Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 774: Bắt được

Cập nhật lúc: 2025-12-21 08:01:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả nhà ngủ một giấc đầy phiền muộn, sáng hôm dậy ai nấy đều ngủ ngon, đặc biệt là Diêu Trừng, hốc mắt thâm quầng. Người đơn thuần như Diêu Trừng, thích là thích, thích là thích, thật sự thích thì coi đứa bé như con đẻ.

 

Bữa sáng khí chút trầm lắng.

 

Ăn xong, Ngọc Khê hiếm khi đến công ty. Chờ hết, cô mới kéo Diêu Trừng chuyện: "Chị chút tàn nhẫn, nhưng nên thì vẫn ."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Trong lòng Diêu Trừng thót một cái: "Chị dâu, chị , em đây."

 

Ngọc Khê vỗ tay Diêu Trừng: "Hiện tại đứa bé còn nhỏ, cái gì cũng , từ nhỏ thiết với em, coi em là ruột. cha ruột chỗ ở của đứa bé, sớm muộn gì cũng tìm tới cửa. Lén lút gặp con, đứa bé cũng sẽ xa cách với em, kết quả là em nuôi con tu hú (nuôi con chín chắn/ thiết)."

 

Diêu Trừng khẽ nắm chặt tay: "Nếu... đứa bé lương tâm thì !"

 

"Cho dù lương tâm, coi em như ruột, nhưng con bé thể quan tâm đến cha ruột ? Còn nữa, cha ruột vài lời yếu thế, bán t.h.ả.m (kể khổ), châm ngòi vài câu. Em vốn tính tình nóng nảy, trong mắt chấp nhận hạt cát, thời gian lâu , cách sẽ nảy sinh, đến lúc đó đau khổ vẫn là em."

 

Diêu Trừng cứng đờ , tính tình , cô chút ngơ ngác: "Chị dâu, chẳng lẽ thật sự trả đứa bé về ?"

 

Những lời Ngọc Khê hôm nay cũng là kết quả bàn bạc với Niên Quân Mân, đau dài bằng đau ngắn: "Ừ, nếu bọn họ việc đàng hoàng, đưa tới bao giờ gặp thì nuôi cũng . họ cứ thỉnh thoảng xuất hiện một , dẫm lên giới hạn chịu đựng. Ai , đem đứa bé cho chúng sớm mưu đồ tiền bạc ."

 

Đối với những nhân tố bất , chỉ thể nhẫn tâm thôi. Rốt cuộc là cha ruột, thể gửi quần áo đến chứng tỏ cũng tình thương, sẽ thực sự ngược đãi đứa trẻ.

 

Nhà bọn họ thì khác, trong nhà nhiều tài liệu quan trọng, còn Canh Tâm là ngôi , dùng đều cẩn thận từng li từng tí, thật sự sợ đến lúc đó nuôi ong tay áo (nuôi một tên trộm trong nhà)!

 

Mặt Diêu Trừng trắng bệch: "Nếu... nếu em đưa con về biệt thự ở thì ?"

 

Ngọc Khê: "Em thể đảm bảo cả đời về nhà cũ ? Đừng ảo tưởng nữa, chỉ cần tâm thì sớm muộn gì cũng gặp ."

 

Diêu Trừng rốt cuộc tìm lý do nào nữa, dậy: "Em gọi điện cho Canh Tâm, với một tiếng là con gái còn nữa. Anh cũng thích con gái lắm, còn khoe khoang với nữa cơ."

 

Ngọc Khê vỗ vai Diêu Trừng: "Muốn con gái thì tự cũng thể sinh mà."

 

Diêu Trừng ậm ừ nửa ngày, còn bước khỏi cửa thì bác Lưu chạy : "Tiểu Khê, Vương Bân bắt ."

 

Ngọc Khê: "Bắt ai ạ?"

 

Bác Lưu chút kích động: "Có một gã đàn ông lảng vảng cửa, cứ vươn cổ trong nhà. Chúng thấy khả nghi, thấy liền co giò chạy, Vương Bân đuổi theo ."

 

Bác Lưu tin tưởng Vương Bân. Vương Bân võ nghệ, chỉ là tài xế mà còn là vệ sĩ. Một gã đàn ông béo chạy thoát khỏi Vương Bân.

 

Diêu Trừng cũng gọi điện thoại nữa, c.ắ.n môi: "Cha của đứa bé ạ?"

 

"Cái cũng , chờ bắt hỏi xem ."

 

Ngọc Khê cửa, sợ con sợ nên bảo Chiêu Đệ: "Dẫn mấy thằng nhóc về phòng chơi trò chơi , lát nữa mặt trời lên cao nóng lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-774-bat-duoc.html.]

 

Chiêu Đệ lời: "Được ạ."

