Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 782: Thật lòng
Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:01:15
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Niên Quân Mân: "Ánh mắt thằng nhóc ngay thẳng, khí phách (ngạo cốt). Nếu và Chu Lộ thành đôi thật thì cũng tồi."
Ngọc Khê cong mắt : "Lại còn trai hơn nữa chứ."
Niên Quân Mân đặt bút xuống: "So với thì ?"
"Đương nhiên là , trong lòng em là nhất."
Niên Quân Mân hừ hừ, coi như vợ điều: " mà, cũng đừng vui mừng quá sớm. Hai thật sự ở bên thì còn chồng nữa đấy? Sau còn rèn giũa nhiều."
Ngọc Khê là chồng, chị họ và Lôi Âm thì . Đừng chồng bình thường hiền lành, nhưng cũng sẽ lúc "bát đũa còn lúc xô" (lưỡi chạm răng): "Vẫn là chúng cơ trí, đặt gạch Phương Huyên. Văn Tịnh coi Diệu Diệu như con gái ruột, tồn tại quan hệ chồng nàng dâu."
Niên Quân Mân buông bút: "Đặt gạch là đặt gạch, nhưng còn mười mấy năm nữa con gái mới lớn, chuyện đến lúc đó tính !"
Ngọc Khê cũng trầm mặc. Bây giờ yêu sớm nhiều lắm, thật chắc Phương Huyên giữ . Lại nghĩ con gái cái gì cũng hiểu, vạn nhất thích khác thì : "Vậy cũng nhắc nữa."
"Ừ!"
Hôm , nhà Ngọc Khê ai thì , ai ngoài thì ngoài, chờ việc xong một ngày mới về.
Ngọc Khê phát hiện đám con trai trong nhà đều thích Mạnh T.ử Hàn, ăn cơm xong cũng vây quanh Mạnh T.ử Hàn, chẳng thèm về phòng chơi game.
Phát hiện càng yên tâm. Đừng trẻ con nhỏ hiểu chuyện, nhưng trẻ con nhạy cảm nhất, thật lòng với chúng , chúng đều .
Mạnh T.ử Hàn ở hai ngày , trở về việc. Mấy thằng nhóc còn tiễn tận cửa, mời đến chơi.
Chu Lộ ghen tị: "Bọn nó từ nhỏ em giúp chăm sóc, lúc em mấy đứa cũng chẳng tiễn em."
Hoa Mai , bà càng Mạnh T.ử Hàn càng ưng ý: "Chờ con , bảo chúng nó cũng tiễn con."
Chu Lộ hừ hừ, chờ mới về phòng.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, thoáng cái đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh. Chu Lộ thể bình thường, chỉ cần chú ý một chút là . Hết kỳ nghỉ về trường học.
Phim điện ảnh của Ngọc Khê cũng công chiếu. Đã tuyên truyền nóng đó, doanh thu phòng vé cũng tồi, nhưng thể so với những phim . Tuần lễ vàng 1/10 ít phim công chiếu, mấy bộ là của đạo diễn lớn.
Phim Ngọc Khê coi là vốn ít, nhiều thứ đều là của nhà trồng . Tuy doanh thu 1 nhưng cũng ở vị trí thứ 3.
Thảo luận mạng thì ít.
" xem là ngôn tình giả tạo, ngôn tình thật sự thể thẳng nữa."
"Hủy hoại phim ngôn tình của , a a a, !"
Trên mạng thảo luận nhiều, đó Ngọc Khê đắc tội đạo diễn phim ngôn tình. Đời chắc còn cách nào hợp tác nữa .
Ngọc Khê bên hận đến ngứa răng, nhưng doanh thu phòng vé vẫn tăng đều, lên tới 70 triệu. Tuy phá mốc trăm triệu nhưng còn kiếm nhiều hơn phim trăm triệu, phim vốn ít mà lãi hơn 30 triệu.
Vương Phúc Lộc vui mừng khôn xiết: "Vẫn là theo cô tiền kiếm. Có chuẩn cho phim năm ?"
Ngọc Khê cũng khá vui, năm nay cả điện ảnh và truyền hình đều lãi: "Dù chuẩn thì thời gian cũng kịp . Sang năm , chuẩn cho phim năm nữa. Tuy nhiên, kịch bản sẽ do ."
Vương Phúc Lộc trừng mắt: "Tại cô ?"
Kinh nghiệm cho , kịch bản Lữ Ngọc Khê đều kiếm tiền.
Ngọc Khê chỉ đống tài liệu bàn: "Bận lắm, hơn nữa cũng chỉ kịch bản . nghĩ sẽ xem kịch bản nhiều hơn, còn bản thì hai năm một là ."
