiếu của bà càng cao hơn, thế , bộ cụ đổi cho cháu."

 

Người lớn trong nhà Ngọc Khê đều thích uống , còn sưu tầm cả cụ cổ. Tuy rằng bộ cụ mắt đồ cổ nhưng cũng giá trị. Vừa cầm lên, Ngọc Khê liền đặt xuống: "Bộ cụ hơn một ngàn đồng, quý giá quá ạ."

 

Bà cụ ngước mắt Ngọc Khê, cảm tình đối với cô càng hơn: " hàng. Đây là con trai mua về biếu ông nhà bà, nhưng ông thích uống lắm. Đừng nó bày trong phòng khách chứ dùng nào . Dù chúng bà giữ , đợi đám trẻ con về chừng vỡ, còn bằng đổi lấy cái bà thích."

 

Nhiếp ảnh gia: "......."

 

là ai? đang ở ? Một ngàn đồng?

 

Tranh cắt giấy của Ngọc Khê đúng là rẻ, nhưng cũng đến mức một ngàn đồng. Ngọc Khê : "Từ lúc bước , cháu thấy trong sân nhà cụ treo ít đồ thủ công mỹ nghệ bằng tre, tinh xảo, nhà cụ nghề ạ?"

 

Bà cụ nắm lấy tay Ngọc Khê: "Mắt tinh đấy, đúng, nhà bà đồ thủ công mỹ nghệ bằng tre, hiện tại buôn bán khó khăn lắm cháu ơi!"

 

Bà cụ cảm thấy cô gái quá hợp nhãn duyên, xinh khéo ăn !

 

Ngọc Khê : "Cụ giấy ạ, cho cháu xin điện thoại, thật dám giấu giếm, cháu hứng thú với đồ thủ công mỹ nghệ bằng tre."

 

Bà cụ thể nuôi dạy mấy con trai xuất sắc thì mắt tự nhiên kém. Trong lòng bà , lòng nhất thời của bà mang quả ngọt, việc ăn của con trai cả đúng là ngày càng khó, hôm nay chính là cơ hội chuyển . "Có, , để bà lấy ngay."

 

Bà cụ lấy cuốn sổ nhật ký. Ngọc Khê tránh máy phim, nhanh chóng tên công ty kinh doanh sản phẩm ăn theo, còn để điện thoại của , đó đưa cho bà cụ: "Đây là di động việc của cháu, lạ thì cứ nhắn tin , cháu thấy sẽ gọi ạ."

 

Bà cụ cẩn thận cất : "Được, , quá."

 

Nhiếp ảnh gia: "........"

 

Lần đạo diễn nhất định thét !

 

Bởi vì thời gian còn dư dả, đồ vật đổi , bà cụ kéo tay Ngọc Khê buông nên cô cũng nhiều, bèn dẫn .

 

Bà cụ vốn cô đơn nên càng vui vẻ, lấy trái cây mời, đều là đồ mua từ thành phố về: "Ăn nhiều một chút, là trái cây nhập khẩu đấy, hương vị cũng khá."

 

Mấy đứa trẻ thấy Ngọc Khê gật đầu, cảm ơn bà cụ xong mới dám cầm ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-828-cat-giay.html.]

Bà cụ buồn chán nên thích trẻ con: "Ba đứa nhỏ , đứa nào là con cháu?"

 

Ngọc Khê chỉ Dung Dung và Nhấp Nháy: "Cặp song sinh là con cháu, còn bé là con nhà chú em chồng."

 

Bà cụ gặp cháu , thấy ba thằng nhóc béo mập thì thích chịu : "Bà các cháu đang chương trình, nhất định vất vả nhỉ."

 

Ngọc Khê kể sơ qua về chương trình và quy tắc, bà cụ đau lòng c.h.ế.t: "Năm ngày cơ , nhất định ăn ngon . Chờ một chút nhé, để bà gói cho ít đồ, đều là đồ bà tự tay dịp Tết đấy: lạp xưởng, thịt khô, đúng , còn sườn và cá khô nữa, để bà hái thêm ít rau."

 

Nhiếp ảnh gia: "......."

 

Cụ ơi, rõ ràng hai nhà một chút khổ cũng chịu ạ. Lời của cụ mà để ba nhà thấy, bọn họ sẽ cả đạo diễn mất.

 

Ngọc Khê từ chối, : "Tấm lòng của cụ chúng cháu xin nhận, nhưng chúng cháu nhất định tuân thủ quy tắc ạ."

 

Bà cụ bộ cụ đóng gói: "Hay là, đổi cho các cháu cái khác nhé?"

 

Ngọc Khê: "Thật sự cần ạ, thế là đủ . Chúng cháu đến đây ba ngày, nhanh sẽ rời thôi."

 

Bà cụ trong lòng tiếc nuối: "Thôi ."

 

Ngọc Khê thêm một lúc, thời gian cũng hòm hòm, bèn dậy cáo từ. Bà cụ nhất quyết dúi một ít trái cây cho ba đứa trẻ, Ngọc Khê từ chối, bọn trẻ đúng là nên ăn thêm trái cây.

 

Trên đường về, bước chân ai nấy đều nhẹ nhàng, vợ chồng Diêu Trừng mắt sáng lấp lánh.

 

Ương Ương vẻ ông cụ non cảm thán: "May mắn bác gái, chứ chỉ bố thì con c.h.ế.t đói mất."

 

Dung Dung vẻ mặt vinh dự: "Mẹ tớ là lợi hại nhất."

 

Tới phim trường, nhiếp ảnh gia nghĩ đến vẻ mặt của đạo diễn, đột nhiên cảm thấy chút hưng phấn.

 

Ba gia đình khác trở về, đồ vật đổi đều bày bàn dài. Ngọc Khê liếc mắt qua liền tính tổng giá trị. Nhà họ Hồ đổi một cái xẻng.

 

Người dẫn chương trình khéo ăn , đổi một cái chảo chống dính cũ, cũng tồi.

 

Nhà họ Hà khởi điểm cao, là chai nước khoáng, đổi cũng khá: một quả dưa hấu.

 

Tất cả đều chằm chằm cái hộp gỗ của hai nhà Ngọc Khê. Từ cái hộp thể sự cao cấp, sang trọng, "điệu thấp xa hoa nội hàm".

 

Tổ chương trình từ lúc Ngọc Khê biểu diễn cắt giấy tại chỗ, trong lòng luôn dự cảm lành, thấy cái hộp, quả nhiên dự cảm thành sự thật.

 

Vốn dĩ Diệp Dĩnh định châm chọc vài câu, nhưng thấy cái hộp, tức đến mức suýt giữ vẻ mặt bình tĩnh. Hai nhà thì mở to hai mắt.

 

Sau đó theo biên tập kể quá trình đổi đồ. Ba gia đình đều bình thường, từ giá trị nhỏ đổi dần lên giá trị lớn hơn.

 

Cuối cùng là đến lượt nhà Ngọc Khê kể quá trình đổi đồ.

 

Toàn thể nhân viên xong: "........"

 

Không chỉ đổi một bộ cụ trị giá một ngàn qua sử dụng nào, mà còn bàn một mối ăn?

 

Đạo diễn: "......."

 

Chẳng lẽ đây chính là "đại lão" đến cũng vẫn là "đại lão" ?

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Loading...