 

Chờ bọn trẻ nhà, Vương Bân xách một đàn ông . Gã đàn ông 30 tuổi, ăn mặc lôi thôi, râu ria xồm xoàm, hốc mắt thâm quầng, đẩy mà bước chân loạng choạng, béo cũng là béo bủng (hư béo). Vừa đến nơi, mắt gã đảo khắp nơi, thấy Ngọc Khê thì thêm vài , như thể nhận cô, mắt mở to, chớp chớp.

 

Diêu Trừng chút chấp nhận . Nếu đây là cha ruột đứa bé thì đứa bé về đó thể sống . Nhìn qua là kẻ lêu lổng, ăn nhậu chơi gái cờ b.ạ.c đủ cả.

 

Sắc mặt Ngọc Khê cũng : "Anh lảng vảng cửa gì?"

 

Hà Vượng theo mụ vợ già đến đây. Hắn mãi con, vất vả lắm mới m.a.n.g t.h.a.i sinh con gái. Giờ quy định mỗi nhà chỉ một con, đứa bé thành vướng víu. Hắn nộp nổi tiền phạt, định đem con cho . Vừa lúc đ.á.n.h bạc nợ tiền một nhà, nhà đó con, liền đón đứa bé từ viện về. Mới đón về nhà, dẫn đến xem thì đứa bé biến mất.

 

Hắn hỏi mãi, mụ vợ già đều bảo vứt , cũng tin. mụ vợ ở cữ việc, hành tung khả nghi, ngờ phát hiện mụ lén quần áo trẻ con. Hắn để tâm, buổi tối vốn nên đ.á.n.h bài thâu đêm thì cố ý rình bên ngoài, ngờ theo đến tận khu nhà giàu .

 

Buổi tối rõ, sáng sớm cố ý đến canh chừng. Từng chiếc xe , trong lòng tính toán nhanh chóng. Đứa bé đưa đến nhà coi như rơi hũ vàng . Đang định thì bắt. Không ngờ nha, cũng là xem tin tức, Lữ Ngọc Khê nổi tiếng lắm, nổi tiếng thì càng nhiều tiền.

 

Hiện tại cúi đầu, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thể chuyện đứa bé. Vạn nhất từ bỏ thì phú quý của tìm : "... bạn bè khu nhà giàu, bao giờ đến nên hôm nay cố ý qua xem thử."

 

Vương Bân lạnh: "Không chột thì chạy cái gì?"

 

Hà Vượng: "Sợ chứ, nhà các như , đều tiền, xử lý dễ như chơi, sợ a."

 

Ngọc Khê gã đàn ông chuyện với Vương Bân, cau mày. Gã đàn ông tướng mạo thật , mũi tẹt, lông mày rậm, khuôn mặt cũng . Tuy tính là nhưng thật sự thể sinh đứa con xinh như . Cô bé con xinh xắn, càng nuôi càng , con gái giống cha, thật tìm chút nào giống .

 

Hà Vượng: "Nếu việc gì thì đây."

 

Ngọc Khê chút chần chừ. Người thật sự chỉ đến đây lượn lờ? nghĩ đến lời bác Lưu , nhà khác xem, cứ cố tình đến nhà cô.

 

Diêu Trừng khẽ lắc tay áo chị dâu, nhỏ giọng : "Cho !"

 

Ngọc Khê cho cũng chẳng còn cách nào, cô thể giam giữ trái phép, trộm đồ. Vừa định thả thì Tiểu Khương dẫn một phụ nữ .

 

Người phụ nữ tóc tai rối bời, thấy gã đàn ông liền òa lên, tức giận mắng: "Đồ c.h.ế.t tiệt, lấy con gái đem cho bạn bè, vất vả lắm mới tìm nhà t.ử tế cho con, ông đến đây quấy rối, ông c.h.ế.t cho ."

 

Đầu óc Hà Vượng ong lên một tiếng, cuộc sống phú quý của tan thành mây khói. "Bốp" một tiếng, tát một cái, đỏ mắt gầm lên: "Mụ già điên , mày dám đ.á.n.h tao? Ai cho mày cái gan đó."

 

Nói xong liền định xông đ.á.n.h , Vương Bân vội vàng ngăn .

 

Tâm trạng phụ nữ suy sụp, vươn cổ : "Ông đ.á.n.h , ông đ.á.n.h , ông ăn nhậu chơi gái cờ bạc, chịu đủ . Dù ông đem con cho, cũng sống nữa, sống nữa."

 

Hà Vượng tức điên lên, liếc nhanh Lữ Ngọc Khê và . Xong , tất cả xong . Tức quá đá một cước trung: "Phản , xem tao xử lý mày thế nào."

 

Ngọc Khê chằm chằm phụ nữ. Tóc rối bù, gió thổi qua lộ khuôn mặt. Người phụ nữ nhan sắc mức trung bình, nhưng cũng đến mức gọi là mỹ nữ. Hai thật sự lấy một nét nào giống đứa bé.

 

 

Loading...