Vương Phúc Lộc tiếc nuối, cũng là ông chủ nên khối lượng công việc: "Chọn kịch bản nhớ bảo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-782-that-long.html.]
"Nhất định , chúng hợp tác lâu như , sẽ bỏ rơi ."
Bước tháng 11, mùa đông năm nay nhiều tuyết. Từ khi đông, tuyết rơi ngớt, mấy ngày một trận. Hơn nữa, mùa đông năm nay cũng lạnh lạ thường.
Trời lạnh thế ai cũng chẳng đường, nhưng Ngọc Khê ngược chạy đôn chạy đáo hai bên. Chị họ mang thai, chỉ ba tháng đầu cẩn thận mà mùa đông bệnh tật đặc biệt nhiều, cúm khó khỏi, còn dễ lây nhiễm. Hết cách, chị họ về nhà.
Thế là khổ cho Ngọc Khê, chạy chạy hai bên.
Đợt cúm nghiêm trọng, trong nhà một là lây cho cả nhà, trường học đều cho nghỉ.
Nhà Ngọc Khê cũng trúng chiêu. Trong nhà trừ Ngọc Khê và Niên Quân Mân, đúng , còn Nhấp Nháy và An Khang, còn gần như đều bệnh.
Người lớn thì thể chống đỡ , nhưng trẻ con thì . Trẻ con trong nhà nhỏ, giấu bệnh. Đợt cúm đau họng, còn sốt sốt , bọn trẻ quấy , đáng thương vô cùng.
Nhà Ngọc Khê hai đứa , trong lòng thắt . Diệu Diệu đỡ hơn chút, tiêm cử động cũng lời. Dung Dung thì , chịu tiêm, lúc khó chịu thì quấy, buổi tối còn sốt.
Lo lắng nhất là Hạ Hạ, đứa bé mới mấy tháng tuổi. Niên Canh Tâm và Diêu Trừng đưa hai con viện.
Vợ chồng Ngọc Khê lo công ty, lo gia đình. Chờ bọn trẻ khỏi bệnh, hai vợ chồng gầy hai vòng.
Chờ trong nhà đều khỏe thì cũng bước sang tháng 12. Một trận ốm lấy ít tinh khí thần.
Đặc biệt là Trịnh Mậu Nhiên, bệnh lâu nhất, còn lo công ty, về thành phố G một chuyến. Chờ dưỡng bệnh xong trở , trông già vài tuổi, lưng cũng còng xuống.
Bước sang tháng 1, cả nhà mới lấy cân mất.
Thứ bảy, Lôi Lạc đến từ sáng sớm. Ngọc Khê cầm thiệp cưới: "Cậu đúng là lên tiếng thì thôi, lên tiếng là kinh ! Kết hôn á?"
Lôi Lạc gãi đầu, đặc biệt ngượng ngùng: "Vâng."
Ngọc Khê tên cô dâu, quen : "Thằng nhóc giấu kỹ thật, chị em ?"
Lôi Lạc: "Gặp một ạ. Vốn định đưa đến cho chị gặp nhưng chị bận quá."
Ngọc Khê quả thực bận, hôm nay đều là hiếm hoi nghỉ: " cũng đột ngột quá, chị tưởng chăm chú game, thời gian yêu đương chứ!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lôi Lạc ngượng ngùng , ăn cơm kẻng (lên xe bổ sung vé ), thật sự yêu bao lâu. Nếu t.h.a.i thì cũng định kết hôn sớm thế : "Chị, em đây."
Ngọc Khê: "Được, đến lúc đó chị và rể nhất định sẽ qua."
"Vâng."
Ngọc Khê đợi Lôi Lạc , lật xem thiệp cưới. Thằng nhóc chủ ý lớn thật, chuyện lớn như tự quyết định, cưới là cưới. Thôi, cuộc sống là tự sống, vợ cũng là của , cô chỉ là chị gái cùng khác cha, cũng cần cô lo lắng.
Vốn định gọi điện cho Lôi Tiếu hỏi một chút, nhưng thôi.
Bước giữa tháng 1, các trường đại học đều nghỉ, Ngọc Chi cũng từ trường trở về.
Ngọc Khê nghĩ đến Lôi Lạc: "Em đừng học Lôi Lạc nhé, tự chủ, đối tượng nhất định đưa về nhà xem mắt."
Ngọc Chi: "Yên tâm chị, em sẽ học Lôi Lạc . Thật sự tìm bạn gái, nhất định sẽ đưa về cho xem."
Nói xong, Ngọc Chi xách máy tính đến công ty.
Ngọc Khê dậy về phòng ngủ, xuống thì Nhấp Nháy đẩy cửa : "Mẹ, con thấy, thấy đồ vật biến mất."
"Cái gì biến mất?"