Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 792: Người quen

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:07:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê thấy liền con gái từ bỏ ý định. Nha đầu chủ ý càng ngày càng lớn, cũng sầu .

 

Hôm nay là thứ bảy, trung tâm thương mại đông . Đi đến cửa hàng mô hình, trong tiệm mô hình nhiều trẻ con, còn thể thấy sinh viên, đại bộ phận đều là con trai.

 

Diệu Diệu kéo tay chen , tìm chỗ bày mô hình máy bay: "Mẹ, , chính là mấy mẫu mô hình ."

 

Ngọc Khê thoáng qua, cô hứng thú với mô hình, cũng kiên nhẫn lớn như để lắp ghép. Cô chú ý nhiều hơn đến giá cả, mấy cái mô hình đều là hàng nhập khẩu, thật sự đắt, một cái nhỏ liền hơn hai trăm, cái to thì hơn một ngàn.

 

Diệu Diệu chiều cao đủ: "Mẹ, cái ở to kìa."

 

Ngọc Khê duỗi tay lấy xuống, còn nặng: "Mua cái ?"

 

Diệu Diệu cong mắt : "Vâng ạ."

 

Quà chọn xong, ngoài thanh toán. Cái lớn nhất tốn một ngàn năm, tiền là tiền lì xì của Diệu Diệu. Xách theo quà cửa liền đụng Phương Huyên.

 

Diệu Diệu chạy tới: "Phương Huyên, tới mua mô hình ?"

 

Phương Huyên thấy Diệu Diệu mắt sáng lên: " , đang định chiều qua tìm đây, tới mua mô hình hả?"

 

Ngọc Khê khóe miệng Phương Huyên vẫn luôn cong lên, thằng bé phỏng chừng là thấy , là quà của .

 

Diệu Diệu lúc mới phản ứng , đầu , mô hình mua to quá, giấu cũng giấu , chút vui: "Cậu thể giả vờ như thấy ."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Khóe miệng Phương Huyên giương lên: "Được , tớ cái gì cũng thấy."

 

Ngọc Khê đám trẻ phía Phương Huyên: "Bạn học của cháu ?"

 

Phương Huyên gật đầu: "Vâng, chúng cháu đều thích mô hình nên hẹn đến xem. Cô , hôm nay cô nghỉ ạ?"

 

" , tự cho nghỉ, các cháu chơi , cô cùng Diệu Diệu về ."

 

Diệu Diệu nắm tay Phương Huyên từ chối: "Mẹ, con chơi cùng Phương Huyên, về !"

 

Ngọc Khê ấn trán con gái: "Đồ vô lương tâm nhỏ."

 

Phương Huyên nắm tay Diệu Diệu: "Cô, lát nữa cháu cùng Diệu Diệu về , cháu trông Diệu Diệu, cô yên tâm."

 

Ngọc Khê tự nhiên là yên tâm: "Cô để chú Vương Bân cùng xe , ở bãi đỗ xe nhé."

 

Nói xong, Ngọc Khê xách theo mô hình xuống lầu, mua mp3 mới bắt xe về.

 

Vừa về đến nhà bao lâu, điện thoại của Lôi Tiếu gọi tới: "Chị, cái ... xong , gặp chị một ."

 

Ngọc Khê: "....... Hà Giai Lệ?"

 

"Vâng, nhồi m.á.u cơ tim cấp tính cộng thêm xuất huyết não, bà gặp chị cuối."

 

Ngọc Khê hé miệng: "Được, chị qua ngay."

 

Lôi Tiếu thở một , sắc mặt xám ngoét giường bệnh. Mẹ đang gắng gượng, chỉ gặp chị một nữa.

 

Lúc Ngọc Khê đến, nhà họ Hà cũng đều ở đó, tất cả ở trong phòng bệnh, bà ngoại cùng ông ngoại đỏ cả mắt.

 

Hà Giai Lệ giường bệnh, vẫn nhúc nhích, nếu máy móc đang nhảy lên thì cứ tưởng qua đời. Lôi Tiếu ghé tai Hà Giai Lệ : "Mẹ, , tỉnh , chị tới ."

 

Ngọc Khê đến mép giường. Hà Giai Lệ khó nhọc mở mắt. Một bên mặt Hà Giai Lệ cử động , miệng vẫn luôn run rẩy, đầu lưỡi chút cứng đờ, chuyện tốn sức, ú ớ nửa ngày Ngọc Khê cũng rõ.

 

Hà Giai Lệ gấp gáp vô cùng. Bà chính qua khỏi hôm nay. Người sắp c.h.ế.t là cảm giác, bà thọ mệnh của chỉ đến hôm nay. Từ lúc cảm nhận điều đó, cả đời bà cứ như một bộ phim chậm lướt qua.

 

Cả đời bà ít chuyện sai trái, nhất chính là con gái lớn. Bà mang theo tiếc nuối , liều mạng dùng sức, đầu lưỡi rốt cuộc linh hoạt hơn một chút: "... xin, xin ."

 

Ngọc Khê ánh mắt chờ mong của Hà Giai Lệ, cuối cùng gật đầu. Người sắp c.h.ế.t, mang tất cả thứ: "Đã qua ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-792-nguoi-quen.html.]

 

Hà Giai Lệ thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng còn run rẩy, giống như hồi quang phản chiếu trong phòng bệnh, cuối cùng dừng mặt Lôi Tiếu cùng Lôi Lạc, khóe miệng chậm rãi giương lên, cuối cùng nhắm mắt , máy đo nhịp tim thành một đường thẳng tắp.

 

Hà Giai Lệ , gì thống khổ mà . Ngọc Khê khỏi phòng bệnh , ở ghế dài hành lang, tiếng đè nén trong phòng bệnh.

 

Ngọc Khê là cảm giác gì, cô cũng cẩn thận phẩm vị. Đầu óc chút trống rỗng, thẳng đến khi Lôi Tiếu : "Chị, nơi giao cho em, chị về ."

 

Ngọc Khê dậy: "Mộ địa chọn xong ?"

 

Lôi Tiếu: "Đã sớm mua xong ."

 

Ngọc Khê thoáng qua phòng bệnh: "Ngày mai, chị sẽ đến nhà tang lễ."

 

Lôi Tiếu hít mũi: "Vâng."

 

Ngọc Khê về đến nhà trực tiếp trở về phòng, giường một lát, mơ mơ màng màng ngủ mất. Trong mộng mơ thấy Hà Giai Lệ, bà chậm rãi biến thành trẻ , còn phất tay với Ngọc Khê, đó biến mất trong một màn sương trắng.

 

Chờ Ngọc Khê tỉnh dậy là 3 giờ rưỡi chiều.

 

Ngọc Khê ngoài thấy Diệu Diệu cùng Phương Huyên: "Diệu Diệu về ?"

 

Dì Lưu: "Chưa thấy ạ."

 

Ngọc Khê gọi điện thoại cho Vương Bân. Vương Bân : "Bạn học của Phương Huyên phát bệnh, chúng đang ở bệnh viện, lát nữa sẽ về."

 

Ngọc Khê cau mày: "Sao thế ?"

 

Vương Bân : "Trong túi Diệu Diệu túi thơm, bạn học của Phương Huyên xem, nghĩ tới cô bé hen suyễn, ngay tại chỗ liền thở nổi. vội vàng đưa bọn trẻ bệnh viện, vẫn luôn bồi kiểm tra, cha cô bé đến chúng liền về."

 

"Bọn trẻ chứ?"

 

"Không ạ, nghỉ ngơi một ngày là ."

 

" cũng qua đó xem ."

 

Vương Bân báo địa chỉ, nửa giờ , Ngọc Khê tới bệnh viện. Diệu Diệu vui, nhào lòng Ngọc Khê: "Mẹ, bạn cố ý. Chính hen suyễn, nhất định kiêng kị cái gì. Con đều là túi thơm , bạn cứ nhất quyết xem, trò mặt Phương Huyên, còn con tuổi còn nhỏ hiểu chuyện, con cái gì cũng hiểu."

 

Ngọc Khê vuốt tóc con gái. Đối với bạn học của Phương Huyên, Ngọc Khê thật ấn tượng gì, chỉ nhớ rõ trẻ con tương đối nhiều.

 

Phương Huyên trầm mặt: "Ôn Giai thật là cố ý."

 

Diệu Diệu ngẩng đầu: "Mẹ, cái bạn Ôn Giai đó thật là , vì cái gì bạn hại con, thật là quá đáng ghét."

 

Ngọc Khê Phương Huyên: "Cháu nhất định lý do."

 

Mặt Phương Huyên ửng đỏ: "Bạn từng thư tình cho cháu, cháu cháu bảo vệ , bạn nhất định đoán là Diệu Diệu. Cháu thật sự nghĩ tới bạn sẽ như ."

 

Ngọc Khê đối với trẻ con hiện tại thiệt tình cạn lời. Bé tí tuổi đầu, thật là trưởng thành sớm, so sánh thì cô lúc mười mấy tuổi cứ như kẻ ngốc . "Sau tránh xa cô bé đó một chút , cô bé đối với chính còn tàn nhẫn như , chừng cực đoan đến mức nào, đừng đến lúc đó dây ."

 

Mặt Phương Huyên trắng bệch. Cậu thật sự dọa sợ, chỉ là thích, Ôn Giai liền lấy tính mạng chính đùa giỡn, quả thực là kẻ điên.

 

Diệu Diệu vui: "Sao nhiều thích Phương Huyên như chứ? Thật phiền."

 

Ngọc Khê ấn chóp mũi con gái: "Chờ con lớn lên, thích con cũng sẽ thiếu ."

 

Diệu Diệu nghi hoặc: "Thật ạ?"

 

"Thật, sẽ lừa con."

 

Diệu Diệu vui vẻ, Phương Huyên liền vui.

 

Ngọc Khê dẫn bọn trẻ chờ ở hành lang tòa nhà, cũng phòng bệnh. Cha Ôn Giai qua nửa giờ mới đến. Ngọc Khê thấy, quen!

 

 

Loading...